Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3620 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 24
chương 23: ngăn cản em trai nam chính hủy diệt thế giới (23).

❊ ❊ ❊

Chuột nhỏ hoảng đến rụng cả lông. Kí chủ ở thế giới này mười sáu năm mọi thứ vẫn bình thường. Sao bây giờ cốt truyện lại bẻ cong thế này???

Rốt cuộc cô đã làm gì?

Tịnh Hề tóm lấy chuột nhỏ, xoa xoa đầu nó. Cô nói với vẻ điềm nhiên: "Ta chỉ đùa nam chính một tí thôi mà."

Chuột nhỏ:\[...\] Đùa cái rắm!!!

Nữ chính bị hiếp dâm thì sao? Đây chắc chắn là lỗi của kí chủ!!!

Tịnh Hề phản bác, cô chỉ chọc nam chính thôi. Còn nữ chính thì ai biết được???

Vòng hào quang của nữ chính mất tác dụng rồi à?

\[ Kí chủ, theo nguyên tác thì Tịch Dương đến cứu Như Mạt và xử lí đám người kia...\] Cô chơi nam chính như vậy người ta sao có thể đi cứu nữ chính được?

Tịnh Hề:"..." Ta không biết!

Thế này là do vòng hào quang quá yếu rồi!!!

Nam chính không đến cứu cô ta thì phải có nam phụ một, nam phụ hai,...v..v hay người qua đường Giáp, Ất gì gì đó đến cứu chứ!!!

Cô ta là nữ chính cơ mà!

Nói bị hiếp dâm thì đúng là vậy à?

Chuột nhỏ nghe tiếng lòng của kí chủ, u uất mở máy laptop xem lại diễn biến đêm qua.

\[ Kí chủ, nam chính đang trên đường phi xe đến cứu nữ chính thì gặp tai nạn. May mắn ở đây là hắn ta chỉ bị hôn mê nhẹ, theo tiến độ hệ thống quét được thì tầm một tuần là hắn ta sẽ tỉnh lại. Nhưng nữ chính không có hên như vậy, Trần Tích biết Như Mạt bị anh họ bắt cóc nên đi cứu cô ta. Xong hắn mang cô ta đang ngất về cưỡng dâm luôn.\] Chuột nhỏ đọc mà run cả giọng...

Trúc mã đại nhân "ăn" nữ chính rồi ư?

Đây là kịch bản quái quỷ gì vậy???

Tịnh Hề cầm điều khiển chuyển kênh, an ủi chuột nhỏ...

Ăn thì ăn chứ sao!!!

Tịch Dương cũng bạch bạch bạch với cô ta nhiều lắm chứ bộ.

\[ Kí chủ ơi...\] Chuột nhỏ lắp bắp...

Sao thế?

\[ Nguy rồi, nguy thật rồi!!! Trần Tích yêu nữ chính quá, bây giờ lại mê luyến cơ thể của cô ta nên nhốt cô ả lại rồi!!!!\]

Tịnh Hề:"..." Đây không phải vai diễn của Tịch Mộ sao? Trần Tích cầm nhầm kịch bản à? Hắn ta phải là nam phụ thâm tình vì nữ chính mà đỡ đạn chứ!!!

Gọi đạo diễn ra đây!!!

\[ Kí chủ, chắc tại ngài vỗ cánh mạnh quá nên hiệu ứng cánh bướm mới như vậy.\] Chuột nhỏ xác định toạ độ của Như Mạt rồi đưa cho Tịnh Hề: \[ Bây giờ Trần Tích đang đi siêu thị mua đồ, kí chủ mau đi cứu nữ chính.\]

Tịnh Hề: "..." Không đi! Hôm qua ta vừa đi giúp Du Y xong rồi giờ phải đi cứu nữ chính sao?

Như thế này là không được!!!

Đạo đức nghề nghiệp của ta vẫn còn.

Mặc xác chuột nhỏ gào rú, Tịnh Hề sống chết không đi cứu nữ chính. Cô trực tiếp ném nó vào không gian hệ thống rồi mở tấm chắn ra che.

Đỡ ồn ào.

Chuột nhỏ: \[...\] Kí chủ hình như biết cách dùng tấm chắn rồi.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Cả người đau ê ẩm, Như Mạt mở mắt ra, ngồi bật dậy, cảm giác này...

Cô ta sợ hãi kéo chăn ra, nhìn xuống...

Đây đâu phải cái váy hôm qua cô ta mặc!!!

Nhớ lại tối qua đã xảy ra chuyện gì, Như Mạt hận đến ngứa răng.

Cô ta nhớ ra mình bị ông anh họ đáng ghét kia đem đi gán nợ. Cuối cùng là cô ta ngất đi, đến cả người cứu mình là ai cũng không biết.

Nhưng bây giờ cơ thể của cô ta...

Như Mạt nắm chặt tay, cả người run rẩy, cô ta cố gắng trấn an bản thân...

Đêm qua là Tịch Dương, nhất định là anh ấy...

Là anh Dương đến cứu cô mà. Trước đây cô ta gặp chuyện, đều được Tịch Dương cứu.

Chắc là lúc này anh Dương có việc gấp nên rời đi thôi.

Anh ấy sẽ trở lại.

Như Mạt đánh giá căn phòng, phong cách trang trí này khiến cả người cô ta chìm vào nỗi sợ hãi, những lời trấn an vừa nói với chính mình dần dần sụp đổ

Là phòng của Trần Tích!!!

Bọn họ là thanh mai trúc mã bên nhau từ thời nhỏ nên Như Mạt rất rõ ràng.

Nhưng mà vì sao cô ta lại ở trong phòng của Trần Tích với tình trạng này?

Như Mạt không dám nghĩ tiếp nữa, cô ta phải đi tìm anh Dương.

Như Mạt lảo đảo bước xuống giường, chạy ra cửa, tay cô ta còn chưa kịp chạm vào nắm đấm thì cửa đã mở ra.

Cô ta kinh hãi lùi lại, mặt trắng bệch, là Trần Tích sao???

Cửa chỉ mở nhè nhẹ song không thấy ai cả...

Như Mạt ngờ ngợ ló đầu ra, không có ai hết. Cô ta nhanh chóng dời khỏi đây, xuống tầng bắt taxi dời đi.

Ngồi trong xe ô tô nhìn quang cảnh bên ngoài lướt qua, cô ta cắn môi

Như Mạt không phải đứa ngốc, cô ta biết mình đã qua đêm với Trần Tích.

Nếu Tịch Dương biết, cô ta sợ anh ấy sẽ chán ghét mất. Mối tình đẹp như mơ này sẽ tan vỡ...

Không được! Tuyệt đối không để anh Dương biết chuyện này!

Nhất định phải giấu kín nó...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tịnh Hề đứng bên vỉa hè nhìn theo bóng xe taxi khuất dần. Chuột nhỏ ngồi trên vai cô gặm cà rốt: \[ Kí chủ, ta tưởng ngài không định đi cứu nữ chính chứ.\]

Tịnh Hề thở dài...

Đều là vì nhiệm vụ cả.

\[ Kí chủ ơi, Như Mạt bị Trần Tích ấy ấy rồi...thì cốt truyện có quay về như trước nữa không?\]

Không! Nhưng ta có thể đảm bảo rằng nam nữ chính chắc chắn sẽ ở bên nhau.

\[...\] Nó cảm giác cô ấy sẽ lại làm ra một chuyện không tốt đẹp nào đó.

Không sao, hoàn thành nhiệm vụ là tốt rồi. Chuột nhỏ tự an ủi mình, theo Tịnh Hề về nhà.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\*Độc giả thân ái! Đây là bộ truyện đầu tay tôi viết nên mong các cô ủng hộ, tặng tôi một like nha. :3

Tôi hứa với các bạn là mỗi ngày up một chương. Nếu ngày nào bận quá thì muộn một chút. Tôi rất có tâm huyết với bộ này nên sẽ không từ bỏ nó đâu.

Moah moah ???\*\*

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »