Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3819 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 97
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (31).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề mở cửa sau của xe, trả tiền cho tài xế. Cô cuộn mũ len lên đầu, mắt hạnh nhìn cổng trường Quốc tế to lớn, đồ sộ...

Quốc tế Khải Uý à?

Giám hộ tiên sinh của chúng ta cũng thật có năng lực.

Chơi luôn chức vị hiệu trưởng...

Thật trâu bò.

Tịnh Hề len lén liếc nhìn xung quanh, khung cảnh được bao phủ toàn tuyết là tuyết, chẳng có ai hết.

Vắng lặng cực kỳ.

Văn phòng giám hộ tiên sinh ở tận tầng năm...

Bay một tí ở chỗ này chắc không sao đâu nhỉ?

Tịnh Hề chạy tới con ngách nhỏ gần đó, cởi nhẹ áo khoác ngoài ra. Bên trong cô chỉ mặc duy nhất một chiếc váy dài tay màu trắng, váy trắnghoà làm một màu với tuyết. Cô nhóc mở cánh ra, nhảy người bay lên cao.

Văn phòng hiệu trưởng.

Không khí lắng đọng vô cùng. Tần Hải Lỗi mệt mỏi miết miết lông mày, vầng thâm dưới quầng mắt lộ ra rõ. Dấu hiệu của sự làm việc quá sức.

Ông đưa một xấp túi hồ sơ cho thằng bé tóc nâu ngồi đối diện. Nó giơ tay nhận lấy, xé cái bọc bên ngoài ra: "Này, cần gì phải bọc kín thế chứ?"

"Radwan, đây là tư liệu mật. Nhỡ đâu có người nhìn được thì sao?"

"Ừ, ừ,..." Radwan gật gật đầu, lật lật từng trang giấy, nhíu mày lại, ánh mắt chăm chú theo dõi từng bức ảnh. Sự chuyên tâm như vậy, trông thế nào cũng không phù hợp với vẻ ngoài của một đứa trẻ năm tuổi.

Một lúc lâu sau, Radwan nhét hết tất cả vào túi đựng hồ sơ. Ánh mắt vô cùng nghiêm trọng, nhìn Tần Hải Lỗi, chất vấn: "Chuyện xảy ra được bao lâu rồi?"

"Tính tới bây giờ..." Giám hộ tiên sinh trầm ngâm: "Chắc là gần hai năm."

"Gần hai năm, anh nói tôi là những sự việc này xảy ra gần hai năm. Thế nhưng một tin tức anh cũng không báo lên thiên đường mà tự ý hành sự." Giọng điệu trẻ con gay gắt vàng lên giữa căn phòng, Radwan mở miệng câu nào đều là trách cứ, mắng mỏ.

Tức chết bổn thiên sứ.

"Hay anh chính là đồng bọn của chúng. Câu kết với nhau để..." Radwan đập mạnh túi hồ sơ lên mặt bàn, quát một câu. Tần Hải Lỗi không thể chịu được thêm lời lẽ đầy khiếm nhã của nó, mở miệng phản bác: "Tôi tự thừa nhận là do tôi sai chuyện này. Nhưng hai ba tuần vừa rồi, có mấy lần tôi gửi thư điện đến Michael, có thấy ai phản hồi đâu."

Trách hết ông ta chắc???

Biết là Radwan đại nhân nổi tiếng nóng tính, độc mồm độc miệng, nhưng nó không thể tự tiện nghi ngờ lòng trung thành của ông ta được.

"Không thấy ai phản hồi..." Radwan đơ cả người, lẩm bẩm lại câu vừa rồi. Nó nhăn mặt, khó hiểu: "Anh không biết gì sao?"

"Biết gì?"

"Michael đang bị thương."

"..." Hả?

"Cậu nói là Michael đang bị thương? Sao...sao có thể chứ? Đã bao lâu hắn ta chưa bị thương rồi."

"Mới có hơn một trăm năm thôi." Biểu cảm trên gương mặt Radwan thật cổ quái: "Vết thương của Michael có chút kì dị."

"Kì dị như thế nào?"

"Kiểu..." Radwan hồi tưởng....

Thật khó để miêu tả.

Nó chưa kịp nói hết lời, bên ngoài đã vang lên âm thanh láo nháo. Cửa văn phòng vang lên hai ba tiếng gõ.

Tần Hải Lỗi:"..." Đương lúc quan trọng, ai xen vào thế?

Ông ta chỉ chỉ cái ghế sô pha ở bàn khách, tằng hắng ho tiếng. Lấy lại hình tượng nghiêm túc của một vị hiệu trưởng: "Cậu ngồi vào kia đi."

Nhóc tóc nâu khẽ hừ lạnh, nhấc từng bước chân cụt lủn, nhảy lên ghế sô pha. Nó nhắm hai mắt lại, tựa như một bức tượng đá yên lặng. Đến cả hai rèm mi xinh đẹp cũng không rung lấy một cái.

Tần Hải Lỗi chờ Radwan chìm vào giấc ngủ, ông ta mới nhẹ bước chân ra ngoài...

Rõ ràng hôm nay đã nói trước với các giáo viên là không có việc gì thì đừng có mò lên phòng hiệu trưởng mà...

Ông ta mỗi ngày công việc bề bộn, thời gian đâu ra mà quản chuyện khác chứ.

"Mấy người ở đây gặp vấn đề gì à?" Tần Hải Lỗi lạnh mặt khép cánh cửa sau lưng lại. Thân hình to béo như toà núi chắn trước cửa. Ánh mắt không vui đảo lên mấy cô cậu học sinh...

Còn có cô giáo An...

"Hiệu trưởng, chỉ là..." Cô giáo An e ngại đến gần ông ta, nhỏ giọng nói: "Xích mích nhỏ giữa đám học sinh này thôi."

"Xích mích nhỏ thì gọi tôi ra làm cái gì?"

"Không, không phải tôi cố ý muốn làm phiền anh đâu, hiệu trưởng. Nhưng đám trẻ này là con của mấy nhà giàu có tiếng."

"Thế cô không tự giải quyết được à?" Tần Hải Lỗi gắt gỏng nói. Mấy đám nhà giàu này cậy mình có tiền thì thích lật mẹ nóc trường ông ta chắc?

Chuyện quan trọng hơn còn đang chờ ông kia kìa.

"Hiệu trưởng, anh biết mà..." Hai tay cô An siết chặt lại, giọng điệu đầu bất lực...

Cô ta chỉ là một giáo viên nho nhỏ có bằng cấp.

Chỉ cần một cái búng tay của phụ huynh đám trẻ này, miếng cơm để mà cô ta ăn hàng tháng đảm bảo mất sạch.

Có ngu đâu chứ?

Hiệu trưởng đại nhân tất nhiên biết nỗi khổ của một giáo viên thấp cổ bé họng như cô An. Chỉ là vừa rồi ông ta cáu quá nên nói vài câu thôi. Trông cô ta sắp khóc, Tần Hải Lỗi mới dời đi ánh mắt: "Lạc Vy Vy, Lục Cảnh Hiên, và cả Triệu Oánh nữa. Ba em lại làm sao?"

Đừng hỏi tại sao ông ta dùng từ "lại".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »