Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 53
chương 52: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (23).

❊ ❊ ❊

Trầm Ngạn bưng từng món ăn thơm phức lên bàn, Tịnh Hề vứt điện thoại sang một bên, hít sâu...

Ôi, đói...

Trầm Ngạn cảm nhận được ánh mắt sáng ngời của cô nhìn mình, cười thật dịu dàng. Anh bế Tịnh Hề ngồi lên đùi, vòng tay ôm lấy eo cô.

"Không cần đâu, em có thể..." Tịnh Hề ngọ nguậy mấy cái, đang nói dở lập tức im bặt.

Mông của cô đang bị một cái gì đó chọc vào.

Mama ơi!!!!

Hãy để yên cho ta ăn cơm đi mà!

Tịnh Hề không dám cử động nữa, cô ngoan ngoãn ngả vào ngực Trầm Ngạn.

Tên này mà động tình thì...

"Hôm nay để anh đút cho bé con kiểu ăn mới."

Bé con! Bé con! Bé con!

Bé con cái đầu anh ấy.

Ta là bảo bảo, không phải bé con.

Ai cần anh đút!

Lăn ngay!!!

Tịnh Hề gượng cười, cô cố lờ đi cái thứ đồ chơi sưng to đâm đâm vào mông: "Anh Ngạn, em ăn như bình thường là được rồi."

Trầm Ngạn cường thế bóp chặt eo cô, như thể muốn khảm nhập cô vào sâu xương cốt luôn vậy. Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, ôn nhu cười: "Kiểu ăn này hay lắm. Đảm bảo em sẽ thích."

Tịnh Hề:"..." Cám ơn anh, chồng à!

Nhưng em không cần thật!

Trầm Ngạn bắt đầu gắp đồ ăn, anh ta cầm cái muỗng, nhét hết vào mồm.

Tịnh Hề đang há miệng chờ được đút:"..."

Ăn kiểu này mà hay à?

Đây là cướp miếng ăn của ta!

Trầm Ngạn nâng cằm cô lên, cúi người hôn xuống. Nhân lúc cô kinh ngạc, anh luồn lưỡi, đẩy từng miếng, từng miếng cơm vào mồm cô. Tịnh Hề bị ép phải nuốt đống cơm đó...

Buồn nôn...

Tịnh Hề luống cuống trợn tròn mắt, cô đẩy đẩy anh. Người đàn ông thấy hành động kháng cự của cô, siết chặt hơn. Hai luồng đẫy đà của Tịnh Hề cọ xát với bộ ngực rắn chắc kia. Trầm Ngạn càng thêm hưng phấn, hôn càng thêm điên cuồng.

Mãi đến lúc sau, khi Tịnh Hề đã không còn dưỡng khí để mà thở, Trầm Ngạn mới chịu buông cô ra. Trầm Ngạn nhìn đôi môi sưng đỏ, vui vẻ liếm mấy cái.

Tịnh Hề tức bay cả màu, cô vung tay lên, tát mạnh một cú vào mặt Trầm Ngạn.

Trầm Ngạn bị tát, một bên má hiện lên vệt đỏ. Đáy mắt anh ta loé lên một đạo huyết quang. Anh lại tiếp tục cúi mặt, hôn mạnh vào môi Tịnh Hề.

Tịnh Hề:"..." Đáng lẽ không nên tát anh ta.

Trầm Ngạn càng hôn càng say...

Sao môi bé con lại ngọt đến thế?

Cơ thể của em ấy thơm mùi kẹo, mùi hương ấy khiến cho anh ngửi đến phát nghiện.

Hôn thêm cái đã.

Phòng bếp yên lặng, chỉ có tiếng môi lưỡi quấn quýt của hai người. Tịnh Hề cảm thấy Trầm Ngạn là muốn xé rách môi cô,hôn gì mà hôn cứ như là dã thú cắn vậy. Thấy Tịnh Hề tiếp nhận đủ nước bọt mình truyền sang rồi, Trầm Ngạn mới hài lòng lui về. Anh còn cảnh cáo: "Em mà tỏ ra ghét bỏ là anh hôn tiếp."

Tịnh Hề che đi đôi môi lạp xưởng của mình, hung dữ trừng tên điên này.

Tôi ghét bỏ cả nhà anh!!!

Nhìn đống đồ ăn đã nguội trên bàn, Tịnh Hề không còn hứng thú mà ăn nữa.

Trầm Ngạn mò tay chui vào váy cô, bàn tay mơn trớn phần thịt mềm mại trong đó, véo nhẹ. Cả người Tịnh Hề run lên...

Anh ta thế mà nhét luôn bàn tay vào quần lót cô!!!

"Bỏ ra ngay!" Trầm Ngạn rũ mắt, nhìn thiếu nữ e thẹn kẹp hai chân lại. Anh càng ác ý hơn, ngón tay vươn lên, cắm thẳng một cái.

Tịnh Hề run rẩy cuộn tròn người lại, cô túm chặt tay của Trầm Ngạn, cố tỏ ra "ta thật đáng thương", nói: "Anh bỏ ra đi mà."

Nhanh lên!!!

Lập tức bỏ ra!!!

Trầm Ngạn u ám nhìn người trong lòng, ánh mắt dời đến vết thương ở tay cô.

Đáng ghét!

Ngày nào anh cũng phải nhịn đến nghẹn mà tay cô mãi chưa khỏi.

Anh phải thu thêm phúc lợi từ việc này mới được.

Thế là lời cảnh cáo của Tịnh Hề hoàn toàn vô dụng.

Người đàn ông nhét thẳng hai ngón tay vào, chơi đùa thân thể thiếu nữ. Tịnh Hề cố kìm nén cảm xúc kì lạ nảy sinh trong cơ thể. Cô úp mặt vào ngực Trầm Ngạn, không cho anh ta thấy vẻ mặt mình lúc này.

Đợi đấy cho ta!

Hoàn thành hết nhiệm vụ nhất định phải té khỏi đây.

Bảo bảo không thể chịu đựng được bệnh của tên này.

Thân hình cao lớn của Trầm Ngạn run run. Anh ta vùi đầu vào hõm cổ cô, cắn cắn mút mút. Hô hấp nặng nề.

"A..." Trầm Ngạn gầm nhẹ một cái, hai ngón tay rút khỏi người cô. Anh ta giơ hai ngón tay nhơ nhớp đó lên, để gần mặt Tịnh Hề, cười dịu dàng:"Em xem này."

Tịnh Hề:"..." Xem con mẹ anh!

Trầm Ngạn thấy cô đỏ bừng mặt, cắn môi không nói gì cả. Anh đưa hai ngón tay đó vào mồm, liếm hết sạch nước dính trên đó.

Tịnh Hề nhìn hành vi thần kinh của anh ta, chỉ muốn oẹ thôi.

Khủng khiếp quá đi!

Trong kịch bản, nam phụ đâu có biến thái nặng thế này!

Anh ta ở bên nữ chính sáu năm, nữ chính vẫn sạch.

Ta chung một nhà với anh ta chưa tới nửa năm mà sắp thất thân rồi nè.

Cứu với!!!

Trầm Ngạn trông thấy Tịnh Hề có chút thất thần, anh ta bế ngang cô. Bước lên tầng: "Muộn rồi, chúng ta đi tắm mau còn nghỉ ngơi nữa."

Tịnh Hề:"..." Anh nói gì cơ?

"Chúng ta đi tắm..."

Không cần, mình tôi tắm là được rồi.

Có quỷ mới biết tên này trong lúc tắm lại dở trò đồi bại gì nữa???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »