Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3612 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 96
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (30).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề gập sách lại, cô móc đâu ra hai ba tờ giấy, đặt trước mặt Lạc Cẩm Tu:" Em tìm thấy cái này kẹp trong túi đựng của anh."

Là giấy báo mời học của trường Đại Harvard.

Khoảnh khắc mà cầm thứ này lên, Tịnh Hề cũng rất ngạc nhiên đấy.

Lạc Cẩm Tu học giỏi đến mức nào mà đến cả Harvard cũng muốn mời anh ta chứ?

Thiên tài!

\[ Đương nhiên nha, kí chủ.\] Nam phụ mà không giỏi giang thì sao có đủ khả năng để hủy diệt thế giới chứ?

Phi phi, nhưng vẫn thua ánh hào quang lấp lánh, chói lọi của cặp đôi nam nữ chính.

Đúng là trêu ngươi người khác mà.

Tiếc thay cho một nhân tài mắc bệnh biến thái.

"Em nhặt cái này ở đâu đấy?" Lạc Cẩm Tu nhíu mày, vươn ngón tay thon dài, thu hồi tờ giấy. Anh dí nhẹ lên mũi Tịnh Hề, khiến cô nhóc khẽ nhăn mặt, thái độ cưng chiều lên tận trời: "Bé con, thứ này em không cần hiểu nhiều đâu."

Tịnh Hề:"..." Đổi cả xưng hô rồi à?

Gọi "bé con" là cách gọi quần què gì vậy?

Sến sẩm vừa vừa.

"Em hiểu mà. Em chỉ muốn biết anh có định đi sang nước ngoài không thôi." Tịnh Hề ườn cả nửa người lên bàn học, đôi con ngươi xanh biển thăm thẳm nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói hiện rõ sự cố chấp không thể chối từ.

Cô phải biết được câu trả lời của anh ta.

Đi đi, người anh em.

Thế giới đang cần anh.

\[...\] Kí chủ quên chưa nói nốt

Là cần hủy diệt thế giới mới đúng.

Cô đã quên mất nhiệm vụ của mình à?

\[ Kí chủ, ngài không thể để anh ta hủy diệt thế giới được.\] Đối với công tác làm nhiệm vụ chính tuyến, cậu chuột luôn luôn giữ vững thái độ nghiêm túc.

Cái khác có thể đùa.

Nhưng cái này thì không thể nhá.

Lạc Cẩm Tu sao có thể chịu đựng nổi khi tiểu thiên sứ dùng ánh mắt này nhìn anh. Cho dù bây giờ cô muốn móc luôn cái mạng mình, anh cũng cam tâm tình nguyện.

"Anh không muốn đi du học ở Mỹ. Em không thấy hệ thống các chuyên ngành y học của nước mình rất tốt à? Vấn đề trên hết..." Lạc Cẩm Tu vuốt vuốt mi mắt dài vàng của cô bé, giọng điệu đầy sự mềm mại: "Là anh không muốn xa em."

Tịnh Hề:"..." Ta không cần!

Người anh em à, anh đi càng xa, đi càng lâu về mới tốt.

Nội tâm phun phun tào tào hơn trăm lần. Song, cô vẫn không được nói thẳng ra ý nghĩ trong đầu, cố tỏ ra buồn bã, dẩu môi: "Nhưng nếu anh sang bên đó học, sẽ được đào tạo chuyên sâu hơn, bằng cấp cũng cao hơn nữa. Về sau, anh sẽ kiếm được nhiều tiền."

\[...\] Kí chủ, câu cuối mới là tâm điểm của cô, đúng không?

Lạc Cẩm Tu bóp bóp má cô, cười cười: "Em nghĩ anh còn thiếu tiền sao?"

Mỗi bữa ăn anh mua cho cô, bằng cả nửa tháng lương của người thường đấy biết không?

Nhớ lại hồi nhỏ, toàn là tiểu thiên sứ bao anh đi ăn.

Còn bây giờ, có thể coi là anh nuôi em ấy đi.

Hi hi hi, thật vui.

Tịnh Hề:"..." Quả thật anh ta rất nhiều tiền.

Nhưng vẫn nên đi du học chứ.

"Thế anh không định đi à?"

"Không, anh không đi." Lạc Cẩm Tu kiên quyết trả lời, anh lùi người lại, tiếp tục cúi đầu làm bài tập: "Đợi anh xong việc đã, rồi mình đi ra ngoài chơi."

Tịnh Hề nhìn một đống dãy số, đồ thị hình vẽ các kiểu mà anh vẽ ra vở, ngao ngán thở dài, lấy máy tính bảng ra chơi vậy.

Trong mấy năm này, các nhiệm vụ nhánh đã gần như hoàn thành hết rồi.

Nhiệm vụ ở thế giới này khá là dễ. Các vị khách hàng được chọn đều là người có số phận ok, con nhà có tiền hoặc khá giả. Chỉ là đang trên đường phát triển sự nghiệp thì đột nhiên ngỏm, kết thúc một đời oanh liệt.

Thế nên mới cần sự cứu vớt từ Tịnh Hề.

Ngăn cản cái chết của họ...

Suy ra, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ.

Lạc Cẩm Tu không có đi du học, nhưng anh ta sẽ học ở thành phố khác. Lúc khi mà nhận được thông báo của cậu chuột, Tịnh Hề vui đến mức nhảy cẫng cả lên.

Vậy là ta được thoát khỏi cảnh bị hôn hôn mỗi ngày rồi.

Yeeeee!!!

\[ Kí chủ, không ai mua cơm cho ngài ăn nữa đâu.\] Chuột nhỏ rầu ra rầu rĩ...

Hic hic hic, ăn cơm ngon quen rồi, không thể trở về cuộc sống mì tôm như xưa nữa.

Tịnh Hề không thèm quan tâm đến nó. Cơm hộp mà Lạc Cẩm Tu mua về, hầu hết là chui vào bụng chuột béo.

Chẳng biết dạ dày nó làm bằng gì nữa.

Trông cái bụng bé bé thế mà nuốt lắm bỏ bố!

"Chú bây giờ bảo cháu đến trường chú dạy sao?" Tịnh Hề ghé điện thoại gần tai, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ...

Tuyết đang rơi...

Lại một mùa đông nữa tới rồi...

Thời gian trôi nhanh thật...

Nốt năm nay thôi, là Lạc Cẩm Tu sẽ đi sang thành phố khác ở.

Vẫn không ngừng sung sướng.

"Nhóc con, tuyết ngoài trời lạnh, mặc đủ áo ấm vào. Cháu đừng có tùy tiện sải cánh bay đó. Bắt xe đến trường chú đi."

Tịnh Hề cảm thấy kì quái. Trời lạnh thế này, có điên mới dùng cánh bay: "Chú cần gì nhắc chuyện này. Cháu không dám bay trong trời mưa tuyết đâu."

"Thế thì tốt..." Giọng điệu giám hộ tiên sinh trở nên nghiêm túc: "Đi đường cẩn thận vào. Nếu có gì khiến cháu sợ hãi thì nhanh chân chạy đi."

Tịnh Hề:"..." Cái quỷ gì vậy?

Trên đời này cũng có thứ khiến bổn bảo bảo sợ hãi sao.

\[ Có nha, kí chủ.\] Chuột nhỏ đang nhai xúc xích chen vô một câu: \[ Ngài sợ ma.\]

Nó chắc chắn luôn.

Kí chủ đến cả chết cũng không sợ, nhưng lại sợ ma.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »