Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3621 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 10
chương 9: ngăn cản em trai nam chính hủy diệt thế giới (9).

❊ ❊ ❊

Tôn Khải nhìn xung quanh. Hắn đang đứng giữa quảng trường. Phố xá nhộn nhịp, dòng người đi lại tấp nập....

Tôn Khải:"...." Không phải vừa mới ở bệnh viện à? Thế mà lại bay tới đây rồi???

" Chú à, chú còn ngơ ngẩn cái gì?" Tôn Khả nghe tiếng nói, cúi đầu xuống. Quả nhiên là bé thỏ. Hắn thở phào một hơi....

Hoá ra không phải hắn bị ảo tưởng sức mạnh.

Tôn Khải nhìn cô nhóc, tròng mắt như phát sáng: " Em trai chú sẽ tỉnh lại ư?".

Tịnh Hề không để ý đến ánh mắt như nhìn Đấng Cứu Thế của Tôn Khải, cô nhóc cười: "Chỉ cần chú tin cháu nha." Không chuyện gì ta không làm được!

Dù không làm được, ta vẫn cố làm.

Phấn đấu vì sự nghiệp!!

Tịnh Hề vứt que kẹo đã ăn hết vào thùng rác, nghiêng đầu thỏ \(tại chị í đang đội mũ trùm nên mình ghi vậy\) nhìn Tôn Khải, xoè hai tay ra: "Chú Tôn, chú cho cháu xin ít tiền. Bây giờ cháu cần bắt taxi về nhà rồi."

" Hay để chú đưa cháu về."

" Không được, cháu muốn tự đi cơ." Tịnh Hề phồng má phụng phịu.

Tôn Khải sao nỡ cự tuyệt một bé thỏ moe như vậy, trực tiếp rút ví ra, đưa cho cô nhóc đồng tờ nhân dân tệ đỏ rực.

Tịnh Hề cười ngọt lịm: " Cháu xin chú nha."

Thỏ đáng yêu!!!! A a a!!

Điều này lại khiến tâm hồn thiếu nữ trong lòng hắn bay bổng lần nữa.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tại quán KTV, không khí vô cùng ngột ngạt.

Tịch Dương ôm Như Mạt run rẩy vào trong lòng, thần sắc trên mặt âm trầm đáng sợ. Hôm nay Mạt Nhi xin đi tụ họp với đám bạn cũ. Vì sợ cô buồn, hắn ta liền đồng ý. Nào ngờ lại xảy ra loại chuyện như thế này. Đáng lẽ hắn ta nên yêu cầu vệ sĩ đi theo bảo vệ cô mới phải. Ôm chặt cô trong lòng, nhìn bộ dạng cô khóc lóc sụt sùi, không hiểu sao tim có chút đau.

Tịch Mộ đứng sau anh trai mình, trên môi vẫn luôn duy trì nụ cười dịu dàng. Đây quả là một anh chàng ôn nhu.

Khụ...khụ... nếu chúng ta không để ý đến khẩu súng hắn đang cầm trong tay.

Gã béo kia quỳ hai gối trên mặt đất, trên trán chảy đầy mồ hôi, gã cố chống đỡ vết thương trên tay, mặt trắng bệch. Đàn em sau lưng gã cũng không khá hơn chút nào, hoàn toàn bị nhóm vệ sĩ áo đen trấn áp.

Gã sao biết được chứ!!????

Mẹ nó!! Người phụ nữ mà Du Y muốn gã xử lại có quan hệ đặc biệt với Tịch Dương.

Nghe đến thanh danh Tịch gia, gã chỉ mong mình chết luôn cho xong.

Chết sớm siêu sinh sớm á!!!

Như Mạt vùi đầu vào ngực Tịch Dương, cô ta vô cùng sợ hãi.

Nếu vừa rồi hắn ta không đến kịp chỉ sợ cô đã.....

Nghĩ cũng không dám nghĩ nữa, cô ta kéo áo hắn, nhỏ giọng nói : "Dương, chúng ta về thôi."

Tịch Dương ôm ngang Như Mạt lên, đi thẳng ra cửa, nói với Tịch Mộ: "Chuyện này chú giải quyết đi."

Tịch Mộ mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua Như Mạt, gật đầu.

Đúng lúc này, tự dưng gã béo đang quỳ trên mặt đất gào lên: " Tôn Khải! Mày đi ra đây nhanh!!! Trong lúc anh em gặp nạn, mày cmn trốn một góc thế à?? Thằng hèn!!"

Tôn• kẻ trốn trong góc • Khải:"....."

Hắn cũng khổ lắm đấy chứ!

Vừa đến điểm hẹn với bọn Đại Long tối nay, liền thấy trong phòng một đám vệ sĩ áo đen khí thế bừng bừng, hắn biết có chuyện không ổn xảy ra, đành núp vào góc.

Ai biết cái gã béo này lại muốn lôi hắn chết cùng!!

Nếu bây giờ đi ra bị giết chết thì sao? Em trai hắn còn đang chờ hắn về mà...

Gã béo lập tức bị bịt miệng, song gã vẫn ô ô kêu, ánh mắt lia về đằng sau cánh cửa.

Tôn Khải bất đắc dĩ bước vào phòng, Tịch Dương nhìn qua bộ dạng của Nhất Long \( là tên gã béo kia đó \) rồi lại nhìn Tôn Khải, lạnh lùng phun ra một chữ: "Bắt!"

Tôn Khải:"......" Này! Ta còn chưa biết chuyện gì xảy ra. Ngươi tuỳ tiện bắt người được hả??

Vệ sĩ định giơ tay tóm lấy Tôn Khải, bỗng nhiên....

Có một thanh kiếm đen bay đến....

Là bay đến thật!!!!

Tịch Dương cũng không có ý định đi tiếp nữa, hắn ta chăm chú nhìn thanh kiếm.

Thanh kiếm này...

Rất nguy hiểm.

Đó là thứ mà hắn ta cảm nhận được.

" Xích Hồng, lại đây nào." Kiếm đen nghe thấy giọng của chủ nhân, thân kiếm run run mấy cái liền chĩa mũi kiếm bay đi.

Lực chú ý của mọi người chuyển đến đứa nhóc đứng ở cửa.

Tôn Khải kinh hãi! Sao bé thỏ lại đến đây? Không phải cô nhóc đã về rồi sao? Ở đây nguy hiểm như vậy...

Tôn Khải cứ lo bóng lo gió mà quên mất rằng Tịnh Hề là ai?

Tịnh•bé thỏ• Hề rất chuyên nghiệp thu kiếm vào vỏ, cô nhóc tháo mũ trùm xuống, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười siêu ngọt, nhìn Tôn Khải: " Chú Tôn, cháu đến cứu chú nha."

Ta mà không đến kịp là ngươi đi lĩnh cơm hộp rồi.

Tiện tay ăn dưa của nam nữ chính luôn.

Một công đôi việc.

Tôn Khải phản bác: " Chú không cần cháu cứu." Hắn đã gần 30 rồi, sao có thể để một cô nhóc hơn 10 tuổi đi cứu chứ?

"Nhưng cháu rất lợi hại nha." Tiểu Hề giơ Xích Hồng lên quơ quơ mấy cái.

" Bé con, ai cho em tới đây?" Không biết từ khi nào Tịch Mộ đã đứng trước Tịnh Hề, hắn cúi đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi. Hai năm không gặp, bé con đã cao hơn nhiều rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »