Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 71
kẻ thứ ba.

❊ ❊ ❊

“ Thư ký Lăng, chẳng lẽ đến giờ cô vẫn nghĩ mình là người đàn bà của Mục Nham sao?” Cô hướng về phía văn phòng, cố ý nói nhấn mạnh mấy chữ “ người đàn bà của Mục Nham”, khiến sắcủa mặt của Lăng Huyên chợt tái chợt hồng. Điều này, làm cho tâm tình của cô rất vui vẻ.

Báo ứng, đúng là báo ứng mà.

“Giản Tiểu Phương, cô đừng nghĩ rằng cô có Thượng Quan Thuyên chống lưng thì sẽ không cần sợ ai hết” Lăng Huyên nắm chặt tay, nâng cằm lên nhìn Giản Tiểu Phương. Trong công ty, Giản Tiểu Phương chính là người mà cô ghét nhất, bình thường, lúc nào cũng tỏ ra khinh thường cô, cô chịu đủ lắm rồi.

Nếu cô là người đàn bà của giám đốc, thì liệu Tiểu Phương có dám cư xử như vậy hay không? Trước kia, mọi người trong công ty, biết quan hệ của cô đều tỏ ra khiêng dè, nhưng hiện tại, ngoài khinh ghét ra, cái gì cũng không còn nữa.

Điều này càng khiến cho Lăng Huyên quyết tâm phải chinh phục Mục Nham cho bằng được. Cô ta không muốn bị mọi người xem thường. Mọi thứ của cô phải luôn là tốt nhất, cô tin tưởng vững chắc vào điều ấy.

“Thượng Quan Thuyên” ba chữ làm cho ánh mắt của Giản Tiểu Phương đen sẫm lại. Đây là những chữ cấm kỵ, tên đàn ông đó, thật đúng là âm hồn không tan mà.

Hừ, cô cần Thượng Quan Thuyên sao? Trước kia đã không cần, bây giờ lại càng không cần.

Bàn tay cầm văn kiện hơi run một chút, nhưng cũng rất nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Giản Tiểu Phương, cô không làm chuyện gì thẹn với lương tâm. Còn về Thượng Quan Thuyên kia, tốt nhất là để hắn biến đi.

“ Sao không còn lời gì để nói à? Chẳng phải cô và tôi cũng là cùng một loại người hay sao?” Đợi một lúc lâu không thấy Giản Tiểu Phương nói gì khiến cho Lăng Huyên có cái suy nghĩ này. Cô ta muốn Tiểu Phương bị mất mặt.

Giản Tiểu Phương khẽ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm “ Tôi và cô không giống nhau. Hay ít nhất tôi cũng không làm kẻ thứ ba” Đúng vậy, Lăng Huyên chính là kẻ thứ ba, chen vào mối quan hệ của Diệp An An, là thứ hồ ly tinh chuyên đi câu dẫn chồng người khác.

“ Cô có ý gì?” Nghe những lời của Giản Tiểu Phương khiến Lăng Huyên trở nên kích động. Không biết vì sao, cô ta đột nhiên khẩn trương. “ Kẻ thứ ba, kẻ thứ ba…” những chữ này như tiếng sét đánh vào lòng Lăng Huyên. Liệu có phải Mục Nham đã có bạn gái mới hay là anh đã có vị hôn thê rồi?

Giản Tiểu Phương hơi sửng sốt, cô khẽ nhếch môi “ Chính là ý đó” Rồi cô không nói thêm gì nữa, xoay người bước đi. Có một số việc, cô không nên nói ra thì hơn. Cô không muốn mang đến phiền phức cho An An. Hơn nữa, mối quan hệ giữa nàng và người đàn ông kia không phải một, hai câu là có thể nói rõ ràng.

Một bên là người chồng bất đắc dĩ, một bên là cô gái yêu đến cuồng si.

Như vậy làm sao có thể nói tới hai chữ công bằng đây?

Lăng Huyên thật đúng là đáng thương. Trong cái công ty này, không chỉ có mình cô ta, mà còn rất nhiều cô gái có mộng tưởng leo lên vị trí tổng tài phu nhân, mà họ lại không biết rằng vị trí đó đã sớm có người ngồi rồi.

Nhưng, nói đi nói lại cũng là do cái gã Mục Nham đáng ghét kia. Rõ ràng đã có vợ, lại vẫn còn đi lăng nhăng. Hắn và Thượng Quan Thuyên đều là đồ ngựa đực.

Cô đột nhiên lắc lắc đầu, muốn rũ sạch những suy nghĩ về bọn đàn ông đáng giân kia.

Ngẩng đầu, cô cười buồn, ôm chặt tập tài liệu, đi nhanh về phía trước. Vốn dĩ cô không thích quan tâm đến chuyện của người khác, huống hồ là loại hồ ly tinh kia. Vừa nghĩ đến đã thấy buồn nôn, chỉ có cái ngực bự. Thời tiết lạnh như vậy, mà cô ta ăn mặc mát mẻ thế kia, ai mà chẳng biết, ngoài để câu dẫn đàn ông ra thì đâu có chuyện gì khác tốt đẹp hơn. Thật đúng là rất đáng chán ghét mà.

Ánh mắt Lăng Huyên dán chăt vào người Giản Tiểu Phương. Thấy bóng cô khuất dần, ánh mắt của Lăng Huyên cũng trở nên thâm trầm. Cô xoay người, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa đang đóng kín. Vừa rồi cô nghe ra, trong ngữ điệu của Giản Tiểu Phương có chút khác lạ, nhất định cô ta đã biết chuyện gì đó. Chuyện này, nhất định cô phải làm rõ mới được.

Tiếng giày cao gót chat chúa một lần nữa lại vang lên. Ở bên trong phòng làm việc, anh lúc này mới buông bút xuống, thời tiết mùa đông khá lạnh lẽo, lại thêm sự yên tĩnh, khiến căn phòng khá quạnh vắng. Thế nhưng, chính như thế này lại khiến anh dễ chịu và thanh tỉnh hơn. Đây đúng là thứ mà anh đang cần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »