Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3829 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 47
chương 46: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (17).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề chưa kịp vào cổng biệt thự, đã nghe thấy thanh âm chuột nhỏ gào: \[ Kí chủ, Trầm Ngạn gặp nữ chính rồi. Anh ta đang ở cạnh Diệp Y Y đó.\]

Tịnh Hề:"..." Ta tưởng ngươi chết rồi cơ?

Giờ còn có mặt mũi mà nhìn ta à?

\[...\] Kí chủ, không phải cô vẫn làm tốt nhiệm vụ sao?

Ta đây là đang giúp cô vượt qua nỗi sợ, vượt qua chính mình đó.

Cô phải cảm ơn ta chứ!

Phi phi, nói vào vấn đề chính thôi.

\[ Kí chủ, Trầm Ngạn đã gặp Diệp Y Y.\]

Vòng hào quang của nữ chính lại phát sáng?

\[ Đúng vậy, thưa kí chủ. Hôm nay Trầm Ngạn lỡ tông xe phải Diệp Y Y, nên đưa cô ta đi bệnh viện rồi.\]

Lỡ tông phải?

Nghe nó thế nào í...

Chuột nhỏ giải thích rất tường tận cho cô: \[ Diệp Y Y lại bị Tống Hành ngược tâm, cô ta đau lòng trốn ra ngoài. Do không nhìn đường nên đụng vào xe Trầm Ngạn.\]

Thế là nam phụ đưa nữ chính đi bệnh viện?

\[ Đúng nha, kí chủ.\]

Tịnh Hề tỏ ra thật kì quái, đâm vào người ta rồi mà không đưa vào viện thì tông cho chết luôn à?

Trầm Ngạn giải quyết đúng rồi còn gì!

Nếu là ta, ta tiễn Diệp Y Y đi gặp Diêm Vương luôn.

\[...\] Kí chủ, cô không giết được nữ chính đâu.

Tịnh Hề nhìn cổng biệt thự cao lớn trước mặt,. cô chớp chớp mắt: "Bọn họ đang ở bệnh viện nào?"

\[ Bệnh viện Bắc Lan.\] Chuột nhỏ vui vẻ, kí chủ đây là muốn đi rồi.

Tịnh Hề "Ờ" một tiếng, đi tiếp tới cổng.

\[...\] Kí chủ dường như thích đối nghịch với bổn chuột.

Phải phát cho cô ấy cái nhiệm vụ mới được.

\[ Nhiệm vụ nhánh liên kết 2: Đạt thành giao dịch với khách hàng. Mục tiêu nhiệm vụ: Giang Hạo.\]

Chân Tịnh Hề khựng lại...

Nhiệm vụ nhánh liên kết là cái quần què gì vậy???

Ngươi không thể phát cho ta nhiệm vụ bình thường được à?

\[ Kí chủ, bình thường mà.\] Chuột nhỏ giơ ra cái giọng điệu vô tội: \[ Nhiệm vụ nhánh liên kết 2 sẽ có quan hệ tới nhiệm vụ nhánh 1. Mỗi thế giới chỉ có thể đưa ra hai nhiệm vụ nhánh liên kết. Kí chủ đại nhân thân ái, ngài không cảm thấy rằng mấy nhiệm vụ kiểu này khó hơn so với nhiệm vụ thường sao?\]

Tịnh Hề:"..." Riêng chuyện Nhiễm Sương là một con ma đã rất đau tim rồi.

\[ Đúng vậy nha, thưa ngài. Nhiệm vụ nhánh liên kết độ khó sẽ cao hơn.\]

Vậy ở thế giới này, ta chỉ làm hai nhiệm vụ nhánh thôi?

\[ Ừ. Mỗi nhiệm vụ nhánh thu được tối đa 20 điểm công đức.\]

Tịnh Hề không quan tâm tới điểm công đức lắm. Thứ cô để ý ở đây chính là...

Sắp được nghỉ rồi.

Tốt quá. Mau mau hoàn thành nốt nhiệm vụ cuối thôi.

\[ Kí chủ, khách hàng đang ở trong bệnh viện Bắc Lan.\]

"..." Chung quy vẫn phải đến bệnh viện à?

Ha, ta đi!

Vì nhiệm vụ!

Tịnh Hề quay gót rời đi, bắt xe đến bệnh viện. Trong lúc chờ tài xế đưa tới nơi, cô mở máy tính bảng ra tiếp nhận tư liệu về Giang Hạo.

Đúng là vị khách hàng số hai này có quan hệ rất sâu với vị khách hàng số một.

Một dòng chữ thôi...

Giang Hạo là bạn trai của Nhiễm Sương.

Ừm, bạn trai cũ nghe hợp lí hơn.

Một trong những lí do khiến Nhiễm Sương tự tử...

Trước ngày Nhiễm Sương rời đi với Chu Hồng, cô ả đã có một cuộc cãi nhau gay gắt với anh bạn trai cũ này.

Chẳng có gì lạ hết.

Cãi nhau là hành vi thường xảy ra giữa các cặp tình nhân mà.

Chỉ là cuộc cãi vã này giữa hai người họ được kết thúc bằng một câu của Giang Hạo: "Em không thích thì chúng ta chia tay đi."

Sau đó thì Nhiễm Sương phải đi công tác với Chu Hồng...

Nhiễm Sương tuy tự tử song con lợn Chu lại bịa ra một lí do khác để trốn tội...

Ông ta là người có quyền, có tiền, nhân viên qua đời còn bày ra dáng vẻ tiếc thương. Bồi thường cho Nhiễm gia một số tiền lớn coi như là an ủi. Hành vi này trong mắt mọi người...

Thật là một ông chủ tốt bụng.

Giang Hạo không ngừng ăn năn, day dứt. Hắn ta nghĩ là tại mình nên cô ấy mới ra đi.

Giang Hạo mỗi ngày đều chìm trong nỗi đau đớn khi đánh mất người yêu. Hắn ta sa sút tinh thần, bỏ bê sự nghiệp đang trên đà thăng tiến. Cuối cùng, Giang Hạo uống thuốc ngủ tự tử trong bệnh viện tâm thần.

Đọc xong tư liệu, Tịnh Hề không biết nói gì cả.

Không hổ là nhiệm vụ nhánh liên kết, độ khó thăng cấp rồi.

Đến bệnh viện đã...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Bệnh viện Bắc Lan.

Diệp Y Y nằm trên giường bệnh, mở mắt ra...

Trần nhà màu trắng, trong không khí vấn vít mùi thuốc sát trùng.

Nơi đây là bệnh viện sao?

Đầu thật đau...

"Cô tỉnh rồi à?" Giọng nam trầm ấm, dễ nghe vang lên. Diệp Y Y nhìn theo...

Trên ghế ngồi gần cửa sổ là một người đàn ông tuấn mỹ. Mắt hoa đào của anh ta đang nhìn cô. Người này sở hữu một nụ cười...

Tựa hoa mai đang nở vậy...

Đẹp quá.

"Cô thấy ổn không?"

Diệp Y Y hoàn hồn lại, cô ta ấp úng: "Tôi không sao. Xin lỗi tiên sinh, là tôi tự tiện lao ra. Làm ảnh hưởng tới ngài rồi."

Người đàn ông gật đầu với vẻ đương nhiên: "Cô biết thì tốt rồi."

Diệp Y Y:"..."

"Vừa nãy có người gọi điện vào máy cô. Tôi báo cho người ta là cô đang ở trong này. Tiền viện phí, thuốc thang do tôi chịu trách nhiệm. Tí nữa sẽ có người đến đón cô."

Diệp Y Y nghe anh ta nói, nước mắt cô ta như trực trào ra, bộ dáng yếu đuối, nhu nhược: "Tiên sinh, anh làm ơn đưa tôi về nhà được không? Tôi không cần người đến đón."

Nhỡ đâu kẻ kia là Tống Hành...

Cô ta không muốn gặp lại hắn lúc này.

Trầm Ngạn nhìn từng giọt lệ lăn bên má Diệp Y Y, chẳng có cảm xúc gì cả. Anh lạnh nhạt: "Không được đâu, Tống phu nhân. Nếu tôi đưa cô về, ai biết được chồng cô sẽ nghĩ gì. Với lại cô vợ nhỏ còn đang đợi tôi ở nhà."

Nói xong, anh ta quay lưng,mở cửa, dời đi.

Anh phải về nữa chứ.

Không biết bé con đang làm gì?

Lại nhớ cô ấy rồi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »