Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8726 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 54
cuộc tìm kiếm lúc nửa đêm.

❊ ❊ ❊

An An, cô đang lo lắng sao? Một nữ nhân tốt như vậy mà tại sao Mục Nham không biết trân trọng. Nếu là anh, nhất định anh sẽ đối đãi với nàng thật tốt.Thật đáng tiếc, nàng là vợ của bạn thân nhất của anh. Vì anh chậm một bước nên đã để lỡ mất nàng. Từng chút, từng chút một, trái tim anh rung động vì nàng, nhưng chính anh cũng không hiểu tại sao lại như vậy, cảm giác rất lạ lẫm

Lúc này, tại biệt thự nhà họ Mục, Diệp An An vừa tắt điện thoại, lai một lần nữa gọi vào số di động của Mục Nham, vẫn tắt máy. Anh không ở cùng với bọn Ti Hạo, vậy rốt cuộc là anh đã đi đâu mới được chứ? Tiểu Phương nói, anh luôn đi khuya như vậy. Liệu có thể nào anh vẫn ở công ty không? Nghĩ vậy, nàng mặc vội quần áo, mở cửa, bước ra ngoài. Gió lạnh thổi vào nàng tê buốt, đau đớn, nhưng so với sự lo lắng của nàng hiện tại, không làm cách nào ngăn được.

Nàng muốn đến công ty một lần, bất kể anh có ở đó hay không, bất kể có phải anh đang ở cùng môt người đàn bà khác hay không? Nàng chỉ muốn biết rằng anh vẫn bình an mà thôi. Lúc này, gió đông rất lạnh, hơn nữa giờ lại là ban đêm. Mà nàng thì lại ăn mặc phong phanh. Cái lạnh khiến khuôn mặt nàng hơi tái, ngay cả thần sắc cũng trở nên xanh xám. Nàng không ngừng xoa xoa hai bàn tay. Hiện tại, ngay cả sự an toàn của nàng cũng không được đảm bảo. 11h đêm, một cô gái đứng một mình ở bên đường chờ xe, vạn nhất gặp người xấu thì ai sẽ đến giúp nàng đây? Lúc này, trong đầu nàng chỉ có anh, lo lắng cho anh. Cái khác nàng không để ý tới.

Có lẽ vận khí của nàng tốt, cũng có thể là ở hiền gặp lành, buổi tối tuy rất ít xe nhưng nàng lại gặp được một nữ taxi. Cô ta lôi nàng lên xe, rồi thẳng hướng tập đoàn Mục thị đi tới. Từ bên trong xe, nhìn ra bên ngoài, trừ một vài chiếc ô tô, còn đều rất thưa vắng. Buổi tối lạnh như vậy, quả thật, rất ít người ra ngoài.

Xuống xe, sau khi thanh toán tiền, nàng ngước nhìn lên tòa nhà của tập đoàn Mục Thị. Lúc này, cả tòa nhà đang chìm trong bóng đêm, chỉ có một chút ánh sáng le lói hắt ra từ chỗ của mấy người bảo vệ. Mặc dù, không thể nhìn rõ hình dáng cụ thể, nhưng trước mặt nàng là một tòa nhà rất rộng lớn, rất tráng lệ. Gió lạnh lùa xuyên qua lớp áo khiến nàng bất giác hơi rụt cổ lại.

Đây chính là tập đoàn Mục Thị? Nàng rất ít khi đến đây, và cũng không thể đến đây. Nơi này là vương quốc của anh, là nơi anh làm việc. Tòa nhà này cao tới 28 tầng, nó cũng giống như anh vậy. Tầng cao nhất chính là văn phòng của anh. Nàng có nghe nói qua, nhưng chưa từng nhìn thấy, vì ... nàng không có tư cách.

Không một ai biết rằng, nàng chính là phu nhân tổng tài của tập đoàn Mục Thị. Đây là điều kiện khi nàng bước chân vào Mục gia. Mục gia không thừa nhận nàng, anh không yêu nàng, như vậy cái thân phận này, với nàng mà nói cũng đâu có ý nghĩa gì. Ngừng một hồi lâu, nàng thở ra một hơi. Hơi ấm thoát ra cũng rất nhanh biến mất, ngay cả chân tay nàng cũng bị cái lạnh làm cho tê cứng.

Nàng bước tới của bảo vệ. Bên trong, lúc này, có một vài anh chàng bảo an trẻ tuổi đang ngồi nói chuyện. nhìn thấy nàng, phản ứng đầu tiên của bọn họ là sửng sốt. Dù sao, đột nhiên, ở phía sau, xuất hiện một bóng nữ nhân mặt mũi tái nhợt vì lạnh cũng có chút kỳ quái. Sau đó, khi nghe nàng nói chuyện, sắc mặt bọn họ đều biến sắc.

Nàng nói, nàng là người hầu của Mục gia, Mục tổng tài đi từ sớm đến giờ chưa có về, không biết có xảy ra chuyện gì hay không? Bảo an xem lại giấy tờ ghi chép trong ngày, quả thật, anh ta nhớ hôm nay không gặp tổng tài đi ra, chẳng lẽ thực sự đã xảy ra chuyện gì? Anh ta quay đầu nhìn về phía thang máy có một chuỗi đèn đỏ nhấp nháy. Đó chính là thang máy chuyện dụng của tổng tài. Hình như nó bị hỏng rồi. Chẳng lẽ...không thể nào... Lúc này, ngay cả bảo an cũng bắt đầu nóng nảy.

Mục Nham vứt điếu thuốc trên tay xuống, ngón tay trở lên cứng ngắc. Anh tựa vào thang máy. Lưng rất lạnh, cảm giác như bị đông cứng. Nhiệt độ càng lúc càng lạnh. Thang máy hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ, không thể nhìn rõ. Có lẽ bây giờ là 12 h đêm, anh đã ở đây khoảng 6 tiếng. Thời gian đã trôi qua rất lâu, và cũng là một đêm rất dài..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »