Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 75
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (9).

❊ ❊ ❊

Thời gian thấm thoát đưa thoi, đảo mắt một cái đã là ba năm sau...

Tịnh Hề ngồi trên thảm cỏ xanh mướt, hai cánh sải rộng ra. Nắng vàng rạng rỡ, tóc dài tung bay. Cả người cô bị lớp nắng dát lên, toả ra hào quang vạn trượng. Gương mặt xinh đẹp tràn đầy ý cười...

"Cho em này." Cẩm Tu bước tới, tay cậu cầm vài đoá hoa dại đưa cho Tịnh Hề, mong chờ nhìn cô.

"Cảm ơn anh nha." Tịnh Hề cười ngọt ngào, cô vươn tay nhận lấy.

Cẩm Tu biết rằng tiểu thiên sứ không thể đụng chạm với người khác được, cậu đã đeo sẵn găng tay ni lông vào rồi. Khoảnh khắc mà tay của em ấy lướt qua ngón tay cậu...

Tuy chỉ cách lớp ni lông nhưng xúc cảm thật khiến người ta lưu luyến...

Ước gì được sờ trực tiếp thì tốt rồi...

Cẩm Tu ngồi cùng cô. Hai người lặng yên ngắm trời ngắm mây. Mãi một lúc sau, Tịnh Hề mới mở miệng: "Anh có muốn rời khỏi đây không?"

Đã ba năm...

Người anh em, đã đến lúc cậu nên về với cội nguồn của mình...

Cẩm Tu nhìn cô, ánh sáng trong mắt đầy dịu dàng mềm mại: "Chỉ cần em ở đâu, anh sẽ ở đó."

Cậu chỉ muốn tiểu thiên sứ bên cạnh mình.

Cùng cô nói chuyện, cùng cô bầu bạn, cùng cô làm nhiều việc...

Thế là đủ rồi.

Tịnh Hề:"..." Cậu rất tốt nhưng ta rất tiếc!

Chúng ta không phải loại người chung một thế giới...

Nên sớm chào tạm biệt thôi.

Bổn bảo bảo không trâu bò tới mức có thể đánh đổ biên kịch đại nhân đâu.

"Chúng ta ra ngoài chơi đi." Tịnh Hề đưa ra đề nghị. Trong ba năm, độ hảo cảm của Cẩm Tu đã tăng lên thành 70%. Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi...

Là nhiệm vụ hoàn thành.

Mai thằng nhóc này phải dời đi rồi.

Chi bằng đưa cậu ta đi chơi đâu đó.

Thu thập thêm một ít độ hảo cảm.

"Em muốn đi đâu?"

"Em muốn chúng ta đi chơi cả ngày hôm nay cơ."

"Chỉ cần em muốn." Cô muốn cái gì, cậu sẽ vì cô mà làm.

Tịnh Hề nhìn Cẩm Tu, trầm mặc suy nghĩ...

"Hãy là chúng ta đi ăn đi." Dăm ba cái trò chơi mạo hiểm, còn chẳng bằng đồ ăn vặt.

Ăn, ăn, ăn...

\[ Đúng vậy, kí chủ.\] Nó cũng được kí chủ cho ăn, ăn, ăn.

Xúc xích, thịt nướng, bánh ngọt,...v..v...

Tịnh Hề từ chối cậu chuột...

Đây là tiền của ta, ngươi ăn ít thôi.

Nếu ta tiêu tiền người khác thì sẽ cho ngươi ăn thật nhiều.

\[...\] Kí chủ, vòng quay trúng thưởng là ta mua cho cô!!!

Có nhiều tiền rồi là muốn qua cầu rút ván à?

\[ Kí chủ, thế là không công bằng với ta.\] Ta bất mãn rồi nha.

Cô nỡ lòng để một cục bông mềm mềm đáng thương là ta chịu cảnh chết đói à?

Tịnh Hề:"..." Được rồi.

Ngươi lăn vào không gian hệ thống mà ăn.

\[ Không thành vấn đề nha.\] Kí chủ đi bay với nam phụ. Nó sẽ chui vào không gian vừa ăn vừa xem phim cung đấu.

Tịnh Hề đứng dậy, cầm lấy tay của Cẩm Tu, cười ngọt lịm: "Ôm lại em đi."

Cẩm Tu vòng tay ôm eo Tịnh Hề. Do cậu mặc áo dài và đeo găng nên cơ thể cô không có xảy ra phản ứng. Cẩm Tu cúi đầu, hít hít mùi hương của tiểu thiên sứ...

Thơm ghê.

Tịnh Hề dán phù ẩn thân vào lưng Cẩm Tu, cô giang cánh bay lên, đưa cả hai người đi chơi...

Cẩm Tu rũ mắt nhìn...

Tất cả mọi thứ ở dưới thật bé nhỏ.

Xuyên suốt qua hàng loạt đám mây, những ngôi nhà cao tầng. Tịnh Hề hạ người xuống một bãi đất trống. Cô thu lại cánh, lén rút phù ẩn thân ra khỏi người Cẩm Tu.

"Xong rồi đó. Giờ chúng ta đi chơi nào." Do lần trước lỡ miệng nói với Cẩm Tu là đến mười tuổi mới hiện thân được. Nên Tịnh Hề vẫn giữ nguyên trạng thái thiên sứ. Cẩm Tu chớp mắt, có chút hoang mang nhìn cô: "Nhưng anh không có tiền."

Hề đại gia móc ra một xấp tiền nhân dân tệ đỏ rực, đưa cho cậu. Cô nháy mắt tươi cười: "Em có tiền. Cứ dùng tiền của em đi. Về sau khi anh lớn lên có nhiều tiền rồi, em sẽ tới đòi."

Lãi suất gấp mười nha, người anh em.

Cẩm Tu nghe Tịnh Hề nói câu đó, không còn thấy áp lực tâm lý khi cầm tiền của cô ấy nữa.

Tiểu thiên sứ nói đúng...

Về sau, em ấy muốn đòi cái gì cũng được...

Cho dù là tấm thân này, cậu cũng nguyện ý...

Tịnh Hề dắt Cẩm Tu vào một quán bún, bà chủ thấy khách hàng là một cậu nhóc, niềm nở cười: "Cháu trai ăn gì?"

Tịnh Hề túm lấy tay áo cậu: "Bảo bà ấy lấy hai bát bún đi. Một bát không hành nha. Em ghét ăn hành lắm."

Cẩm Tu:"..." Thiên sứ cũng có chút kén ăn.

"Cho cháu hai bát đi ạ. Một bát không hành ạ."

Bà chủ quán:"..." Gì vậy?

Một mình đứa bé này ăn hết hai bát sao?

Đã vậy lại còn một bát không hành, một bát có hành là sao?

Không phải đều ăn hành à?

"Cháu ăn hết cả hai bát sao?"

Cẩm Tu trông bản mặt khao khát của Tịnh Hề, cậu mỉm cười đáp: "Vâng, mình cháu ăn hết được ạ. Mỗi bát một kiểu cho nó mới mẻ. Bác cho cháu xin thêm một đĩa quẩy nữa."

Bà chủ quán:"..." Nhóc con gì mà kì cục.

Ăn nhiều vừa...

"Được rồi, cháu trai ra ngồi đi. Đợi bác tí là xong."

"Vâng ạ." Cẩm Tu đưa tiểu thiên sứ đến ngồi bàn trong góc khuất của quán...

Hừm, ngồi đây chắc không ai phát hiện đâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »