Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3677 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 88
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (22).

❊ ❊ ❊

Trương Dĩnh, nhân viên cửa hàng quần áo, hai mươi tư tuổi.

Người này cuộc đời không có gì bất trắc cả. Cuộc sống cũng rất mãn nguyện, đi làm, về nhà. Đáng lẽ là về sau sẽ thăng tiến trong sự nghiệp, ai dè bị hiếp cho chết. Để lại cha mẹ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Những nhiệm vụ mà chủ khách có cuộc sống ổn thoả thế này, chỉ cần ngăn chặn cái chết của họ là được.

Cuộc đời đúng là không công bằng mà. Nam nữ chính thì là con cưng của Thiên đạo, trải qua hàng tỉ, hàng vạn sóng gió vẫn vững như cái cột đình. Thế mà có những kẻ đen đủi mới đâm cho vài nhát dao đã phải lên đường luôn rồi.

Hận ông trời.

\[ Kí chủ, nếu Thiên đạo mà công bằng thì đâu cần ngài nữa.\]

Ừ, không hận nữa.

Dẫu sao sự tồn tại của ta là để giúp những con người đáng thương đó.

Ha ha ha, bổn bảo bảo chính là Đấng Cứu Thế.

\[...\]

Ông chủ Lưu đã quay trở lại, mặt mày toát lên sự nghiêm trọng tột cùng. Ông ta đến gần đám người nữ chính, cúi đầu với một cô gái, thái độ hối lỗi, ăn năn.

Chuyện này cuối cùng cũng được giải quyết xong. Lâm Cẩn cùng với chị Lệ bị đuổi việc là cái chắc.

Chỉ còn vị khách của chúng ta mà thôi.

Nhưng tên sát nhân đó là ai?

\[ Kí chủ, hắn ta vốn theo dõi Trương Dĩnh từ lâu.\]

Ý ngươi tên đó là người quen?

\[ Một nửa khả năng là vậy. Kí chủ, chi bằng ngài đi theo dõi khách hàng đi. Đến lúc tên sát nhân đó hạ thủ thì chúng ta làm anh hùng cứu mỹ nhân là được.\] Chuột nhỏ cảm thấy ý kiến này không tồi, chứ bây giờ mò đi tìm tên sát nhân thì biết đường nào mà lần.

Tịnh Hề cười cười...

Nếu ta đi bắt tên cướp sắc đấy thì năm con Milu này làm như thế nào?

Nhìn chúng nó bám ta chưa này.

Gâu gâu gâu...

\[ Kí chủ, tuyến thời gian mà Trương Dĩnh bị hành hạ từ tám giờ cho đến mười giờ. Ngài ru chó ngủ đi, để ta trông chúng cho.\] Nó không ngại đồng ý với kí chủ đi ôm đống chó này ngủ chung đâu.

Chó rất đáng yêu...

Chó rất mềm mềm đen đen...

Ngủ với chó rất thích.

Cậu chuột còn học được cách giao tiếp với chúng rồi cơ mà.

\[ Ngươi ru chúng ngủ đi.\] Tịnh Hề nhét lại máy tính bảng vào. Xách mông dắt chó đến chỗ nữ chính đòi nợ.

"Vị tiểu thư này, để bồi thường tinh thần, tất cả đơn hàng hôm nay tôi sẽ miễn tiền cho cô." Ông chủ Lưu thương lượng nói với Hạ Kiều. Nữ chính đại nhân thấy vậy giơ ra phong thái của đại tiểu thư, ôm lấy tay cô bạn mình, trừng mắt: "Bổn tiểu thư đây mà còn cần vài đồng bạc đó của ông à. Chuyện ngày hôm nay bọn tôi không truy cứu nữa, nhưng bọn tôi cũng sẽ không bao giờ quay lại cửa hàng này nữa."

Ông chủ Lưu:"..." Không quay lại thì không quay lại.

Ông ta đã nói muốn đền rồi, là người ta không cần đấy chứ.

"Chị ơi, chị đã hứa rồi." Vạt váy bị kéo kéo, Lạc Vy Vy cúi đầu xuống, đụng phải ánh mắt đang tươi cười của Tịnh Hề.

Lạc Vy Vy là nữ chính, đương nhiên nhân cách sẽ rất tốt.

Đặc biệt khi đối phương lại là một cô nhóc đáng yêu như Tịnh Hề.

"Vậy em muốn mua gì?" Lạc Vy Vy thầm nghĩ, Tịnh Hề chắc chỉ mua vài thứ mà thôi.

Đứa bé thế này, sao có thể tiêu nhiều vậy chứ?

Cô ta đã mắc sai lầm rồi.

Sai lầm trầm trọng luôn.

Thật lâu sau, Lạc Vy Vy há hốc mồm nhìn đống túi xách chồng chồng chất chất lên nhau, có chút không tin nuốt nước bọt một cái.

Hả hả hả...

Mua nhiều vậy sao?

"Chị gái, đi trả tiền đi nha." Tịnh Hề ném nốt cái túi cuối cùng lên, phủi phủi hai tay.

Đó!

Chỗ này quá đủ để chọc chết nữ chính rồi.

Lạc Vy Vy cắn cắn môi, cảm thấy thật khó xử quá đi.

Ba mẹ không cho cô ta nhiều tiền tiêu vặt vậy đâu.

Nếu mua hết chỗ này chỉ sợ cạn tiền mất.

Hạ Kiều không vui nhìn Tịnh Hề, cô nhóc này là đang cố ý à: "Em gái, em không nên tiêu tiền quá đà như thế. Cho dù em là ân nhân của bọn chị, nhưng..."

Thế này là quá đáng lắm rồi.

Đây là đang hút máu thì có.

"A!" Lạc Vy Vy bỗng kinh hô một tiếng, mau chân lùi lại, Lục Cảnh Hiên nhấc tay đỡ lấy cô ta, giơ chân đá con chó con đang gặm dây giày dưới kia.

Con chó con bị ăn đạp, những chó anh em hung hăng xông lên, đòi cạp thêm mấy cái nữa.

"A, con chó đáng ghét này." Hạ Kiều bị chó gặm rách váy, dính nhem nhép nước bọt, định chạy ra núp sau lưng Lạc Cẩm Tu. Ai dè nam phụ đại nhân không biết mĩ nhân đang sợ hãi, nhanh chân bước qua, đứng cạnh Tịnh Hề.

Hạ Kiều:"..."

Tịnh Hề trông một màn nháo loạn trước mắt, lại liếc sang Lạc Cẩm Tu.

Ba năm không gặp, anh ta cao hơn rất nhiều rồi.

Thiếu niên ngồi xổm xuống, mặt đối mặt với Tịnh Hề, hơi thở bạc hà phả vào mặt cô. Anh dịu dàng nở nụ cười, mắt hoa đào diễm liễm: "Tiểu thiên sứ, nghịch đủ chưa?"

Tịnh Hề:"???"

Chuột nhỏ:\[???\]

\[ Kí chủ, nam phụ...nam phụ...lấy lại kí ức rồi à?\]

Tịnh Hề không chắc lắm...

Nếu Lạc Cẩm Tu thực sự có lại kí ức thì chứng tỏ năng lực của Michael đại nhân quá gà.

\[ Chúng ta thử thì biết nha.\] Chuột nhỏ ném thanh đo ra...

Một chuột một người nín thinh đợi chờ...

\[ Ting, tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 84%.\]

Lấy lại...lấy lại kí ức rồi kìa!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »