Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8800 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 23
yêu và hận.

❊ ❊ ❊

Chỉ là, anh buông bút xuống, khẽ day chân mày, có một số việc, không có cách nào lừa dối bản thân, cố lắng nghe, trái tim của anh thoát không nổi một cái gai, lúc nào cũng nhớ tới, luôn luôn đau nhói không thể chịu nổi.

Y Y, em có biết hay không, em thật là một người phụ nữ đáng hận.

Anh hận nàng, muốn quên nàng, nhưng đồng thời, anh cũng yêu nàng, chưa từng thay đổi, vẫn rất yêu nàng.

Hận có, yêu cũng có, cảm xúc rất lẫn lộn, nếu có một ngày, anh không còn hận, có lẽ cũng sẽ không còn yêu. Nhưng rõ ràng ngày ấy vẫn chưa đến.

Ngẩng mặt lên một lần nữa, anh thấy rõ ràng sự biến đổi trên gương mặt Thượng Quan Thuyên, vốn dĩ, không chỉ có một mình anh phiền não.

Anh tựa người vào chiếc ghế, ném cây bút lên bàn, đôi mắt sắc nét như có ma thuật nhìn chăm chú vào Thượng Quan Thuyên.

"Thuyên, cậu có muốn mình thay mặt cậu giải thích không ?" Anh đột nhiên nói, Thượng Quan Thuyên nghe xong chỉ mỉm cười và lắc đầu: "Không cần đâu, đừng giải thích điều gì, xét cho cùng, chuyện đó là thật, mình không thể phản bác. Tổn thương thì cũng đã tổn thương rồi, mình không có cách nào bù đắp lại được, mà cô ấy, cũng đã cự tuyệt tương lai của mình."

Giải thích, anh cũng đã giải thích, anh làm thế nào không giải thích chứ. Nhưng người con gái kia so với tưởng tượng của anh thì cố chấp hơn nhiều, nàng ngay cả một câu cũng không thèm nghe, trực tiếp đuổi anh ra khỏi cửa, anh còn giải thích gì được nữa.

Nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ tha thứ cho anh, dù có xin lỗi bao nhiêu đi nữa, vẫn là không có tác dụng, không phải sao?

Anh đã giải thích quá nhiều, chỉ là, không có cách nào bù đắp được những thương tổn trong trái tim nàng, sau cùng, là anh nợ nàng rất nhiều, thực sự nhiều, có lẽ cả đời này anh sẽ không bao giờ trả hết được.

Bởi thời trai trẻ chính mình phù phiếm, đã vứt bỏ đi vật báu, anh bây giờ không thể sở hữu lại báu vật của riêng mình.

Mục Nham nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm, nhìn không thấy đáy, anh nhếch môi vẻ mỉa mai. Bọn họ kỳ thực đều cố chấp như nhau, chỉ có điều, vị trí thì tương phản mà thôi.

Anh là bị người phụ, còn hắn, là phụ một người phụ nữ không nên bỏ rơi. Cho đến bây giờ nghĩ về thời điểm đó, bọn họ thực sự đã làm như thế.

Họ làm tổn thương một người phụ nữ vô tội nhất, đồng thời cũng tự làm mình bị tổn thương sâu sắc.

Nói đến vô tội, anh không biết tại sao lại nhớ tới người phụ nữ kia, người được gọi là vợ của anh, Diệp An An.

Cặp mắt lóe lên một chút ánh sáng, người phụ nữ kia trên thực tế rất vô tội. Anh đã bị bà nội cưỡng ép kéo nàng- một người phụ nữ vô tội- vào cuộc đời anh.

Thượng Quan Thuyên nhìn Mục Nham rơi vào trầm lặng, không biết anh đang suy nghĩ điều gì, quay lại nhìn ánh sáng qua khung cửa sổ, ngày hôm nay khí trời thật sự rất nặng nề.

Giản Tiểu Phương một tay cầm văn kiện, một tay cầm điện thoại di động, đứng ở hành lang, nàng dựa tay vào tường. Mặc dù công ty có điều hòa nhiệt độ, nhưng lại vẫn cảm thấy được cái lạnh tận xương tủy, là lạnh, ở cả thể xác và tinh thần.

"An An, mình đã gặp lại tên xấu xa kia." Khuôn mặt của nàng lộ ra vẻ chán ghét khi nói đến từ "xấu xa", giọng điệu nặng nề hơn. Nàng chỉ là Giản Tiểu Phương, trên đời này người nàng ghét nhất chính là hắn, người bị gọi là tên xấu xa, Thượng Quan Thuyên.

Mà lúc này Diệp An An tại biệt thự của Mục gia, ngón tay nhẹ nhàng đặt cuộn len mềm lên đùi, trong tay nàng điện thoại di động đang gắn trên tai, bên trong truyền đến giọng nói của Giản Tiểu Phương như từ quá khứ truyền về, còn có ngữ khí vô cùng kích động.

Diệp An An không khỏi cười khổ một tiếng, người đàn ông xấu, thực ra không cần nói cụ thể nàng cũng biết người kia là ai. Trong trí nhớ của Giản Tiểu Phương, cô ấy đã tự động thay thế người kia từ " người đàn ông" thành " tên xấu xa" rồi.

Đôi khi số phận thực sự là khó tin, tựa như nàng và Mục Nham, Giản Tiểu Phương và Thượng Quan Thuyên. Nàng đã nghe Giản Tiểu Phương đề cập qua câu chuyện của cô ấy ở cấp III. Trước đây, cô ấy cùng Thượng Quan Thuyên và Mục Nham đều học sinh của một trường phổ thông trung học. Thời gian đó, giữa bọn họ phát sinh rất nhiều chuyện, vì vậy nên đến tận bây giờ, giữa họ có nhiều chuyện tình cảm hiểu lầm chưa được giải quyết, có lẽ không thể nói rõ là chuyện hiểu lầm gì, chỉ là một hồi thương tổn cần phải kết thúc mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »