Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 76
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (10).

❊ ❊ ❊

Hai bát bún kèm đĩa quẩy rất nhanh được bưng lên. Tịnh Hề nhân lúc Cẩm Tu không để ý, ném một thanh quẩy cho chuột nhỏ.

Chuột nhỏ:\[...\] Xúc động...

Hoá ra kí chủ không có quên bổn chuột.

Kí chủ sao có thể quên nó chứ!!!

Tịnh Hề không muốn ngồi đối diện với Cẩm Tu, cô ngồi cạnh cậu. Cả hai người cúi đầu ăn bún. Tịnh Hề đều lén lút ngó quanh. Mỗi khi có ai đó nhìn qua, cô đều đặt đũa xuống, đẩy đẩy bát bún về phía Cẩm Tu.

Bà chủ vừa đi qua:"..." Thằng bé này đúng là quái dị.

Ăn hai bát, dùng hai đôi đũa, dùng hai cái thìa.

Lại còn ăn nhanh như vậy.

Không phải là bị gì chứ?

Tịnh Hề chờ bà chủ đi ra chỗ khác, cô lại cúi đầu ăn tiếp.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Cả ngày hôm đó, hai đứa trẻ đi chơi đến quên trời đất. Chuột nhỏ thì bị vỗ béo đến tròn cả bụng.

Giờ đã là tám rưỡi tối...

Tịnh Hề cầm que kẹo liếm liếm. Cẩm Tu ngẩng đầu nhìn trời, ngắm sao, ngắm trăng...

Chỗ bọn họ đang nằm là đỉnh của một ngọn đồi nhỏ.

"Tiểu thiên sứ, hôm nay anh rất vui." Thực sự rất rất rất là vui.

Sống trên đời, ba năm ở bên tiểu thiên sứ là hạnh phúc nhất

Niềm vui của cậu, đều nhờ em ấy tạo ra.

Tịnh Hề vứt que kẹo đã ăn hết đi, một tay chống cằm, một tay sờ sờ nhẹ bàn tay đeo ni lông của Cẩm Tu, cô cong cong môi đầy ngọt ngào: "Em cũng thế."

Ta đã ăn rất nhiều.

Thật no.

Có chút tiếc vì đây là tiền của mình...

Nếu như chỗ đó là tiền của Cẩm Tu, bảo bảo sẽ vui hơn nhiều.

\[...\] Số tiền đi ăn hôm nay chưa tốn hết một điểm công đức.

Cô tiếc tiếc cái gì?

Nhỡ đâu về sau nam phụ là một tên khố rách áo ôm, chỉ sợ kí chủ không nói một lời liền đá bay người đi rồi.

Hề tham tiền phản bác...

Đến lúc đó ta nuôi người là ok mà.

\[...\] Chắc nuôi một ngày một bữa, có mỗi cái quần để mặc tạm ra đường.

"Anh buồn ngủ không?"

"Không, anh không muốn ngủ." Vào một đêm như thế này, chỉ muốn thức cùng em đến sáng.

Tịnh Hề:"..." Ngủ đi bạn!

Ngủ đi, mai còn gặp lại gia đình nữa.

Cẩm Tu mồm thì nói không ngủ, song chưa đến một tiếng sau đã nhắm mắt. Tịnh Hề chọt chọt vào lưng cậu: "Anh Cẩm Tu?"

"..."

Ngủ thật rồi sao?

Tịnh Hề chăm chú ngồi ngắm Cẩm Tu, đứa trẻ năm đó đã có chút "nhớn" rồi. Trong ba năm, được cô bao ăn, bao uống, đi chơi, nhìn cậu ta có sức sống hơn nhiều...

Vẻ ngoài thế này mới phù hợp với độ tuổi chứ.

Tịnh Hề móc Xích Hồng ra, vẽ biểu phù lên không khí, hất tay một cái. Biểu phù màu đỏ lao đến chỗ Cẩm Tu, người vừa nằm đó liền biến mất...

\[ Kí chủ, sao không đi theo nam phụ đại nhân về.\] Như thế mới tốt chứ.

Nam phụ mà yêu nữ chính, đến lúc đấy sẽ khó mà giải quyết.

Tịnh Hề không đồng ý...

Bổn thiên sứ mỗi ngày trăm công nghìn việc, đâu thể đeo bám mãi cậu ta được.

Con người ấy à, rồi ai cũng sẽ phải trưởng thành...

\[...\] Cô ấy nói câu này bao lần rồi?

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

"Tiểu Tu, anh Tiểu Tu ơi." Một đứa bé chạy vọt tới Cẩm Tu đang ngồi trên ghế đá, nó hưng phấn nói: "Viện trưởng có tin vui. Ngài ấy bảo em gọi anh đến."

Cẩm Tu mờ mịt...

Viện trưởng có tin vui thì liên quan gì với cậu?

Đứa bé ngay lập tức đáp lại câu hỏi trong đầu Cẩm Tu: "Tin vui này nói về anh đấy. Đi thôi, anh Tiểu Tu."

Cẩm Tu nhấc chân đi theo thằng bé, bước được vài bước, cậu liền quay đầu lại, nhìn chỗ ghế đá kia...

Hôm nay, tiểu thiên sứ tới muộn à?

Bình thường giờ này em ấy ngồi đây rồi chứ?

Có chuyện gì xảy ra ư?

Trong lòng bỗng nảy lên nhiều loại cảm xúc...

Lo lắng, sợ hãi, bất an...

Cẩm Tu tự thôi miên bản thân là sẽ không có gì đâu, tiếp tục đi theo thằng bé kia.

Lần đầu cậu đến văn phòng hiệu trưởng là ba năm trước...

Lúc đó cậu không hề có tâm trạng gì cả.

Bởi vì còn có tiểu thiên sứ bên cạnh...

Còn bây giờ thì không...

"Dạ, con tới rồi, thưa viện trưởng." Cẩm Tu mới bước vào cửa, thân thể liền cứng lại...

Cậu chợt bị một người phụ nữ ôm...

"Ôi, con yêu. Tiểu Tu của mẹ. Cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy con rồi." Người phụ nữ nghẹn ngào ôm chặt lấy Cẩm Tu, khóc nấc lên từng cơn...

Con của cô...

Đứa con trai yêu quý của cô...

Con phải chịu khổ nhiều rồi...

Viện trưởng trông một cảnh mẹ con ôm nhau trước mắt này, ra vẻ bùi ngùi, xúc động nói với người đàn ông đang ngồi trên ghế: "Chúc mừng hai vị đã tìm được đứa con thất lạc nhiều năm."

Cẩm Tu bị ôm một cái đột ngột như vậy, trí não chưa kịp load. Một lúc sau, cậu mới hồi thần lại...

Cái gì cơ?

Đứa con thất lạc nhiều năm???

Con trai yêu quý của mẹ???

Cậu chống tay đẩy đẩy người phụ nữ ra xa, giương ánh mắt xa lạ lên hỏi: "Cô là mẹ cháu sao?"

Người phụ nữ nước mắt chảy đầy hai bên má. Tay cô vuốt ve một bên má cậu...

Đường nét này...

Không khác gì anh trai của nó cả...

Lạc Cẩm Tu...

"Đúng vậy, mẹ là mẹ con. Còn đây là ba con. Lạc Cẩm Tu, mẹ không ngờ con lại đặt chính cái tên này cho mình đấy."

Cẩm Tu:"..." Là tiểu thiên sứ đặt mà.

Phải là Tịnh Cẩm Tu mới đúng chứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »