Tại một góc nào đó của châu Á, trong thế giới tận thế của những người sống sót, một bộ lạc nhỏ đã được thành lập. Nguồn nhiên liệu đánh cắp từ các thành phố đã duy trì hoạt động của máy phát điện, giúp nơi tụ tập của hơn một ngàn người này vẫn còn le lói chút ánh sáng của văn minh hiện đại.
Đây là một khu định cư nằm trên một gò đất cao cách thành phố năm mươi cây số, gần đường cao tốc, xung quanh dựng lên những bức tường cao mà lũ tang thi không thể vượt qua. Vừa thuận tiện cho việc lấy vật tư từ thành phố, lại vừa có đủ khả năng phòng thủ trước nguy cơ, trong hoàn cảnh hiện tại, nơi đây chẳng khác nào một vùng đất lành. Thế nhưng, vùng đất lành này hiện đang bị chôn vùi trong địa ngục.
Hàng vạn tang thi bao vây lấy ngọn núi. Mặc dù móng vuốt của chúng không thể vượt qua bức tường cao hơn ba mét, nhưng bầu không khí kinh hoàng và chết chóc đã xuyên thấu qua mọi thứ, găm thẳng vào lòng mỗi người bên trong bức tường ấy.
"Đã một tuần rồi, lương thực dự trữ của chúng ta đang giảm mạnh. Cứ tiếp tục thế này, dù thế nào cũng không trụ nổi đến tuần thứ hai!" Trong căn phòng kín, nhóm năm người đang gánh vác sự vận hành của căn cứ ngàn người đang họp bàn đối sách trong không khí nặng nề. Nhưng cũng như những lần trước, ngoài việc cố gắng tiết kiệm vật tư để cầm cự thêm một thời gian, họ chẳng đưa ra được kế hoạch nào khả thi hơn.
"Tôi đã nói từ sớm là chúng ta nên đào thêm một đường hầm thông ra bên ngoài!" Một người đàn ông tóc xoăn phàn nàn.
"Nơi này là địa chất núi đá, anh không biết công trình đào đường hầm ở đây lớn đến mức nào sao? Lúc quyết định tạm dừng đề nghị đó, chính anh cũng đã bỏ phiếu tán thành, giờ nhắc lại thì có ý nghĩa gì?" Người phụ nữ tóc dài bất mãn trước kiểu "chuyện đã rồi mới nói" của đồng bạn, lập tức phản bác lại.
"Này, lúc đó tại sao tôi lại từ bỏ sự kiên trì của mình? Chẳng phải vì tất cả các người đều kêu gào đòi nghỉ ngơi sao? Hơn một ngàn người trong doanh trại đều cần nghỉ ngơi, tôi..."
"Đủ rồi!" Lão già tóc hoa râm thấp giọng quát, cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người: "Tôi biết bây giờ các người đều rất nóng nảy, nhưng càng khẩn cấp chúng ta càng cần bình tĩnh!"
Lão già dường như có uy tín khá lớn với cặp đôi này, nghe lão nói vậy, cả hai đều hừ một tiếng rồi quay mặt đi không nói nữa.
"Giờ có nói về đường hầm gì đó cũng đã muộn rồi. Tuy không biết tại sao những thứ vốn ở trong thành phố này lại đột nhiên chạy ra ngoài rồi bao vây chúng ta, nhưng việc trông chờ lũ tang thi tự rời đi là không thực tế. Lối thoát duy nhất của chúng ta chỉ có thể là đột phá vòng vây."
"Điều đó không thể nào!" Mấy người trẻ tuổi đồng loạt kêu lên.
"Đúng vậy! Chúng ta chỉ có một chiếc xe vũ trang, chỉ sức mạnh của chiếc xe này mới đủ để nghiền nát một con đường sống trong bầy tang thi. Nhưng chiếc xe đó dù có nhồi nhét người đến đâu cũng chỉ chứa được tối đa ba mươi người, mà căn cứ lại có tới một ngàn hai trăm người!" Lão già rít một hơi thuốc thật mạnh, dập tắt đầu lọc xuống đất, một làn khói đen bốc lên.
"Vậy, ý của ông là?" Người tóc xoăn thăm dò hỏi.
"Tang thi không có trí tuệ, chỉ hành động theo bản năng. Dù sao chúng ta cũng đang bị nhốt bên trong, thêm ba năm ngày nữa là chỉ còn nước người ăn thịt người. Chi bằng cứ đánh cược một phen!"
"Đánh cược thế nào?"
"Dùng xe vũ trang làm mồi nhử, dẫn dụ lũ tang thi đi chỗ khác!" Lão già đưa ra một ý tưởng có tính khả thi, nhưng tính khả thi đó thấp đến mức gần như không có.
"Không được, khả năng thành công quá thấp!" Quả nhiên, mọi người lại đồng loạt lắc đầu.
"Nếu lũ tang thi không bị dẫn dụ, nghĩa là chiếc xe vũ trang đã thoát ra thành công. Vậy thì họ sẽ phải gánh vác một sứ mệnh nặng nề hơn, đó là đi cầu viện cho chúng ta!"
"Thế giới hiện tại, ngay cả vô tuyến cũng bị cắt đứt, bộ máy quốc gia cũng sụp đổ rồi, chính phủ còn không tồn tại, dù xe vũ trang có thoát ra được thì đi đâu để cầu viện?" Mọi người lại lắc đầu, nếu có đối tượng để cầu viện, họ đã sớm giết ra ngoài rồi.
"Các người có biết truyền thuyết về ngày tận thế đó không?" Lão già hơi cúi mặt, giọng nói cũng trở nên bí ẩn theo lời kể.
"Khách lạ từ dị giới kết thúc ác ma tận thế, tấm lòng thuần khiết đánh thức nhân tính đã mất. Loại tình tiết trong phim ảnh này, lão đại, ông không định tin thật đấy chứ?" Người tóc xoăn lắc đầu, bắt đầu nghi ngờ liệu có phải lão già vì quá sợ hãi mà phát điên rồi không.
"Đây là truyền thuyết, là kỳ tích. Nhưng đến nước này, trong một thế giới mà ngày tận thế đã giáng xuống, ngoài kỳ tích ra, các người còn có thể hy vọng vào điều gì?" Lời của lão già nghe qua thì là những lời tiêu cực buông xuôi, nhưng ngẫm kỹ lại toát ra cảm giác định mệnh sâu sắc, khiến mọi người nhất thời im lặng.
"Kỳ tích hay gì cũng được, dù sao tôi biết nếu chúng ta không làm gì cả thì chắc chắn sẽ chết. Hy vọng sống dù thế nào cũng không nằm trong bức tường khép kín này. Tôi ủng hộ ý kiến của lão đại, ra ngoài thử một lần!" Một thanh niên tai vuông cuối cùng cũng lên tiếng.
"Vậy... ai sẽ là người ra ngoài?" Người phụ nữ hỏi câu quan trọng nhất. Những người ngồi trên xe vũ trang sẽ được đảm bảo sự sống, là những người đầu tiên thoát ra khỏi cái nôi tử thần sắp sụp đổ bất cứ lúc nào này. Không ai là không muốn sống, ngay cả trong số những người có mặt, trong mắt ai cũng lộ ra ánh sáng của hy vọng.
"Tôi biết mọi người đang nghĩ gì, yên tâm đi, chiếc xe đó chở tối thiểu mười mấy người là không thành vấn đề. Lão già này sẽ ở lại trấn an lòng dân, ngày mai bốn người các người dẫn theo gia quyến của mình rồi lên xe rời đi. Tính mạng của hơn một ngàn người ở đây, đành giao cả vào tay các người!" Lão già thấu hiểu lòng người, đưa ra phương án ổn định cục diện nhất. Quả nhiên, tất cả mọi người khi nghe thấy vậy, dù mặt có hơi đỏ lên đôi chút, nhưng đều thở phào nhẹ nhõm.
Kế hoạch được tiến hành trong bí mật, mọi người đều biết nếu kế hoạch cầu viện này, hay nói đúng hơn là kế hoạch chạy trốn này bị lộ ra ngoài, nó sẽ gây ra chấn động lớn thế nào trong hơn một ngàn người kia. Cũng giống như họ không tin người khác sẽ mang viện binh về, người khác cũng sẽ không tin năm người này lái xe đi rồi còn quay lại, huống chi còn dẫn theo gia quyến, chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này". Kết cục duy nhất lúc đó có lẽ là bị tất cả mọi người xé xác trong một cuộc nội chiến.
Đêm xuống, lũ tang thi càng thêm hăng hái. Không biết những thứ nhịn đói mấy chục ngày vẫn còn sung sức này lấy năng lượng từ đâu, nhưng việc chúng trở nên hưng phấn và mạnh mẽ hơn khi không có ánh sáng là điều chắc chắn.
Bên cạnh chiếc xe vũ trang, thanh niên tóc húi cua hơn hai mươi tuổi, người duy nhất chưa phát biểu trong cuộc họp sáu người, đang lặng lẽ đứng cùng lão già tóc hoa râm.
"Lão đại, thực sự chỉ mình tôi lên đường sao?"
"Tôi dùng thuốc an thần làm mấy kẻ kia bất tỉnh chẳng phải chính vì điều này sao!" Lão già tóc hoa râm thở dài: "Tình hình cuộc họp ban ngày cậu cũng thấy rồi, nếu đợi đến ngày mai bốn người các cậu thực sự cùng đi, liệu họ có tận tâm đi tìm viện binh không? Hay tệ hơn, nếu tình huống đó xảy ra, hy vọng của mọi người trong căn cứ sẽ sụp đổ trước tiên."
"..." Người thanh niên im lặng không nói, không rõ là do bản thân quá ngây thơ hay họ quá bi quan. Trong số bốn người kia, có lẽ chỉ mình anh là vẫn còn giữ hy vọng vào tương lai.
"Cậu là người duy nhất sẽ đi tìm hy vọng. Tuy tôi cũng không có mấy niềm tin vào truyền thuyết đó, tuy tôi cũng không biết viện binh nên tìm ở đâu, nhưng tôi tin rằng vận mệnh nhân loại sẽ không kết thúc tại đây. Trước khi chúng ta bỏ cuộc, dù bóng tối và khó khăn có thế nào cũng không thể thực sự đánh gục một con người!
Nếu cậu thực sự chọn rời đi, cậu sẽ gánh vác sứ mệnh nặng nề, tính mạng của tất cả mọi người ở đây đều đặt lên vai cậu. Nếu cậu thất bại, cậu sẽ không bao giờ có thể ngủ yên suốt đời... Cậu thực sự đã nghĩ kỹ chưa?"
Rõ ràng là con đường chạy trốn, vậy mà còn phải hỏi đối phương đã cân nhắc kỹ chưa, cảnh này có chút buồn cười, nhưng người thanh niên tóc húi cua lại hiểu lão già đang nói gì. Họ đều là những người sẽ gánh vác trách nhiệm trên vai, phụ lòng trách nhiệm đối với họ là xiềng xích tâm hồn không bao giờ có thể giải thoát.
"Tôi sẽ cố gắng hết sức để tìm kiếm. Không, tôi nhất định sẽ tìm được viện binh trong vòng mười ngày!"
Trong chiếc lều nhỏ bên đường cao tốc, người thừa kế của hội nguyền rủa tên là Mạt Mạt mặc đồ ngủ bước ra khỏi phòng ngủ tạm thời, đi ra dưới ánh mặt trời. Ánh nắng rực rỡ khiến cô hơi nheo mắt lại.
Cô nói lời chào buổi sáng với tông chủ đang làm bữa sáng bên cạnh, rồi xoay người lấy dụng cụ vệ sinh ra bắt đầu một ngày mới.
"Đêm qua cháu mơ thấy gì sao? Ta dường như nghe thấy cháu nói mớ." Tông chủ đưa canh và bánh mì cho cô gái đã chải chuốt xong xuôi.
Không liên quan đến việc thám thính riêng tư, dị năng mà Mạt Mạt thức tỉnh là khả năng tương tự như tiên tri hoặc thấu thị. Cô có thể nhìn thấy sự thay đổi cảm xúc của người mà mình tiếp xúc, cảm nhận được những chuyển động trong lòng, thỉnh thoảng cũng có thể nhìn thấy một vài đoạn ký ức tiên tri về tương lai, và loại thứ hai thường được thể hiện dưới dạng giấc mơ khi ngủ.
"Có lẽ không phải tiên tri gì đâu, chỉ là một đoạn phim cháu từng xem trước đây thôi." Mạt Mạt uống canh, cắn một miếng bánh mì.
"Một chiếc máy bay gặp nạn, rơi xuống giữa sa mạc lớn. Vô tuyến hỏng, bản đồ mất, phương hướng cũng lạc lối, tất cả mọi người đều đối mặt với nguy cơ khát chết. Lúc này có người đề nghị, tập trung tất cả nước vào một người, để người này ra ngoài cầu cứu."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó trải qua đấu tranh, cuối cùng mọi người đều giao ra nước của mình, còn người đó cũng gánh vác hy vọng của tất cả mọi người mà lên đường."
"Cuối cùng, anh ta có quay lại không?"
"Có!" Mạt Mạt nuốt miếng bánh mì, thản nhiên nói: "Cảnh cuối cùng để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong cháu. Người đàn ông đó trên lưng cõng, tay xách mấy cái bầu nước khổng lồ lao vào khoang máy bay, miệng xúc động hét lớn 'Nước đến rồi! Nước đến rồi!'
Nhưng không ai trả lời anh ta. Tất cả mọi người đều chết rồi!
Trong khoang máy bay đầy dấu vết của sự vật lộn, mọi người trước khi chết đã cố gắng coi máu của người bên cạnh là phương tiện duy trì cuối cùng, và kết quả là cùng chết cả lũ!
Người đàn ông không ngừng đổ nước trong bầu lên những cái xác, đau buồn lặp đi lặp lại một câu 'Uống đi', 'Uống đi', 'Uống đi'..."
"Có vẻ là một bộ phim bi kịch!" Tông chủ sắc mặt không chút gợn sóng ăn xong phần thức ăn trong tay, bắt đầu dọn dẹp.
"Sao cũng được, dù sao cũng chỉ là mơ thấy thế thôi. Nếu nói ra thì bối cảnh tận thế cũng có chút giống bây giờ, nhưng... sao cũng được cả!"
Mạt Mạt không chút bận tâm đi vào lều thay quần áo thường ngày. Khi cô bước ra, liền thấy bên ngoài bụi mù mịt, một chiếc xe vũ trang lao đến, phía sau kéo theo một hàng dài tang thi như đoàn tàu hỏa.