Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3707 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 9
chương 8: ngăn cản em trai nam chính hủy diệt thế giới (8).

❊ ❊ ❊

Tôn Khải, năm nay 27 tuổi.

Đây là một ông chú khá xui xẻo. Em trai của hắn, Tôn Mạch do đắc tội với Đại Long \- một băng nhóm xã hội đen nên bị đánh thương nặng, kết quả là cho đến bây giờ vẫn nằm trong bệnh viện làm người thực vật.

Mà người làm anh trai như hắn mang lòng báo thù vì em mình, gia nhập Đại Long, sống dưới vỏ bọc một tên lưu manh, phóng túng chờ ngày lật đổ nó.

Chỉ có điều.....

Băng nhóm Đại Long này đồng ý làm cuộc giao dịch với Du Y, bắt cóc Như Mạt và cưỡng bức cô ta.

Nữ chính bị bắt cóc ấy à, lúc này nam chính phải lên sàn chứ sao, không phải nam chính cũng là nam phụ.

Hai anh em Tịch gia cùng lúc lên sân khấu cứu nữ chính, hợp lực vì hồng nhan mà hủy diệt chúng sinh.

Băng Đại Long bị thế lực nam chính xử tử, Tôn Khải cũng đi lĩnh cơm hộp luôn.

Hầyyyyyyy.....

Khóc thay cho ông chú này, chưa kịp báo thù đã nhận kết cục như vậy.

Tịnh Hề mở điện thoại ra, nhìn vào đồng hồ. Bây giờ là bốn giờ chiều, cách khoảng thời gian nữ chính bị bắt còn 3 tiếng nữa.

Nhiệm vụ! Bổn bảo bảo tới đây!

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

" Tôn Khải! Hôm nay đại ca nhận được một mối làm ăn tốt lắm. Anh em chúng ta lại được sướng một phen. Chú ra ngoài mua một số thứ anh bảo. Tối nay chuẩn bị tinh thần chúng ta cùng hưởng." Gã đàn ông trung niên tay cầm điếu thuốc cười thô bỉ, bụng phệ của gã rung rung theo tiếng cười. Trông rất buồn nôn.

Gã nghĩ mình thật may mắn. Hai ngày trước, Du gia đại tiểu thư đặt cho gã một cuộc giao dịch.

Mà cuộc giao dịch này rất có hời.

Vừa được ngủ với gái đẹp lại vừa nhận được tiền.

Sao gã có thể từ chối chứ?

Gã sẽ không lo nghĩ nhiều, thế lực của Du gia trong thế giới ngầm rất mạnh. Có Du gia chống lưng cho, gã có thể yên tâm làm việc.

Trong phòng vang lên tiếng cười đầy khoái trá của đám đàn ông.

Nghĩ đến tối nay....

Là bọn họ thấy phê rồi.

Tôn Khả bước ra khỏi phòng, đi mua đồ.

Đang bước xuống cầu thang, tự dưng hắn dẫm phải...

Một tấm thẻ nhỏ....

Mới cầm lên, chưa kịp nhìn rõ, tràng cảnh xung quanh bỗng thay đổi.

Tiếng chuông gió leng keng....

" Chào mừng khách hàng đến với văn phòng giao dịch của thương nhân thời không." Giọng nói chất đầy vui vẻ, nhóc người máy cúi người với Tôn Khải, làm ra tư thế mời.

Tôn Khải:"...." Đây là đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây?

Tôn Khải ngơ ngơ ngác ngác, hắn đang ở cầu thang, sau đó bay luôn tới đây à?

Gặp ma rồi!!!

Không! Hắn muốn sống tiếp! Thù còn chưa trả! Em trai hắn còn đang chờ hắn trở về mà!!!

A a a! Ai đó cứu tôi với!

" Chú Tôn, chú lại đây ngồi đi." Tôn Khải nhìn theo hướng tiếng nói phát ra, chỉ thấy có một bộ bàn ghế và một cô nhóc....

Siêu cute!!

Trời ơi!! Bé thỏ nhà ai đi lạc này!!

Tâm hồn thiếu nữ của Tôn Khải lập tức bùng nổ. \( ổng hài ghê :\)\)\)

Tịnh Hề đã hơn 12 tuổi và cao hơn không ít. Cô nhóc mặc trên người áo hoodie màu trắng, đầu đội mũ trùm tai thỏ. Cặp má bánh bao, tóc dài xoã xuống, làn mi cong cong, mắt hạnh đầy ý cười ngọt ngào. Cô nhóc ngậm cây kẹo mút, chỉ vào ghế đối diện: " Chú ơi! Chú ngồi đi!"

Một tiếng gọi " Chú ơi!" của Tiểu Hề khiến cho Tôn Khải si ngốc luôn. Hắn ôm lấy tâm hồn thiếu nữ đang bay bổng, ngoan ngoãn ngồi vào ghế.

Bé thỏ con này sao manh vậy????

Khụ...khụ.... một ông chú gần 30 có những suy nghĩ như vậy rất buồn cười đấy biết không?

Tịnh Hề không để ý gương mặt đần độn của Tôn Khải, cô nhóc rút cây kẹo mút ra, nói: "Chào chú, cháu là một thương nhân thời không. Việc của cháu là thỏa mãn yêu cầu của khách hàng. Chú có yêu cầu gì cứ nói với cháu nha.".

Bằng khả năng dụ khách của Tịnh Hề, Tôn Khải vô cùng tin cô. Hắn rưng rưng nước mắt nhìn cô, đầy xúc động:" Bé thỏ! Cháu là thiên sứ ông trời phái xuống cứu chú ư?

Tịnh Hề:"...." Ông chú này, chú già rồi mà làm ra vẻ mặt như vậy không hợp lí gì cả.

Cô nhóc không trả lời, Tôn Khải thu hồi tâm tình, hắn trở nên buồn bã, ủ rũ nói: " Em trai chú ngủ ở bệnh viện một năm nay rồi, bác sĩ chẩn đoán không biết bao giờ nó mới tỉnh. Nếu cháu có thể làm được, hãy giúp nó tỉnh lại được không?"

Tịnh Hề không nói gì cả nhưng trong lòng thực đắc ý.

Ha ha ha....Ta đã đoán trước hết rồi!!!

10 điểm cho độ thông minh của bổn bảo bảo.

Tịnh Hề nghe đối phương tâm sự xong, cô ngậm kẹo mút, giơ tay nhỏ lên, búng một cái.

Tôn Khải thấy trời đất tự dưng quay cuồng, lúc hắn bị bình tĩnh lại thấy mình đã đứng trong phòng bệnh từ lúc nào.

Là phòng bệnh em trai hắn.

Tôn Khải ngạc nhiên nhìn bé thỏ đang đứng cạnh giường bệnh, cô nhóc nghiêng đầu ngắm thanh niên nằm đó. Cô hỏi: "Chú muốn cho chú này sống lại sao?"

Tôn Khải: "....." Sống lại là cái quỷ gì chứ?? Em trai hắn đã chết đâu mà phải sống lại??

\[ Kí chủ, là tỉnh lại ạ! \] Chuột nhỏ rất tri kỷ nhắc nhở kí chủ nhà nó. Cô nói câu như vậy đáng đòn lắm đó nha.

Tịnh Hề cười như hoa nở xuân về, không nói gì cả, trong lòng lại hoảng thành một nhóm....

Mất mặt quá đi thôi!!!!

Tịnh Hề giơ ngón trỏ lên, bắn một tia ánh sáng vào trán Tôn Mạch. Cô nhóc quay ra nói với Tôn Khải đang ngớ người: "Trong vòng ba ngày, hắn sẽ tỉnh lại thôi."

Lấy lại khí thế!

Ta phải tự tin!!!

Không chỉ vì nói sai một câu mà thất thố được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »