Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3602 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 33
chương 32: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính(3).

❊ ❊ ❊

Lão quản gia nhìn Tịnh Hề, mở miệng: "Thiếu phu nhân không có gì muốn hỏi sao?"

Tịnh Hề: "..." Ta mẹ nó đâu biết hỏi ông cái gì?

Vậy ta chỉ cần hỏi là ông lăn sao???

"Khụ...khụ...tên ông quản gia là gì?"

" Thiếu phu nhân cứ việc gọi tôi là Tiền quản gia."

" Vậy..." Tịnh Hề nhìn chòng chọc lão Tiền: "Chồng tôi có sống ở đây không?"

Như thể đây là câu hỏi mà Tiền quản gia đợi chờ vậy, vẫn là bản mặt cổ hủ đó nhưng không hiểu sao Tịnh Hề nghe ra hơi thở phào nhẹ nhõm, lão ta nói: " Thiếu phu nhân thông cảm cho. Thiếu gia bề bộn nhiều việc nên ngài ấy ở tạm bên ngoài rồi."

Tịnh Hề ỡm ờ gật đầu: "Thế ông lui đi."

" Vâng, thưa thiếu phu nhân. Cô cần gì cứ gọi tôi. Ban ngày hầu gái ở đây quét dọn nhà cửa, sân vườn. Cơm cũng có người nấu. Thiếu phu nhân không phải bận tâm nhiều đâu."

" Ừ."

Lão quản gia lui xuống, Tịnh Hề quay lại phòng ngủ, cô ngồi tựa lên đầu giường, rút máy tính bảng ra, xem thêm tư liệu về vị nam phụ này.

Ngoại trừ việc anh có vợ rồi mà còn cặp kè với ả nữ nhân khác thì cái gì cũng tốt hết: đẹp trai này, là thổ hào giàu có này..v..v..

Ba mẹ Trầm Ngạn hiện đang đi du lịch vòng quanh thế giới. Họ rất tin tưởng năng lực của con trai mình mà giao công ty cho anh điều hành.

Trầm Ngạn là một nam phụ, nam phụ không thể nào đấu thắng được vòng hào quang của nam chính nên anh ta toàn bị thua bởi Tống Hành. Màn thua lớn nhất chính là đánh mất Diệp Y Y.

Ta khinh, Trầm Ngạn này vốn chưa hề có nữ chính thì sao có thể coi là "mất" được.

Tên của cô bây giờ là Vân Tịnh Hề. Trong nguyên tác nói qua loa thì "Vân Tịnh Hề" là một người nhu nhược, yếu đuối, không có chủ kiến của bản thân. Ba mẹ Vân gia bảo cô ấy đi kết hôn cô ấy ngoan ngoãn nghe theo.

"Vân Tịnh Hề" chỉ kết hôn có ba năm với Trầm Ngạn. Đọc đến đoạn này mới quạo nè...

Diệp Y Y được Trầm Ngạn chăm sóc, chiếu cố. Song khi cô ả biết được anh ta đã có vợ thì khóc lên, khóc xuống nói cái gì mà "anh không thể đối xử tốt với em như vậy" rồi "em giờ đây khác nào tiểu tam" các thứ. Trầm Ngạn thấy tình yêu của đời mình khóc lóc đầy thương tâm, lập tức sai trợ lí đưa đơn li hôn tới "Vân Tịnh Hề". Cô ấy bị ép li hôn, lẳng lặng dời đi. Kết cục của "Vân Tịnh Hề" không có đề cập đến trong kịch bản.

Tịnh Hề xác định một điều là hai vợ chồng Vân gia đối xử với cô rất lạnh nhạt, bị chồng li hôn trả về, cuộc sống của "Vân Tịnh Hề" chắc không tốt lắm đâu.

"Tiến độ cốt truyện đến đâu rồi?"

Chuột nhỏ hiện thân, nó ngồi lên đùi Tịnh Hề, gặm miếng củ cải, vừa nhai vừa nói: \[ Còn hai ngày nữa là lễ kết hôn của nam nữ chính. Cốt truyện chính thức mở ra từ sự kiện này. Lễ kết hôn tổ chức đình đám lắm, kí chủ muốn xem không?\]

Được đi xem ư???

Chuột nhỏ vỗ ngực tự hào: \[ Có ta ở đây, ngài muốn xem cái gì cũng được.\]

Tịnh Hề cười ngọt ngào, tay vuốt đầu chuột nhỏ: "Ta sẽ mua cho ngươi thêm đồ ăn."

Chuột nhỏ hưng phấn, cặp mắt bảo thạch như đang phát sáng: \[ Kí chủ, ngài xem gì ta cũng chiều hết.\]

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Hai ngày sau.

Hôm nay là lễ kết hôn của tổng giám đốc tập đoàn Hành Châu. Trong buổi tiệc đầy đủ những kẻ tai to mặt lớn đến tham dự. Cha xứ đọc lời tuyên thệ, cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhau, đem lại lời chúc phúc cho đối phương...

Trải qua hàng loạt các nghi thức, đêm hôm đó cô dâu chú rể động phòng.

Tịnh Hề dán ẩn thân phù lên người, cùng với chuột nhỏ quang minh chính đại đi vào biệt thự của nam chính. Chuột nhỏ chỉ chỉ vào căn phòng \[ Kí chủ ơi, chúng ta chui vào căn phòng này đi.\]

Tịnh Hề rất nghe lời chuột nhỏ, cô lẻn vào phòng, há hốc mồm. Đây...đây...

Đây là phòng tân hôn mà!

Con chuột béo này được phết!!!

Xem kịch hay nào!!!

Chuột nhỏ lấy trong không gian mấy viên kẹo mút, nó đưa cho Tịnh Hề: \[ Ăn đi kí chủ.\]

Tịnh Hề bóc vỏ kẹo, nhét vào túi, liếm liếm. Chuột nhỏ đưa vỏ kẹo cho cô, nháy mắt với cô: \[ Kí chủ cầm hộ người ta nha.\] Tịnh Hề nhận lấy, cho nốt vào túi.

Một lúc sau, bên ngoài có tiếng bước chân. Người đàn ông cao lớn, toàn thân vest đen, gương mặt tuấn tú đi vào. Bàn tay to của hắn ta đang lôi kéo một cô gái nhỏ bé, cô ta bị ném trên giường, váy cưới lõa xõa, búi tóc tán loạn. Cô ta ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn người đàn ông, run run nói: "Anh Hành, em..."

Tống Hành tức giận đạp một cú vào ả phụ nữ. Bị đạp một cái, cô ta đau đớn ôm bụng, Tống Hành cay nghiệt nói: "Diệp Y Y, người tôi yêu vĩnh viễn không phải là cô. Trong mắt tôi, cô thậm chí không bằng một cọng tóc của Minh Châu."

"Anh Hành, xin anh..."

Thấy tia khổ sở hiện lên trong ánh mắt của Diệp Y Y, Tống Hành càng thêm ác liệt: "Không phải cô muốn gả cho tôi sao? Muốn bước chân vào Tống gia sao? Đừng hòng!! Cô chỉ là thế thân cho chị cô thôi. Tống Hành tôi đây sẽ không bao giờ yêu cô đâu!!!"

Hai kẻ ăn kẹo đang ngồi trong góc: "..."

Nam chính tự vả mặt mình cực mạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »