Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 43
chương 42: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (13).

❊ ❊ ❊

Chín giờ sáng hôm sau.

Tiền quản gia đứng trong phòng ăn, căng thẳng nhìn vào người đàn ông ngồi yên ở đó. Trên bàn ăn đầy đủ các món ăn thơm ngon, bổ dưỡng cho một bữa sáng.

Trầm Ngạn mở miệng hỏi lão: "Em ấy hay dậy muộn thế này à?"

Tiền quản gia đáp lại rất nhanh: "Không có, thưa thiếu gia. Bình thường bảy giờ là thiếu phu nhân dậy rồi. Nhưng cô ấy toàn ở trong phòng riêng, chỉ khi đến bữa ăn mới xuống ạ."

"Em ấy không ăn sáng sao?"

"Dạ..." Tiền quản gia có chút ngập ngừng, quan sát vẻ mặt Trầm Ngạn: "Thiếu phu nhân chỉ ăn bữa trưa và tối thôi ạ."

Trầm Ngạn nhìn đống đồ ăn trên bàn, anh đứng lên, chìa tay ra với lão ta: "Ông đưa chìa khóa phòng em ấy đây. Tôi lên gọi em ấy dậy."

Tiền quản gia cho tay vào ngực áo, ông cung kính đưa chiếc chìa cho anh.

Nhìn theo bóng lưng người đàn ông lê dép lên cầu thang, Tiền quản gia khẽ lau mồ hôi lạnh trên trán...

Thiếu gia thế mà cũng có ngày tự mình nấu ăn cho một nữ nhân.

Kinh hỉ thiệt.

Phải báo chuyện này cho lão gia và phu nhân mới được.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Trầm Ngạn đứng trước cửa phòng cô, anh đưa tay lên gõ gõ mấy cái.

"Tịnh Hề?"

"Mau mở cửa."

Gõ tận mấy phút mà người trong phòng không có mở. Trầm Ngạn cắm chìa khóa vào ổ, vặn nắm đấm một cái. Anh mở nhẹ cửa ra, ngó đầu vào.

Cả căn phòng tràn ngập bong bóng công túa, ánh nắng chiếu qua cửa kính, xuyên suốt vào phòng. Rèm cửa lung lay, nhưng không thấy người đâu?

Chẳng lẽ giờ này cô ấy vẫn đang ngủ sao?

Trầm Ngạn nhẹ chân bước vào, anh đi tới giường. Chỉ thấy trên giường là một cục chăn phồng lên.

Trầm Ngạn:"..." Cô ấy ngủ thật đấy à?

Mặt trời treo lên đỉnh đầu rồi kia kìa.

Anh đưa tay ra, giật giật chiếc chăn: "Dậy đi thôi."

Cục chăn cuộn chặt thành một một đoàn, lăn lăn tới góc giường.

Trầm Ngạn:"..."

Anh liếc tủ kéo cạnh đầu giường. Chỉ thấy có di động, máy tính bảng, dây buộc tóc và một cái lọ màu trắng.

Lọ màu trắng...

Trầm Ngạn cầm cái lọ đó lên xem...

Không có tem nhãn gì cả...

Anh mở nắp ra, đưa lên mũi ngửi...

Cũng chả có mùi gì hết.

Đây là loại thuốc quái quỷ gì vậy?

"Anh làm gì thế?" Tịnh Hề uể oải ngáp một cái, liếc người đàn ông đang đứng cạnh giường.

Anh ta vào đây lúc nào vậy?

Trầm Ngạn thản nhiên đặt lọ thuốc xuống. Anh nở nụ cười dịu dàng: "Gọi em xuống ăn sáng."

Anh nhìn bộ dạng mới ngủ dậy của cô. Ánh mắt như nai con sũng nước, gương mặt ửng hồng mịn màng, mái tóc có chút rối bời.

Tim bỗng cảm thấy mềm mại...

Cô ấy thật đáng yêu.

\[ Ting! Tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 25%.\]

"Giờ đã hơn chín giờ rồi."

"Thế à, còn sớm." Tịnh Hề nói xong, lại cuộn mình vào chăn, ngủ tiếp.

"..."

Trầm Ngạn rất tự nhiên nằm trên giường, anh đưa tay kéo cái cục chăn kia vào lòng. Tay anh ôm chặt lấy cô, chân gác lên người cô. Tịnh Hề thấy thật cmn khó thở, khí oxi trong chăn bị tên này ép văng ra ngoài mất rồi. Cô bực bội chui đầu ra, nhìn thẳng vào mắt Trầm Ngạn: "Anh thôi đi được không? Em muốn ngủ thêm một tí nữa."

Anh ta thì biết gì chứ!

Đêm qua ta đây phải làm quân sư cho một con ma đấy!!!

Có biết việc này dễ đứt dây thần kinh và lên cơn bệnh tim lắm không hả?

Trầm Ngạn nhìn mặt cô cách mình trong gang tấc. Thấy bộ dạng hậm hực của cô và cả cái má mềm mềm đang phụng phịu...

Muốn cắn một cái...

Chúng ta hãy hoan hô vì anh ta thực sự làm thế!

Trầm Ngạn cắn cắn, mút mút cái má bánh bao của Tịnh Hề, sâu trong mắt đầy ý cười thỏa mãn.

Sao lại mềm vậy chứ?

Cắn thêm cái nữa.

\[ Ting! Tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 32%.\]

Trầm Ngạn hài lòng lui lại, nhìn một bên má của Tịnh Hề dính đầy nước bọt của mình. Cô nhìn anh với ánh mắt như nhìn một tên thần kinh vậy. Tịnh Hề hất chăn ra, ném một cái gối vào mặt người đàn ông.

"Anh lăn ra ngoài cho em!!!"

Trầm Ngạn đỡ lấy cái gối, đặt sang một bên. Thấy cô gắt lên, anh rất thức thời ra khỏi phòng. Trước khi dời đi còn nhắc: "Nhớ xuống nhà ăn sáng nhé."

Tịnh Hề:"...." Ăn ông nội anh í!

Giờ đã hơn chín giờ rồi còn gì!!!

Tịnh Hề lấy ống tay áo lau lau má, cô bước vào phòng tắm bắt đầu quá trình vệ sinh cá nhân.

Trầm Ngạn quay lại phòng bếp, anh bảo với đám người hầu: "Đem đống đồ ăn này đi hâm nóng cho tôi."

Đồ ăn được mang đi, rất nhanh lại đặt lại trên bàn. Hơi nóng bốc lên, mùi thơm bay bay khắp phòng.

Tịnh Hề lúc này mới chậm rãi bước xuống nhà. Cô ngồi vào bàn ăn, cầm đũa, lấy bát, chuẩn bị ăn uống.

Hôm qua là lần đầu bọn họ gặp nhau. Khi đó phong cách Tịnh Hề ăn mặc đủ để bất kể tên đàn ông nào điên cuồng. Nhưng bây giờ nhìn vào bộ quần áo cô ấy mặc, Trầm Ngạn cảm thấy...

Không giống hôm qua lắm.

Cô gái trước mặt mặc một chiếc áo phông màu vàng in hình, quần dài kẻ sọc. Tóc búi cao. Chỉ có gương mặt xinh đẹp kia là không có thay đổi.

Nét nào ra nét đấy.

Nếu không phải nhờ cái mặt này chắc anh không tin người hôm qua và người bây giờ là cùng một người đâu.

Khí chất căn bản quá khác nhau...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »