Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3720 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 89
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (23).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề ngập ngừng liếc Lạc Cẩm Tu, mở miệng dò hỏi: "Chúng ta quen nhau sao?"

"Tiểu thiên sứ, ba năm không gặp, em thực sự quên anh rồi?" Lạc Cẩm Tu tỏ ra thật đau lòng, giọng điệu tràn ngập xót xa.

"Anh Cẩm Tu?"

"Tịnh Cẩm Tu, là anh đây."

Tịnh Hề khẽ nhăn mày...

Lạc Cẩm Tu này có đúng là Cẩm Tu cô quen không đấy?

Cảm giác có gì đó không đúng...

Còn có chút nguy hiểm nữa...

\[ Kí chủ, anh ta chính là Lạc Cẩm Tu nguyên gốc đó. Ngài đừng quên, lần đầu chúng ta gặp anh ta là...\] Nhớ lại cảnh tượng đó khiến chuột nhỏ run lẩy bẩy...

Máu me be bét!!!

Oẹ, muốn nôn quá.

Được chuột nhỏ nhắc nhở, sự kì quái trong lòng Tịnh Hề lập tức bị đánh bay...

Ừm, anh ta chính là nam phụ.

Chuột nhỏ nói không bao giờ sai đâu.

"Anh có thể chạm vào em rồi." Lạc Cẩm Tu dịu dàng cười, ánh sáng nơi đáy mắt đầy mềm mại. Anh vươn ngón trỏ lên, thọc thọc vào má bánh bao của Tịnh Hề.

Quả là tiểu thiên sứ có khác...

Má thật mềm, thật trắng.

Tịnh Hề theo bản năng định đẩy tay anh ra, thiếu niên thấy vậy, bàn tay to khác lại nắm lấy tay Tịnh Hề, bóp bóp mấy cái.

Động tác Tịnh Hề khựng lại...

Cơ thể cô thế mà không sinh ra phản ứng!

Vòng quay trúng thưởng bị hỏng rồi à?

\[ Kí chủ, vòng quay ta mua là hàng real nha. Ngài thử lại đi.\]

Phi phi, nếu vòng quay nó mang về là đồ giả thì cô nghĩ đống tiền cô tiêu từ đâu mà có!!!

Tịnh Hề chớp chớp mắt, đụng nhẹ vào má của Lạc Cẩm Tu...

Không, không có buồn nôn!!!

Sao lại có thể chứ???

Cô giật tay anh ra, chạy đến chỗ ông chủ Lưu đang co rúm người vì sợ chó. Vươn tay nhỏ đập mạnh vào bàn tay của ông ta...

Oẹ oẹ oẹ...

Muốn nôn!!!

Tịnh Hề ôm lấy bụng, cố áp chế cơn cuồn cuộn chảy trong dạ dày.

Mới chạm qua loa thôi mà tí thì nôn rồi.

Tại sao khi tiếp xúc với Lạc Cẩm Tu lại không bị gì?

Hay vòng quay trúng thưởng bị lag rồi?

\[ Không có nha, thưa ngài.\] Chuột nhỏ lăn một vòng vào không gian hệ thống, bắt đầu xem xét...

Nói thật là nó cũng có chút lo lắng, hổng lẽ bị lag thật?

\[ Ra là vậy! \] Chuột nhỏ hào hứng nói: \[ Do dễ thi hành nhiệm vụ hơn nên máy chủ đã điều chỉnh lại một chút rồi. Đối với mục tiêu nhiệm vụ thu thập độ hảo cảm mà nói, hội chứng Haphephobia không còn tác dụng nữa.\]

Thế sao anh ta biết được có thể sờ sờ ta?

\[ Kí chủ...\] Ta sao biết???

Cái này quá ư kì dị...

Tịnh Hề chợt cảm thấy thật cmn hoang mang...

"Nạ nùng" ghê!

Sao cô bỗng thấy lành lạnh nhể?

Lạc Cẩm Tu đi đến gần, anh cúi người, bế Tịnh Hề lên, cho đầu nhỏ của cô gác lên vai anh.

Hương kẹo đường...

Mùi hương này hơn vạn lần đã xuất hiện trong giấc mơ của anh.

Hừm, cho dù ngửi ngửi bao nhiêu lần vẫn không đủ.

Lạc Cẩm Tu tháo chiếc thun cột tóc ra, khiến mái tóc dài hoàng kim của cô nhóc rủ xuống, phủ lên cả tay anh.

Anh nhấc một lọn tóc lên, cảm thụ thật sâu...

Hời, quá thỏa mãn.

Tịnh Hề đột ngột bị dựt mất dây buộc tóc, cô trợn mắt phồng má, quay đầu nhìn anh: "Anh làm gì thế?"

Anh cậy anh đụng được vào tôi là đòi làm này làm nọ à?

Lạc Cẩm Tu trông tiểu thiên sứ tức giận, ôn như cười hai tiếng. Dí mặt mình lại gần, hôn nhẹ lên chóp mũi nhỏ xinh kia, thái độ cưng chiều hết mực: "Anh muốn chạm vào cơ thể em từ lâu lắm rồi."

Thật lâu rồi.

Tận sáu năm trước cơ mà.

Tịnh Hề:"..." Người anh em vừa nói gì zợ?

Muốn chạm vào cơ thể em từ lâu lắm rồi...

Chạm vào...từ lâu rồi...

A a a!!!

Quanh đây có hơi thở của cầm thú.

Từ lâu là khi nào chứ?

Lâu lắm à?

Như thể đọc được ý nghĩ của cô, Lạc Cẩm Tu lặp lại: "Ừ, lâu rồi."

Tịnh Hề:"..." Thôi, anh ngậm mỏ đi.

Người ta còn là bảo bảo nha.

Tịnh Hề gọi đám Milu thôi không quậy nữa. Mấy chú chó rất nghe lời chủ, xếp thẳng thành một hàng, ngoáy ngoáy cái mông. Cô muốn được thả xuống để ra dắt chó, nhưng Lạc Cẩm Tu không cho. Một tay anh ôm chặt cô, một tay cầm dây dắt chó.

Điều kì lạ ở đây là đám chó lại rất vâng lời.

Thậm chí còn có chút sợ hãi.

Sao thế nhể?

Chẳng lẽ mấy năm không gặp, Lạc Cẩm Tu đã học cách hù chó rồi à?

"Sao chúng nó không sợ anh?"

"Anh có hơi thở của em."

"Sao anh có hơi thở của em được chứ?" Ta cho ngươi hơi thở khi nào vậy?

Lạc Cẩm Tu cười cười, lại chụt chụt thêm một cái vào má bánh bao của cô: "Tí anh cho xem."

\[ Ting! Tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 88%.\]

Chuột nhỏ nhìn cảnh kí chủ nhà mình bị ăn đậu hũ, nội tâm phi thường hài lòng.

Nhìn đi, nhìn đi. Nam phụ đại nhân mới hôn hôn kí chủ vài cái mà đã sướng như lên mây rồi.

Hì hì hì, không biết nếu lên mai lăn giường thì sẽ như thế nào nữa?

Mong chờ ghê nha.

"Anh hai, anh quen cô nhóc này sao?" Lạc Vy Vy từ xa chật vật bước đến gần, cô ta đề phòng liếc mấy con chó, núp sau lưng Lục Cảnh Hiên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »