Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 74.

❊ ❊ ❊

Đối với Thượng Quan Thuân, nàng cũng không thể nói là biết rõ anh ta. Nhưng lần đó, khi nàng và Mục Nham đi đăng ký kết hôn, anh ta là một trong số ít những người chứng kiến. Khi ấy, ánh mắt anh ta nhìn Tiểu Phương thực sự rất khác lạ, vừa vui mừng, vừa sợ hãi, lại chất chứa yêu thương. Thế nên, nàng có thể đoán ra phần nào sự việc.

Chuyện trước đây của hai người bọn họ hình như rất phức tạp. Mọi chuyện bắt đầu và kết thúc giống như một trò đùa. Thế nhưng, nó đã để lại một viết thương vĩnh viễn không thể khép miệng. Ngày ấy, tưởng là không thương, nhưng khi mất đi rồi, mới biết là yêu quá đậm sâu.

Nếu sự thật là như vậy, có lẽ đến bây giờ, Tiểu Phương vẫn còn yêu Thượng Quan Thuân. Mặc dù, cô ấy luôn nói về anh ta bằng giọng điệu chán ghét, nhưng nàng phát hiện ra, mỗi khi nhắc đến cái tên ấy, cô đều rất kích động.

Không phải là không thể quên, mà chẳng qua là cô ấy không muốn quên đi.

Nàng ngầng đầu, thấy Tiểu Phương đang ăn đồ ăn trên bàn. Quả thật, quán café này, mặc dù đồ uống không ngon bằng bên ngoài, nhưng đồ ăn ở đây lại rất hợp khẩu vị của hai người.

“ An An, cậu nói thử xem. Có phải Mục Nham chuẩn bị công khai thân phận của cậu không?Dù sao, hai người cũng đã là vợ chồng một năm rồi. Nếu cứ như thế này, cậu làm sao có thể ngẩng mặt lên chứ.” Đang ăn, đột nhiên Tiểu Phương ngừng lại, nhìn Diệp An An nói, giọng điệu rất nghiêm túc.

Ngón tay Diệp An An hơi cứng lại. Đúng vậy, nàng không thể ngẩng mặt lên, vốn dĩ nàng đâu phải chỉ là nhân tình, nàng là người vợ chính thức mà anh cưới về.

“ Không sao đâu, Tiểu Phương. Chuyện này, mình cũng không để ý lắm. Có thể trở thành vợ của anh ấy, mĩnh đã thỏa mãn rồi.” Diệp An An nắm chặt cái chén, ánh mắt thản nhiên ánh lên những tia buồn thương.

Cái gì mà không để ý, cái gì mà thấy thỏa mãn.

Kỳ thực, nàng sợ nếu hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng sâu, sợ nếu mình quá đòi hỏi thì sẽ mất đi những thứ mà nàng trân trọng, mất đi người đàn ông mà nàng yêu thương, mất đi một mái nhà mà khó khăn lắm nàng mới có được.

“ Diệp An An, có phải đầu óc cậu có vấn đề thật rồi không?” Nghe câu trả lời của Diệp An An, Giản Tiểu Phương thật sự muốn xem ở bên trong nàng đang nghĩ chuyện gì. Trước đến nay, cô chưa từng gặp qua người nào lại ngốc như nàng vậy, ngốc đến không chữa được.

Diệp An An cười nhẹ, ngón tay xoa nhẹ lên mũi, khẽ thở dài, vẫn dùng giọng cái giọng ôn nhu vốn có đáp.

“ Có lẽ thế, chẳng phải ngày nào cậu cũng nói mình như vậy sao?”

Nói rồi, ánh mắt nàng chuyển ra ngoài cửa sổ, vừa lúc ấy, một bông tuyết rơi xuống, nhanh chóng tan loãng trên nền đường.

Bên ngoài, tuyết đang tan, nhưng lớp tuyết mờ trong mắt nàng mỗi lúc lại nhiều hơn.

“ Cậu không thể cứu được nữa rồi” Giản Tiểu Phương nhấp một ngụm đồ uống. Cô không nói gì thêm nữa. Bởi cô biết sự cố chấp của Diệp An An. Trong hoàn cảnh này, nếu nàng không tự đấu tranh thì cũng không ai có thể giúp nàng.

Diệp An An chỉ im lặng cười nhẹ. Thực ra, không phải nàng cố chấp mà chẳng qua là nàng đã quá yêu anh mất rồi.

Bên ngoài, tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. “ Chúng ta đi thôi”, Giản Tiểu Phương đứng lên, hơi nghiêng đầu, cô tiếp “Mình biết giờ cậu cũng đang đứng ngồi không yên, nên mình sẽ không miễn cưỡng cậu nữa, Mục phu nhân” Cô cố tình nhấn mạnh mấy chữ “ Mục phu nhân”

Hai người xoay người bước đi, không để ý có một cô gái cũng theo họ đi ra. Cô ta nhìn chỗ bọn họ vừa ngồi, những điều mà họ nói, có một chuyện quan trọng mà cô ta đã vô tình biết được.

“Mục phu nhân” Ánh mắt cô ta nheo lại, ánh mắt ấy mang theo vài phần độc ác và ghen tị khiến người ta có cảm giác sợ hãi.

Tốt lắm, Mục phu nhân, đúng là không thể ngờ. Cô ta xoay người, giày cao gót nện mạnh xuống nền đường. Khóe môi khẽ nhếch lên. Nếu lúc nãy, không bám theo Giản Tiểu Phương, thì đã không phát hiện ra bí mật này, đã không biết rằng trên đời này đã có Mục phu nhân, vị trí mà bao nhiêu cô gái mơ ước. Cô ta cũng như những người khác cứ mãi tranh chấp, đố kỵ lẫn nhau mà không ngờ rằng cái danh phận cao sang ấy, sớm đã định rồi. Thật đúng là làm trò cười cho thiên hạ.

Diệp An An bước xuống xe. Sau khi rời khỏi quán café cùng Giản Tiểu Phương, nàng càng cảm nhận rõ ràng hơn cái lạnh tê tái của mùa đông, tuyết cứ rơi mãi không ngừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »