Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 70
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (4).

❊ ❊ ❊

"Nhóc là người nước ngoài?"

Nước ngoài sao?

Ta là người hành tinh thì có.

Ngươi không hiểu đâu.

Cơn đau trong ngực chầm chậm tan biến. Tịnh Hề đứng thẳng lên, nhưng bây giờ cô nhóc mới có năm tuổi, chỉ cao đến ngực cậu. Chiếc cánh sau lưng quẫy quẫy, nhạt đi, nhẹ nhàng biến mất.

"Cánh của nhóc biến mất rồi ư?"

"Tất nhiên rồi, chỉ cần em muốn là có thể thu nó lại." Cánh rất đẹp đấy.

Trông rất thần thánh.

Cơ mà ở dưới trần gian thì sẽ đem lại nhiều phiền toái.

Ta là một đứa trẻ ngoan, Radwan bảo giấu cánh đi thì chính là giấu cánh đi.

Tịnh Hề đảo mắt sang hai cái xác be bét máu tươi, khoé mắt giật giật...

Khủng khiếp quá!

Cay con mắt!

"Anh vừa giết người." Tịnh Hề ngọt ngào cười, mắt hạnh cong cong, hai má bánh bao căng lên, mềm mịn...

Thằng nhóc nhìn cái má mềm trắng trẻo đó, muốn đưa tay ra bóp bóp. Song khi thấy cả thân người lẫn bàn tay nó dính đầy máu liền hạ xuống.

Nó tự dưng có cảm giác...

Không thể để cho cô nhóc trước mặt bị nhiễm chỗ máu của bọn súc vật này được.

"Thì sao?"

Tịnh Hề:"..." Thì sao???

Thì sao cái đầu nhà ngươi ấy!!!

Lần đầu giết người mà tự tin ghê cơ.

"Chỗ xác chết này anh định giải quyết như thế nào?"

"Không biết."

"..." Mẹ ngươi!

Không biết thế mà còn dám giết chết người ta.

Tịnh Hề nhìn sâu vào mắt Lạc Cẩm Tu. Nói thế nào nhể...

Rõ ràng đây là một đứa nhóc mười tuổi...

Thế mà ánh mắt của cậu ta...

Da gà của ta mọc hết lên rồi.

Tịnh Hề nhìn bộ dạng "ta không quan tâm" của Lạc Cẩm Tu, cô phất tay, hai cái xác đang nằm đó liền biến mất. Đến cả một giọt máu cũng không còn.

Thằng nhóc ngây người...

Đây là phép thuật gì thế?

Tịnh Hề liếc quần áo đầy máu của Lạc Cẩm Tu, lấy ra chiếc khăn màu hồng, đưa cho cậu: "Lau tay đi."

Lau sạch luôn cả tâm địa ác độc của ngươi thì tốt.

Thằng bé nhận lấy chiếc khăn mềm mịn kia, đưa lên mũi ngửi ngửi...

Thật ngọt...

Như mùi kẹo đường vậy...

Nó nhìn lại cô nhóc một thân váy trắng thanh khiết đứng trước mặt...

Tự dưng chán ghét đống máu dính đầy người...

Lạc Cẩm Tu e ngại mím môi, tay nắm chặt chiếc khăn kia. Tịnh Hề nhìn trạng thái của cậu, khó hiểu...

Lên cơn bệnh hả?

Còn không lau máu đi.

"Anh lau tay đi chứ. Nếu không thì đi rửa."

Thấy cô nhóc nhíu mày, thằng bé bắt đầu lau lau. Chiếc khăn hồng xinh xắn đã bị nhiễm máu...

Tịnh Hề nhìn động tác chậm chạp của cậu ta, hai người ngồi lên thảm lá khô. Cô hỏi cậu: "Tên anh là gì?"

"Tôi không có tên."

Tịnh Hề khó tin: "Sao lại không có tên được! Bình thường người ta hay gọi anh là gì?"

"Thằng ranh, thằng nhãi, nhóc con."

"..." Khó nói chuyện thế.

"Anh phải tự nghĩ ra cái tên cho riêng mình chứ."

Thằng nhóc vứt cái khăn đầy máu xuống. Nó nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, khô khốc nói: "Tôi chưa bao giờ nghĩ đến."

Trong bóng đêm, không có tiếng người nói chuyện nữa. Tịnh Hề kéo Lạc Cẩm Tu dậy, chỉ chỉ vào quần áo cậu. Luồng sáng loé lên, đống quần áo trước đây nhiễm máu bỗng trở nên sạch sẽ lạ thường.

"Xác người em đi chôn giúp anh rồi. Nhanh chân đi về ngủ đi. Sáng mai người ta hỏi cái gì thì lựa lời mà đáp."

Thằng nhóc không nói gì hết, nó cứ nhìn cô bé trong ngực. Ánh mắt khác hẳn so với lúc giết người, đầy mong chờ và tìm tòi: "Nhóc là cái gì vậy?"

"Không phải chuyện của anh. Nếu chúng ta gặp lại thì sẽ biết thôi." Tịnh Hề nháy mắt với cậu, cười tươi: "Em đi đây."

Thằng bé chưa kịp nói thêm câu nào thì người chim ở đó đã đâu mất rồi.

Nó đứng đấy nhìn quần áo sạch sẽ đang mặc trên người, xung quanh như thể chưa có chuyện gì xảy ra cả...

Như thể là một giấc mộng vậy...

Thằng nhóc nhẹ chân bước vào phòng ngủ, nằm trên giường, mở to mắt...

Cứ tưởng đêm nay sẽ khó ngủ...

Ai dè lại dễ dàng chìm vào mộng đẹp đến thế...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Trưa hôm sau.

Bên ghế đá có một thân hình bé nhỏ ngồi ở đó. Đầu nó rũ xuống, đầy cô độc. Khung cảnh xung quanh có bao nhiêu náo nhiệt cũng chẳng thể nào ảnh hưởng tới nó. Nắng vàng chiếu vào cũng không sao xua được hơi thở lạnh lẽo đó.

Một người phụ nữ phúc hậu bước đến, bà ngồi xổm, mắt đối mắt với thằng bé, dịu hiền hỏi: "Này, con có thấy Tiểu Bái và Tiểu Hổ đâu không?"

Tiểu Bái và Tiểu Hổ là tên của hai đứa trẻ bị giết chết vào đêm qua.

Thằng bé chớp chớp mắt, nó ngoan ngoãn trả lời: "Dạ, con không gặp hai bạn đấy từ sáng tới giờ rồi. Có chuyện gì sao ạ?"

"Không có chuyện gì đâu. Nhưng nếu con gặp hai bạn ấy thì báo cho cô một tiếng nhé."

"Vâng ạ."

Người phụ nữ đứng dậy, chạy ra chỗ khác. Thằng nhóc nhìn theo bóng dáng gấp gáp đó, lòng bàn tay ươn ướt mồ hôi...

Nó chỉ là một đứa trẻ mười tuổi mà thôi...

"Anh đang sợ hãi sao?" Giọng nói ngọt ngào truyền đến, Tịnh Hề ngồi ngay cạnh Lạc Cẩm Tu. Đôi cánh xinh đẹp cụp lại sau lưng. Cô chống cằm tươi cười, mắt hạnh đáng yêu nhìn cậu.

Trong mắt thằng bé loé lên tia sáng kinh diễm.

Sống mười năm trên đời, đây là lần đầu nó gặp một...người chim xinh đẹp đến vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »