Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 20
chương 19: ngăn cản em trai nam chính hủy diệt thế giới (19).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề đặt Du Y trước cổng Du gia, rồi nhấn chuông. Chờ khi có người mở cổng phát hiện, cô mới phủi mông ra về.

Ủa, mấy giờ rồi ta?

\[ Kí chủ, bây giờ là mười giờ năm mươi phút.\]

Tịnh Hề đứng bơ vơ trên đường, lấy điện thoại trong túi ra, bật nguồn lên....

Có 124 cuộc gọi nhỡ đều cùng một người.

Là Tịch Mộ.

Sao hắn gọi lắm thế?

\[ Kí chủ, ngài quên gì rồi ư?\]

Đâu có!

Ta có việc phải rời đi còn hắn ở lại đấy ăn xong thì về chứ sao.

Đều là người lớn cả rồi, đi đâu còn phải hỏi nhau à?

\[....\] Kí chủ, mới vừa rồi cô còn xưng "bảo bảo" mà.

Tịnh Hề định bắt xe đi về nhưng lúc này Tịch Mộ lại gọi đến.

"Em đang ở đâu?" Giọng điệu âm trầm của người đàn ông từ đầu dây bên kia truyền tới.

Tịnh Hề không nói gì nhiều, chỉ báo một địa điểm gần đây sau đó cúp máy luôn.

Lên taxi về nhà thôi!

\[ Thế ngài báo địa điểm cho hắn làm gì chứ?\] Trêu ngươi nam phụ đấy à?

Tịnh Hề không dám ngồi lên xe của Tịch Mộ lúc này. Giọng của hắn vừa nãy nghe rất khủng bố. Bây giờ leo lên xe hắn nhỡ đâu bị làm gì đó thì sao?

Mặc dù ta có thể cầm kiếm xiên chết hắn!

\[....\] Suy tính lại, chuột nhỏ đành nói: \[ Kí chủ bắt xe về đi không sẽ có tai nạn giao thông đó.\]

Đúng là nó sợ kí chủ sẽ chém chết nam phụ mất.

Tịnh Hề bước vào căn hộ lập tức đóng cửa lại, tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, cô lăn lên giường ngủ.

Ngủ thôi!

Ba....hai...một... khò...khò...khò...

Bóng đêm tĩnh lặng như nước, cửa phòng khe khẽ mở ra. Người đàn ông bước vào. Hắn nằm trên giường, ôm chặt lấy thiếu nữ ở đó. Tham lam ngửi mùi hương trên cơ thể cô.

Bé con tắm rồi??

Rõ ràng cô ấy đã tắm, sao phải tắm lại lần nữa?

Sao cô ấy lại bỏ hắn ở Đế Uyển?

Rốt cuộc cô ấy đã đi đâu?

Cô còn lừa hắn...

Hàng vạn ý nghĩ như cỏ dại sinh sôi nổi lên trong đầu. Mắt hắn đỏ lên, đỏ tươi như máu. Cúi đầu, cắn nhẹ vào đôi môi béo mập. Trước đây thấy cô còn nhỏ, hắn không nỡ thương tổn cô, sợ cô xa lánh hắn. Hành động thân mật cùng lắm chỉ là hôn lên má thôi...

Mới đầu chỉ là cắn liếm môi, càng cắn hắn càng không khống chế được. Tịch Mộ cậy mở môi cô, luồn lưỡi vào trong, điên cuồng chiếm đoạt.

Tịnh Hề đương say giấc bỗng cảm thấy khó thở.

Cả người rất khó chịu, như bị miếng thịt khổng lồ đè lên vậy.

Nóng nữa...

Cô mở mắt ra thấy cái miếng thịt khổng lồ đó là Tịch Mộ. Hắn hôn cô đến đau cả miệng. Cô nhìn vào tròng mắt hắn thấy có tia đỏ lướt qua.

Nhắm mắt mở ra nhìn lại...

Không có gì cả.

Chắc cô nhầm đi.

Tịch Mộ thấy người bên dưới tỉnh lại nhìn hắn, động tác hôn dần trở nên dịu dàng. Nhưng hắn cứ liếm liếm gặm gặm...

Y hệt con chó!!!

Tịnh Hề phát hiện là mình bị cưỡng hôn, định lôi kiếm ra chém hắn mấy nhát...

\[ Kí chủ ơi!!!! Điểm công đức của ngài đó!!!\] Chuột nhỏ xem cảnh hôn phiên bản sống đủ rồi, thấy kí chủ định quật ngã nam phụ mới nhảy lên gào to.

Nhưng hắn đang sàm sỡ, định ngủ với ta nè!

Chuột nhỏ rất thành thục: \[ Kí chủ! Hôm nay ngài hố hắn hơi nhiều. Hắn là đang tức giận đó.\]

Vậy ta đánh hắn cho hắn hết giận.

\[....\] Đánh cho hết giận là thao tác quần què gì chứ???

Không được, phải bổ não cho kí chủ trước đã.

Đây là lần đầu cô ấy yêu đương mà!

Chuột nhỏ hít một hơi, siêu nghiêm túc nói: \[ Kí chủ! Ngài thấy đấy! Tên này rất thích hôn ngài. Nếu về sau hắn tức giận, ngài cứ chụt một cái. Không được thì chụt nhiều cái.\]

Có tác dụng không?

\[ Ngài thử đi thì biết nha.\] Chuột nhỏ vỗ ngực tự tin. Kiến thức nó đọc được trong thư viện không phải để uổng phí đâu.

Tịnh Hề nghe vậy, hai mắt chớp chớp. Cô vòng tay ôm lấy cổ nam nhân, hôn nhẹ một cái.

Đáy mắt Tịch Mộ sôi sục, hắn siết lấy eo cô gái, hung hăng đáp lại, môi lưỡi triền miên.

Chuột nhỏ:\[...\] Té thôi! Còn lại chắc kí chủ tự lo được.

Bổn chuột vào thư viện đọc thêm sách đây.

Đọc sách để tu tâm dưỡng tính, có thêm tinh hoa kiến thức nhân loại.

Một lúc sau, Tịnh Hề bị hôn đến khó thở Tịch Mộ mới buông cô ra. Cả người hắn nóng rực, đầu chôn chặt vào cổ cô. Tịnh Hề vòng tay qua eo hắn, khẽ hỏi: "Anh đừng giận nữa nha?"

"Bé con, anh không giận!"

Tịnh Hề:"...." Ngươi nói điêu!

Không giận nửa đêm đè ta ra hôn hít cái gì?

Thấy Tịch Mộ không thừa nhận, Tịnh Hề lật người đè lên hắn, hôn xuống. Nụ hôn của cô ban đầu có chút trúc trắc nhưng rất nhanh lại trở nên...có kĩ thuật.

Tịch Mộ sợ hắn không nhịn nổi mà làm cô mất.

"Bé con, anh..."

Tịnh Hề dừng lại, hắn thở phào một hơi. Tay hắn bóp nhẹ eo cô, giọng nói khàn khàn: "Anh không giận thật. Chỉ là..."

Hắn cảm thấy bất an.

Tịnh Hề dụi dụi đầu vào ngực Tịch Mộ, nói dối không chớp mắt: "Bạn em gặp chuyện nhờ em đến ứng cứu."

"Thế sao không nói với anh trước một câu." Tịch Mộ rũ mắt xuống, che đi tia u ám trong đó.

Cô ấy đang nói dối.

Hắn biết chứ.

Tịnh Hề ra vẻ ngoan ngoãn, mắt hạnh long lanh nhìn hắn: "Em sai rồi. Lần sau sẽ bảo với anh nha."

Nếu chuột nhỏ ở đây sẽ vỗ tay cho trình độ diễn xuất của kí chủ nhà nó mất.

Vừa rồi cô còn nói đánh cho người ta hết giận cơ.

Tịnh Hề thấy hắn mím môi không tin, cô định đè hắn ra chụt chụt thêm mấy cái. Tịch Mộ nghiêng đầu né tránh: "Bé con, em đừng có hôn...ưm...ưm.."

Tịch Mộ đỏ cả mắt, lập tức đảo khách thành chủ. Hai người môi lưỡi triền miên.

Tịch Mộ cảm thấy nếu cô cứ dụ dỗ như thế này hắn sẽ phạm tội mất. Hắn vội đẩy cô ra, che đi sự bất thường ở thân dưới, lao nhanh ra ngoài.

Tịnh Hề nhìn theo. Vậy là hắn hết giận rồi à?

Hầy! Cuối cùng cũng được ngủ tiếp...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »