Vua ma cà rồng dù có nằm trong quan tài mơ mộng hão huyền thế nào đi chăng nữa, cũng không thể ngờ rằng mình lại bị người ta bắn thẳng mặt ngay trong phòng ngủ trên chiếc thuyền rồng của chính mình. Nhưng sự thật chính là như vậy!
Nếu xâu chuỗi lại mọi việc từ đầu, thực ra rất đơn giản. Đường Nhã lên thuyền, tìm thấy nơi ở của Tư Mã, bước vào, uống cạn rượu của hắn, khen một câu, rồi nổ súng bắn vào đầu mục tiêu!
Nếu gạt bỏ việc tại sao từ các trạm gác dọc đường cho đến chính bản thân Tư Mã đều không phát hiện ra cô, thì chuyện này quả thực rất đơn giản. Nhưng nếu cộng thêm yếu tố đó vào... năng lực ẩn nấp của Đường Nhã đã đạt đến mức độ khó tin. Kẻ đạt được nhiệm vụ cấp B, thành tựu quả nhiên chỉ có thể dùng hai chữ "vượt trội" để hình dung.
Việc phân chia cấp A và cấp B không có nghĩa là một hố sâu ngăn cách toàn diện. Chương Hình không phải là chịu đòn giỏi hơn Thanh Phấn, cũng chẳng giỏi tạo hiệu ứng hơn Triệu Mạc Ngôn, và tất nhiên càng không giỏi ẩn nấp hơn Đường Nhã. Theo điều kiện bình đẳng mà Chủ Thần tính toán, người chơi cấp A có năng lực mạnh mẽ hơn người chơi cấp B, nhưng điều đó không có nghĩa là trong bất cứ tình huống nào, cấp B cũng không có tư cách thách thức cấp A. Ngay cả như Chương Hình, nếu cứ đứng yên cho Đường Nhã bắn một phát vào đầu, thì kết cục cũng sẽ chết như thường!
Viên đạn bạc trừ tà thần thánh vỡ tung nơi đầu súng, phân tách thành ba trăm mười sáu mảnh dưới dạng đạn ghém, bắn xuyên vào từ đầu đến ngực, từ thân mình đến tứ chi của Vua ma cà rồng. Nói chậm thì gần như có thể nhìn thấy quỹ đạo của những viên đạn đó, nói nhanh thì chỉ trong tích tắc một phần nghìn giây, lão già Tư Mã đã bị bắn thành cái sàng.
Không biết Qatar đã cải tiến lũ xác sống như thế nào, những bộ xương khô và thây ma này dưới ánh mặt trời lại không hề bị hạn chế chút nào. Tuy nhiên, qua cuộc giao đấu vừa rồi, có thể thấy sức mạnh thần thánh vẫn gây ra tổn thương đáng kể cho chúng. Những viên đạn này đều được rót đầy bạc thánh đã qua lời cầu nguyện chúc phúc của Hồng y giáo chủ. Ngoài việc hóa giải cho hai con dã thú nhân, số tiền còn lại Đường Nhã đều dùng để mua loại đạn này. Ngay phát súng đầu tiên ra khỏi nòng đã dành tặng cho một con "trùm" lớn như Vua ma cà rồng.
Lão già Tư Mã như bị tạt axit sunfuric đậm đặc, cả người lập tức bốc khói, kêu thảm một tiếng rồi biến thành bầy dơi, bay tán loạn khắp phòng.
Đến nước này, ngay cả Đường Nhã cũng phải cảm thán sự keo kiệt của lão già này, có thể nói là đã đạt đến mức chấp niệm rồi. Phản ứng đầu tiên khi bị tấn công không phải là phản kích toàn lực, thậm chí không phải là rút lui toàn lực, mà vẫn dùng loại phân thân dơi có hiệu suất thấp, công năng yếu ớt này. Có phải nên nói kẻ này không thấy quan tài không rơi lệ hay không?
Song súng rút khỏi bao, tiếng súng nổ giòn giã như pháo nổ, đạn bay như bướm lượn, truy đuổi từng con dơi. Trong chớp mắt, hơn năm mươi con dơi đã hóa thành làn khói đen dưới những viên đạn bạc thánh, tan biến không dấu vết.
“Khinh người quá đáng!” Câu nói này của lão già Tư Mã thốt ra vào lúc này nghe thật hài hước, Đường Nhã bắt đầu cảm thấy lão già này thực ra khá đáng yêu.
Số dơi còn lại đều hóa thành máu tươi, đạn bạc dường như vô hiệu với chất lỏng màu đỏ này, xuyên qua mà không gây ra bất kỳ biến động nào. Chỉ là chiêu này lão đã dùng một lần rồi, dùng lại lần nữa chính là không khôn ngoan.
Không nhìn rõ từ lúc nào, đạn trong nòng đã thay đổi. Đầu đạn pha lê màu đỏ bay ra khỏi họng súng rồi hóa thành ngọn lửa nóng rực. Nhiệt độ cao tới hàng nghìn độ trong tích tắc đã làm bốc hơi tất cả máu tươi chạm phải. Trong một khoảnh khắc, Vua ma cà rồng đã biến mất khỏi thế giới.
“Cô bé, cô thực sự chọc giận ta rồi!”
Trong căn phòng ngủ trống rỗng vang lên tiếng gầm giận dữ của lão già Tư Mã. Nghe giọng điệu này, lão già này cuối cùng cũng giống một cao thủ cấp A trong thế giới vô hạn hơn là một nhân vật hề hước làm trò cười trong tiểu thuyết hay truyện tranh.
Trong không khí vẫn còn nóng rực, luồng khí quỷ dị không rõ nguyên do đang cuộn trào. Sương máu bị bốc hơi thành thể khí lại tụ lại từ tan rã. Khả năng hồi phục của lão già này còn hơn cả T-2000, gần như có thể sánh ngang với Ma Nhân Bư.
“Không sợ lửa sao? Vậy thử băng nhé?” Kẻ lợi dụng lửa tất nhiên sẽ bất lợi với nước. Đường Nhã đổi đạn, nhưng đã bị đánh cho ba hiệp, lão già Tư Mã dù lười biếng đến đâu cũng nên biết đường mà trở mình.
“Đừng hòng giở trò cũ!” Lão già Tư Mã vẫn trong trạng thái máu me be bét, nhưng đã có thể phát ra tiếng người. Tiếng hét này không phải là lời đe dọa thông thường, sóng âm thôi miên mạnh đến mức như thể có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Không khí gợn lên từng đợt, tất cả tụ lại phía đôi tai của Đường Nhã.
“Thôi miên bằng sóng âm sao? Hay là... kẻ chết vì tiền!” Đường Nhã đã hoàn toàn phục sát đất người này. Cô giơ súng lên, không chút lưu tình đóng băng khối máu đó thành đá, sau đó bắn một phát nát vụn thành vụn băng.
Lẽ ra dù ý chí có kiên cường đến đâu, có thể chống lại đợt thôi miên này, cũng không có lý do gì mà không hề bị ảnh hưởng chút nào như vậy. Nếu truy cứu nguyên nhân, vẫn là vì lão già Tư Mã quá keo kiệt, không muốn tiêu hao huyết năng của mình, chỉ dùng thôi miên bằng sóng âm tầm thường. Mà Đường Nhã đã biết trước là phải ám sát một con ma cà rồng, thì những chiêu thôi miên bằng thị giác và sóng âm cơ bản nhất của hắn, cô tất nhiên đã sớm có phòng bị. Hệ thống lọc sóng âm và ánh sáng đơn giản có thể khiến mọi loại thôi miên phi linh hồn của ma cà rồng đều trở nên vô dụng!
Việc đánh giá Vua ma cà rồng là cao thủ cấp A tất nhiên không phải do hối lộ Chủ Thần mà có. Nhưng giống như một kẻ keo kiệt thà ôm hòm tiền chết đói chứ không chịu bỏ ra một đồng để mua bánh mì, hắn không nỡ dùng đến huyết năng của mình, chỉ dùng những chiêu thức hạng ba không đau không ngứa để đối phó với sát thủ, thì việc một lãnh đạo khu bốn của Đoàn Vong Linh đường đường chính chính bị một nhân vật cấp B mới nổi đánh cho bò lê bò càng cũng không có gì lạ.
“Bộp!” Tất cả vụn băng lại bị vỡ ra, những tia máu bên trong lại ngưng tụ lại với nhau.
“Nhàm chán!” Đường Nhã lại bắn một phát đánh hắn trở về thành vụn băng, chậm rãi nghiên cứu xem rốt cuộc nên tiêu diệt thứ này như thế nào.
“Ta thực sự thực sự thực sự tức giận rồi!” Lời tương tự đã vang lên lần thứ ba. Cảnh này hơi giống câu chuyện "Cậu bé chăn cừu", nói dối ba lần thì không còn ai tin nữa. Thế nhưng lần này, lão địa chủ keo kiệt dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, muốn bỏ ra một đồng vàng để ăn một bữa no nê.
Bóng máu tỏa ra những tia máu, trong tích tắc dệt thành hình kén. Hơi lạnh âm hai trăm độ chỉ đóng băng được hơn mười tia máu. Vụn băng và tia máu lần này không còn vỡ ra khỏi khối băng nữa, mà mềm nhũn nằm đó, như thể thực sự đã trở thành những tia máu bình thường. Và bóng máu đó xuất hiện sau lưng Đường Nhã với tốc độ gần như tức thời, giống như một xác sống bị lột da đáng sợ, ôm chặt lấy Đường Nhã. Bốn chiếc răng nanh sắc nhọn đã cắm phập vào động mạch cảnh của sát thủ với tốc độ không kịp che tai.
Tốc độ hút máu của ma cà rồng tỉ lệ thuận với đẳng cấp. Với cấp bậc như Vua ma cà rồng, việc hút cạn máu của một người chỉ mất nửa giây. Nửa giây sau, người phụ nữ dám coi thường mình, và quan trọng hơn là ép mình lãng phí một phần nghìn huyết năng này, sẽ biến thành một cái xác khô héo!
Dị biến xảy ra nhanh hơn nửa giây rất nhiều. Ngay khoảnh khắc Tư Mã vừa nảy ý định hút máu, một đôi bàn tay cứng như kìm sắt bất ngờ bóp chặt lấy cổ hắn. Dù Tư Mã tinh thông đạo dị năng ma thuật trong giới ma cà rồng, độ cứng cơ thể cũng vượt xa thép nguội, nhưng bị đôi bàn tay trông có vẻ mảnh khảnh này bóp lấy, cảm giác đau đớn đã lâu không thấy lại quay trở lại cơ thể. Tiếp đó là một cú quật qua vai, sức mạnh của Vua ma cà rồng Tư Mã hoàn toàn không thể chống lại đối phương, bị ném mạnh vào tường như người lớn ném trẻ con, biến thành một đống tương máu đúng nghĩa. Đây căn bản không phải là sức mạnh mà một tay súng tinh thông ẩn nấp nên có!
Nữ xạ thủ với dị biến khó hiểu dường như đột nhiên bị linh hồn nào đó nhập vào, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ lười biếng hoang dã trước đó, mái tóc dài tung bay giữa tiếng cười ngạo nghễ vang vọng khắp chiếc thuyền rồng.
“Ha ha ha ha, cảm giác tái sinh, thật tuyệt!”