Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 86
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (20).

❊ ❊ ❊

"Giám đốc, vị khách này đánh mất một món đồ. Tôi đã mở máy camera ra để kiểm tra rồi.Chỉ có Trương Dĩnh đứng gần đó thôi."

"Nhưng Lâm Cẩn cũng đứng gần mà. Đâu chỉ mình tôi chứ." Trương Dĩnh mở miệng phản bác. Dựa vào đâu mà bảo đồ là cô lấy chứ?

Chị Lệ lườm một cái sắc lẻm: "Tôi có gọi Lâm Cẩn đi theo tôi vào phòng quản lý. Khi đó món đồ chưa bị báo mất đâu. Về sau chỉ có cô đứng đó, không phải cô lấy thì ma lấy à?"

Trương Dĩnh:"..." Khi đó món đồ chưa báo mất thì có nghĩa là nó chưa mất à?

Bà quản lý này cố ý không nói lí gì cả!

Chỉ biết bắt nạt cấp dưới!

Trương Dĩnh tức đến mức nước mắt sắp chảy xuống rồi, chị Lệ lén liếc cô ta, trong lòng có chút hả hê, ngoài mặt lại tỏ vẻ khó xử: "Giám đốc, anh tính chuyện này phải làm sao bây giờ?"

Vị giám đốc cau mày, lãnh đạm ra lệnh: "Gọi cả Lâm Cẩn ra đây xem nào."

"Vâng, để tôi gọi cô ấy ra đây."

Một bên khác, Lạc Vy Vy ngồi an ủi cô bạn đang khóc lóc: "Hạ Kiều, không sao đâu. Vòng tay của cậu sẽ được tìm thấy thôi."

"Vòng tay đó được bố mình...bố của mình tặng nhân ngày sinh nhật tuổi 14 đấy. Nó có ý nghĩa rất quan trọng với mình."

"Ừ, ừ. Nếu không tìm được chiếc vòng này, mình sẽ bảo ba đánh sập cửa hiệu này luôn. Nhân viên gì mà còn dám đi cướp đồ của khách."

Giám đốc đã nghe thấy tất cả:"..."

Mấy cô cậu này chỉ sợ gia thế không nhỏ.

Riêng trang phục trên người đã rất xịn xò rồi.

Ông ta đành phải chuẩn bị tinh thần sạt nghiệp lần thứ n.

"Ây da, đây không phải là ông chủ Lưu sao? Cửa hàng của chú hôm nay có vẻ sắp bị phong bế rồi nhỉ?" Ông chủ Lưu nghe được giọng điệu này, quay đầu lại, nhìn con nhóc đang dắt cả đám chó đen đi tới, lùi lại vài bước, mặt không đổi sắc mở miệng: "Thỏ đại gia, nhóc có vẻ rất rảnh?"

Lúc nào cũng vậy...

Ông ta toàn gặp con nhóc này vào lúc nó đi chơi.

Có vẻ như Tần Hải Lỗi cho nhóc ta rất nhiều tiền đi.

Tiêu hoang vậy mà lão Tần vẫn nuôi được.

Tịnh Hề chỉ chỉ một ngón tay vào mặt mình, trợn mắt: "Sao chú lại gọi cháu là Thỏ đại gia?"

"Nhóc tiêu rất nhiều, với lại ta thấy đi đâu cháu cũng mặc kiểu này cả." Áo hoodie tai thỏ.

Màu sắc có thay đổi thì phong cách vẫn như cũ.

Thỏ, thỏ, thỏ...

Đã vậy còn rất giàu có.

Gọi là Thỏ đại gia chả đúng à?

Tịnh Hề cười ngọt ngào, dắt chó đến gần, đầy ý vị nhìn ông chủ Lưu: "Chú Lưu, nếu hôm nay cháu tìm được món đồ này thì..." Cô suy nghĩ: "Ừm, chú miễn phí cho cháu nha."

Ông chủ Lưu:"..." Miễn phí cho Thỏ đại gia thì cửa hàng này của ông dẹp đi mất.

Nhưng ông ta cũng mệt vì khởi nghiệp rồi.

Miễn thì miễn.

"Nhóc con, nếu em thật sự tìm được vòng đeo tay của bạn chị. Em mua gì, chị trả hết hộ em luôn." Lạc Vy Vy rất đau lòng dùm cô bạn kia, thấy cô nhóc này từ đâu chui ra, lại còn to mồm như vậy, liền dõng dạc tuyên bố.

Tịnh Hề cười đến híp cả hai mắt...

Nữ chính à...

\[ Kí chủ, kí chủ, ngài nhân cơ hội này hút máu của nữ chính đi.\] Đây đâu phải là kí chủ gây sự vô cớ.

Là nữ chính bánh bèo đòi đi tìm đường chết chứ.

Dù đã qua hai năm, thiện cảm mà cậu chuột dành cho nữ chính vẫn chỉ ở con số âm của âm.

Giảm nhưng không có tăng.

Ông chủ Lưu xua tay chối từ: "Vị tiểu thư này, không cần đâu. Vấn đề này là..." Đang nói dở liền ngậm miệng lại.

Có chó...

Có chó đang cắn cắn ống quần ông ta kìa...

Tịnh Hề tươi cười nhìn cái mặt cứng đờ của ông chủ Lưu, kéo kéo dây dắt chó lại. Cô nhóc móc di động ra, đưa cho ông ta, nói rất nhỏ...

Chỉ để cho hai người họ nghe thấy...

"Ông chủ Lưu, nếu cháu đem video này đưa cho chú Tần thì chú sẽ sao nhể?"

Ông chủ Lưu:"..." Con nhóc này đáo để thật.

Video nó quay lúc nào thế không biết?

"Cháu muốn để vị tiểu thư này trả tiền?"

"Đúng nha." Tịnh Hề rất thẳng thắn thừa nhận: "Khách của chú thì chú đi mà nghĩ cách bồi thường. Còn cháu chỉ là người qua đường muốn kiếm thêm lợi cho bản thân mình mà thôi. Cháu muốn được người ta trả tiền hộ cơ."

Nữ chính tự dâng mình tới cửa...

Ta mà không nhận thì quá có lỗi với cô nàng rồi.

"Chú có thể miễn phí cho cháu."

"Không cần. Cháu muốn được cô ta trả.

Chú thông cảm nhá.

Ai bảo chú không phải là nữ chính.

Ta đây là muốn được nữ chính trả tiền, hiểu hông?

\[ Hiểu ạ.\] Đúng vậy, bắt bánh bèo đi trả tiền.

Ông chủ Lưu:"..." Ông ta là giám đốc, sao có thể để khách trả thêm tiền được!

"Chú miễn phí cho cháu một tháng."

Tịnh Hề nhếch miệng: "Không đủ."

Một tháng của chú sao có thể vui bằng việc tiêu tiền nữ chính chứ.

"Nửa năm."

"Vẫn không đủ."

" Nhóc con, đây có lẽ là con nhà tài phiệt. Cháu ép ta đắc tội với họ thì khổ ta lắm." Ông chủ Lưu cố gắng khuyên nhủ Thỏ đại gia rằng, không phải người nào cũng có thể đùa được.

Nhóc con, dưới hạ giới đừng có tùy tiện gây chuyện mà.

"Chú sống đến từng này tuổi rồi, thậm chí còn có thể sống dài dài. Nếu cửa hàng này mà đóng thì chú đi kinh doanh cái khác đi."

"..." Tần Hải Lỗi có biết con nhóc mất dạy thế này không?

Sao tiểu thiên sứ nhỏ tuổi lại gian manh thế chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »