Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 77.

❊ ❊ ❊

Mục Nham nói liền một mạch, rồi thản nhiên nhìn Diệp An An thống khổ. Dáng vẻ này của nàng lại khiến anh cảm thấy nguôi ngoai. Trên đời , luôn có một thứ khiến anh cảm thấy vô cùng đau khổ. “Diệp An An, cô đã cố tình khơi lại vết thương của tôi. Kết cục này là cô tự chuốc lấy” Trong lòng anh thầm nghĩ, một chút thương tổn này đối với nàng mà nói cũng không có gì là quá đáng.

Thế nhưng, anh không hề biết rằng, khi anh làm nàng tổn thương thì cũng đã gián tiếp làm thương tổn đến chính mình.

“ Thực xin lỗi” Diệp An An cúi đầu, cảm giác nóng rát, đau đớn trên mặt truyền đến, thế nhưng so với nỗi đau trong lòng nàng thì nó cũng chẳng đáng là gì. Trừ bỏ lời xin lỗi này, nàng cũng không biết nói gì hơn, bởi nàng biết, nàng không xứng, cái gì cũng không xứng. Cô gái tên Y Y kia là người mà Mục Nham yêu thương nhất. Còn nàng thì sao? Chẳng qua, đối với anh, nàng chỉ là một cô gái tự mình đa tình mà thôi.

Nàng không xứng, quả thực không xứng.

“ Tôi vĩnh viễn cũng không bao giờ tha thứ cho cô, Diệp An An” Mục Nham đột nhiên xoay người, một thứ áp lực nặng nề bao trùm lên toàn bộ căn phòng. Chỉ bỏ lại một câu, rồi anh xoay người bước đi, tấm ảnh trong tay cũng vô tình bị nắm đến nhàu nát.

Khi anh ra đi, để lại nàng một mình với căn phòng trống trải, một mình đối diện với những xót xa đến tận cùng. Lúc này, nàng chỉ có thể khóc. Sao một người đàn ông lại có thể tàn nhẫn đến mức này, lại có thể dùng người con gái mà anh ta yêu để làm tổn thương nàng. Mục Nham thực sự làm được điều này. Anh quả thực là một thương nhân đáng sợ, một thương nhân rất, rất thông minh. Anh có khả năng làm được mọi thứ. Thế nên, anh đã thành công, hoàn toàn thành công trong việc làm tổn thương nàng.

Người đàn ông này, đối với cô gái mà anh ta yêu, anh ta coi như trân bảo. Nhưng đối với người anh ta không thương, thì ngay cả cỏ dại cũng không bằng. Chính vì anh không yêu nàng, không thương nàng, thế nên, anh nhất định sẽ không vì sự thống khổ của nàng mà bận tâm.

Diệp An An lau đi những giọt nước mắt, nhưng làm thế nào cũng không thể lau hết. Những giọt nước mắt ấy chứa đựng biết bao uất ức, biết bao thống khổ, biết bao tuyệt vọng. Chiếc áo ướt dính sát vào người nàng. Thế nhưng lúc này, nàng lại chẳng hề cảm thấy lạnh. Chỉ có sự tê buốt trong tâm can cứ mỗi lúc lại dày vò nàng, bao trùm lấy thân thể nàng, cái lạnh thấm sâu tận đáy lòng.

Nàng chỉ có thể ngồi dưới đất khóc mãi, tưởng chừng như có thể đem toàn bộ bi thương theo dòng nước mắt tuôn chảy ra ngoài.

Sau một lúc lâu, nàng bắt đầu cảm thấy toàn bộ cơ thể đã mỏi rã rời. Lúc này, nàng mới cựa mình đứng dậy. Bàn tay khẽ đưa lên má, nước mắt vẫn chưa kịp khô khiến nàng càng cảm nhận nỗi đau rõ ràng hơn.

Cánh tay buông thõng xuống. Một lần nữa, nàng lại đi lấy một chậu nước khác, rồi bắt đầu lau dọn như chưa có chuyện gì xảy ra. Khi mọi thứ đã ngăn nắp, sạch sẽ, nàng mới giống như một người mất hồn rời khỏi phòng. Đóng cửa lại, nàng hơi quay lại nhìn lại căn phòng một lần nữa. Nàng đã rõ rồi, cả đời này, nàng cũng sẽ không vọng tưởng nữa.

Mặc nguyên bộ quần áo ướt đẫm, nàng trở về phòng mình. Từ sáng đến giờ nàng chưa ăn gì. Thế nhưng một chút cảm giác đói nàng cũng không có. Ngay cả đến thứ bản năng cơ bản nhất này của con người mà nàng cũng không có, liệu nàng còn lại cái gì đây?

Trên giường, nàng cầm lên chiếc áo len đã gần hoàn thành. Vuốt ve mấy sợi len, trong mắt chỉ còn là một khoảng trống rỗng.

Thời tiết lúc này đã rất lạnh. Nàng như thì thào nói “ Mùa đông… không biết đến bao giờ mùa xuân mới trở lại đây?”

Phải tới khi nào, mùa xuân của nàng mới đến?

Chiếc xe của Mục Nham vun vút phóng đi, anh đột nhiên dùng sức đập vào tay lái. Quả thực, anh thừa nhậ, anh đã không giữ được bình tĩnh, anh đã quá xúc động.

Diệp An An chết tiệt. Không hiểu vì sao, bên má sưng đỏ cùng đôi mắt thống khổ của nàng cứ mãi ám ảnh, khiến anh không thể lái xe.

Diệp An An, nàng lại khiến anh một lần nữa cảm thấy đàn bà đều không thể tin tưởng được. Nàng đã hủy đi tấm ảnh, hủy đikỷ vật cuối cùng về Y Y của anh, cũng chính là hủy đi sự tin tưởng mà anh dành cho nàng. Cuối cùng thì, mọi người đàn bà đều giống nhau, đều ích kỷ như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »