Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 52
chương 51: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (22).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề kiềm nén cảm xúc muốn đánh người, lặp lại câu trước từng nói với Nhiễm Sương:

"Tôi chỉ cho anh thứ anh cần, không thể cho anh thứ anh muốn được."

Có hiểu không hả?

Hãy suy nghĩ lại đi, người anh em.

Từ lần sau phải viết câu này dán trong văn phòng mới được.

Cho ta đỡ cáu á.

Khách hàng mà muốn bay lên vũ trụ thì sao giờ???

Nội tâm bị ép hứng chịu cơn tức giận không nhẹ, ngoài mặt Tịnh Hề vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp.

Đây chính là năng lực đỉnh cao của một thương nhân thời không đó.

Hớ hớ hớ, tự hào về bổn bảo bảo.

Giang Hạo kích động đến đỏ cả mắt, nỗi đau dường như che mờ lí trí: "Không phải cô nói là có thể thỏa mãn yêu cầu của tôi sao? Tôi chỉ bảo cô làm cho cô ấy sống lại. Làm cho cô ấy một lần nữa ở bên cạnh tôi thôi. Tôi nhớ cô ấy...nhớ cô ấy lắm rồi...Không có A Sương, tôi không thiết sống nữa...."

Đến câu cuối, nước mắt hắn chảy dài, giọng nói khản đặc.

Tịnh Hề nhìn bộ dáng thảm hại của hắn ta, cô đứng dậy. Mở tủ gỗ bên cạnh, lấy ra một lọ thủy tinh màu tím.

"Trong lọ thủy tinh này chứa ít tàn hồn của Nhiễm Sương. Anh có muốn xem không?"

"Tàn hồn... là cái gì?"

"Kí ức của Nhiễm Sương trước khi chết. Anh xem không?"

"Tôi xem...tôi đồng ý xem..." Giang Hạo gật gật đầu, hắn sẽ không bỏ qua bất cứ thứ gì từng thuộc về A Sương.

Tịnh Hề mở nắp, từ lọ thủy tinh chui ra dải ánh sáng màu lam yếu ớt. Nó bay tới, chui vào đầu Giang Hạo.

Giang Hạo mở to mắt nhìn dải ánh sáng đến gần, hắn ta cảm thấy đầu óc nặng trịch...

Gục xuống...

Luồng kí ức xa lạ ập vào đầu...

Tịnh Hề cất lại lọ thủy tinh vào tủ. Cô bước đến gần Giang Hạo, búng một cái. Tia sáng bắn mạnh, xuyên thẳng vào đầu hắn ta.

"Anh nên quên cô ấy đi thì hơn..."

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tịnh Hề ngồi trên giường, lướt Weibo xem tin tức.

\[ Kí chủ, thế có ổn không?\]

Không biết!

\[...\] Gì mà cục súc, nó chỉ hỏi thôi mà.

Tịnh Hề phiền não tắt điện thoại đi, cô cá cược...

Nhiệm vụ liên kết 2 thất bại là cái chắc.

\[ Kí chủ, ngài không tự tin vào bản thân gì cả.\] Không phải trước đây cô ngầu lắm sao? Làm cái gì cũng vỗ ngực tự tin mà.

Tịnh Hề tóm lấy con chuột béo, bóp bóp mấy cái, nghiến răng nghiến lợi...

Đều là tại nhà ngươi giao ra cái nhiệm vụ khó móc họng ta! Ta thà làm năm nhiệm vụ thường còn hơn.

Chuột nhỏ bay xa khỏi móng vuốt của kí chủ, nó lấy đâu ra cây lược chải lại bộ lông.

Hỏng hết lông lông mềm của bổn chuột rồi!

Tịnh Hề nhìn hành vi của nó, có chút buồn cười: "Ngươi là con chuột, chải lông làm cái gì?"

\[ Kí chủ, ta cũng giống ngài thôi. Ngài coi trọng gương mặt của ngài. Ta thích bộ lông mềm của ta.\] Thế nên kí chủ chỉ có thể vuốt lông thôi, chớ có mà bóp.

Tịnh Hề:"..." Không thể nào phản bác được.

Chuột nhỏ ném lược vào không gian, nó lăn trên giường, nhìn kí chủ nhà nó.

\[ Kí chủ ơi, thế...\]

Nó chưa kịp nói hết, Tịnh Hề giải thích luôn...

Tình cảm con người rất rất phức tạp, ta không chắc đâu.

70% là Giang Hạo sẽ tự tử theo Nhiễm Sương.

Ừm, đó chính là điều ta chắc nhất.

\[...\] Chắc gì không chắc. Sao lại chắc cái này chứ???

Đến tận tối muộn, Trầm Ngạn mới về. Anh bước vào phòng bếp, thấy cô gái đang ăn mì tôm. Trong lòng nhũn ra...

"Tay em bị thương, ai mượn em xuống bếp nấu?"

Tịnh Hề đặt đũa xuống, cười ngọt: "Cái này là do hầu gái làm. Em đâu đụng gì chứ."

Chỉ là mì này làm tệ quá.

Cô không nuốt thêm được nữa.

Trầm Ngạn bước đến gần. Anh cúi người, hơi thở ấm nóng phả vào gò má cô, trầm giọng hỏi: "Sao thế, cần anh đút không?"

Trầm Ngạn dán sát người lại, mắt anh rũ xuống, nhìn từ cần cổ quyến rũ, lướt đến xương quai xanh tinh xảo sau đó tới bộ ngực phập phồng kia...

Trầm Ngạn giam cầm Tịnh Hề trong lồng ngực mình. Anh cắn cắn má bánh bao của cô, một tay chui vào áo, bóp mạnh ngực Tịnh Hề.

"A..đau quá."

Một bên ngực bị bóp tới phát đau.Tịnh Hề hất bàn tay mất dạy của anh ra...

Cái tên biến thái này!

Vừa mới về nhà mà đã lên cơn rồi.

Sợ hãi các thứ.

Tịnh Hề rút giấy ăn lau lau mặt dính đầy nước bọt, trừng mắt nhìn anh: "Em đói! Anh mau mau đi nấu cơm đi."

Trầm Ngạn thấy cô làm vậy, có chút mất hứng...

Cô ấy thế mà dám ghét bỏ nước bọt của anh??? \( Cái nì thì ai chả thấy ghê, có mình anh khẩu vị nặng quá mà thôi.???\)

Năm phút sau, Trầm Ngạn vui vẻ đeo tạp dề chuẩn bị nấu ăn. Sắc mặt Tịnh Hề rất là thối, hai má của cô đều bị tên điên này liếm tới mức đẫm nước.

Tịnh Hề nén cơn buồn nôn lại, chạy đi rửa mặt. Trầm Ngạn đang băm thịt, không nói gì cả. Sâu trong mắt anh loé lên sự tà ác.

Cô ấy quả thật là ghét nước bọt của anh.

Cô ấy không nên như vậy mới đúng.

Tịnh Hề rửa mặt sạch sẽ, vỗ vỗ hai bên má. Cô ngồi lại vào chỗ, cầm di động lên, chẳng thèm liếc Trầm Ngạn nữa.

Trầm Ngạn nghiêng đầu ngắm sườn mặt xinh đẹp của cô, không ai biết được anh ta đang nghĩ gì. \( Ý nghĩ của ổng thần kinh lắm mọi người. ??\)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »