Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 69
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (3).

❊ ❊ ❊

Cô nhi viện Thiện Nhân.

"Thằng chó! Mày định làm gì?"

"Đúng đúng, mày mà bắt nạt bọn tao, bọn tao nhất định không tha cho mày."

"Làm gì sao? Chúng mày nói thử tao xem." Trong bóng đêm tĩnh mịch, giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên, mang theo vẻ âm trầm quỷ dị.

Hai đứa trẻ còn lại bị giọng nói này làm lạnh cả sống lưng, chúng nó sợ hãi lui lại phía sau, cố cứng cổ cãi: " Mày nghĩ mày có thể làm gì được bọn tao?"

Đứa trẻ đối diện cúi gằm mặt xuống, không nói thêm câu nào nữa. Gió đêm xào xạc quét qua các nhánh cây, xung quanh không có một ánh đèn nào. Thằng bé lấy tư thế cực nhanh đánh về hướng một đứa trẻ, đè đầu nó, con dao trong tay loé lên, cứa mạnh vào cổ. Máu tươi tràn ra, xuyên qua kẽ tay chảy tong tỏng.

Đứa trẻ còn lại chôn chân tại chỗ. Do hoàn cảnh quá tối nên nó cũng không rõ chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy đồng bạn mình bị hạ gục thì phát cáu lên. Giơ nắm đấm nhỏ lao về hướng đứa trẻ đó, miệng chửi bới: "Mẹ mày, con chó này! Mày..."

Miệng chưa nói hết câu mắt đã trợn lên...

Con dao sắc bén đâm thủng cổ họng, máu đỏ bắn hết vào mặt đứa trẻ kia. Nó hưng phấn lè lưỡi liếm liếm máu, cười vô cùng kinh dị.

Nhìn đi...

Bọn chúng chết rồi...

Cảm giác lần đầu giết người sao kích thích thế chứ!

Bao sự u oán, căm thù được truyền đạt qua từng nhát dao. Máu tươi lênh láng, nhiễm ướt cả khoảng sân. Đứa trẻ cắm thẳng con dao lên hai cái xác trên nền đất. Nó đứng dậy, lau lau bàn tay dính máu ra áo.

Thật đỏ...

Thật sung sướng...

Không hiểu sao nó không hề thấy hoang mang khi giết chết hai mạng người, ngược lại có một cỗ khoái cảm đang ập vào trí não.

Thằng bé nhìn hai cái xác đã tắt thở, nhăn mặt...

Làm thế nào để xử lí đống xác này giờ???

Tịnh Hề đang bị thương núp trên cành cây gần đó:"..."

Nhất định phải thô tục chửi bậy một câu!!!

Ta mẹ nó bị thương rớt xuống đây, thế mà lại chứng kiến hiện trường một đứa nhóc giết người.

Là một đứa nhóc giết người đó.

\[ Kí chủ, đó là Lạc Cẩm Tu năm mười tuổi đấy ạ.\] Chuột nhỏ run hết cả lông...

Oa oa oa, hãi hùng quá đi mất!!!

Nghe được nam phụ đại nhân giết người và chứng kiến nam phụ đại nhân giết người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Sao biểu cảm của cậu ta lại thế kia???

Biến thái thật...

Oẹ, kí chủ chơi một mình đi. Bổn chuột cần ngồi đọc sách bình tâm.

Tịnh Hề:"..." Đó là Lạc Cẩm Tu...

Lạc Cẩm Tu...

Nam phụ...

À thế à...

Thế thì làm sao mà à???

Tịnh Hề thở hổn hển dựa vào cây, hai cánh rũ xuống. Cô lấy tay ôm chặt lấy ngực...

Uy áp xuyên từ thiên đường tới trần gian thật mạnh.

Suýt nữa thì móc luôn cái mạng nhỏ của bổn thiên sứ rồi.

Đứa nhóc vừa giết người xong vẫn đứng yên đó, Tịnh Hề lười cũng chẳng muốn động. Không biết đã qua bao lâu rồi, từ xa xa dần có tiếng bước chân tới gần, tiếng xì xà xì xồ của đám người...

Ánh đèn le lói dần dần chiếu tới, đứa nhóc kia vẫn cúi đầu, đứng đó. Quanh thân thể bé nhỏ của nó toả ra hơi thở âm u, ghê rợn. Nó đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chịu bị đánh, bị chửi, bị người người phỉ nhổ.

Từ trước tới nay luôn là vậy, cho dù nó có mở mở miệng cầu xin thế nào đi nữa, cũng không ai tha thứ cho nó cả.

Tất cả mọi người đều ghét bỏ nó.

Ánh đèn chiếu thẳng đến, thằng bé chợt bị bịt miệng lại, và nó đã thấy được cái cảnh mà cả đời nó không thể nào quên.

Tịnh Hề vọt tới, đè Lạc Cẩm Tu lên tường. Một tay cô bịt miệng cậu ta lại, một tay phi hai lá phù về hướng xác chết kia. Cô nhìn ánh mắt đang trợn to của cậu ta, ra hiệu im lặng. Đôi cánh nhuốm màu máu bao lấy thân thể hai người.

Thằng bé cảm nhận được cái cánh mềm mềm. Không kìm lòng được, vươn tay sờ sờ mấy cái.

Tịnh Hề:"..." Cmn, bảo bảo muốn nôn quá.

Cô cố áp xuống sự cuồn cuộn trong dạ dày, tóm lấy tay của Lạc Cẩm Tu. Mắt lạnh nhìn cậu...

Đừng đụng vào nữa...

Ta ói ra người ngươi bây giờ!!!

"Ở góc này làm gì có người."

"Thế à? Tôi vừa nghe thấy tiếng động ở đây."

"Chắc ông nhầm rồi đi. Có thể là con gì thì sao?"

"Tôi không chắc nữa..." Đoạn đối thoại giữa hai kẻ kia xa dần, ánh đèn lại biến mất. Tất cả mọi thứ lại chìm vào đêm đen.

Tịnh Hề nhanh tay buông Lạc Cẩm Tu ra, cô gục người xuống, thân thể run run. Cánh trắng cụp lại.

A a a! Muốn nôn!

Hội chứng Haphephobia thật phiền.

Tịnh Hề ngước khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét lên, hất một lá phù ra, phù kêu tí tách rồi bùng sáng thành một ngọn lửa.

Thằng bé lúc này mặt mày đầy ngạc nhiên, ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm đôi cánh trắng...

Cái cánh rất mềm, giống cánh của một con chim...

Tịnh Hề lùi lại, ôm ngực: "Đừng có chạm vào nữa."

Khó chịu chết mất!!!

Ánh lửa chiếu vào gương mặt xinh đẹp của Tịnh Hề, tóc dài có chút rối. Tròng mắt màu xanh ngập nước, tràn ra cả khỏi viền mắt. Bộ dạng bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêu đáng thương.

Tay thằng bé dừng lại, buông xuống. Nó quan sát Tịnh Hề một lúc, phun ra một câu: "Nhóc là người chim à?"

Tịnh Hề:"..." Ai là người chim???

Ngươi mới là người chim ấy.

Cả nhà ngươi đều là người chim hết.

Bảo bảo đây là thiên thần, hiểu hông?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »