Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3656 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 57
chương 56: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (27).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề chống cằm nghiền ngẫm...

Hay là ta thu xếp hành lý đi sang nước ngoài lánh nạn?

\[ Kí chủ chớ có dại dột.\] Cô mà làm vậy, đảm bảo nam phụ đại nhân hắc hoá hoàn toàn cho mà xem.

Ha, con chuột béo như ngươi thì biết cái quỷ gì chứ?

Ngươi chỉ biết ăn no chờ chết còn ta đây lại bị bóc lột lao động.

Không công bằng gì cả.

\[...\] Gì mà bóc lột lao động?

Gì mà ăn no chờ chết?

Ta đây thế giới nào cũng cấp cho cô một thân phận siêu trâu bò. Cô chỉ việc thực thi nhiệm vụ thôi mà.

Khó vậy à?

Tịnh Hề hừ hai tiếng: "Này chuột, ngươi có phải ngủ với Trầm Ngạn quái đâu?"

Ngủ với anh không khác gì trải nghiệm địa ngục.

Bảo bảo tổn thương nhưng bảo bảo không nói.

\[...\] Ta là một con chuột con, cô bảo ta ngủ với một tên đàn ông còn ra thể thống gì nữa.

Tịnh Hề tức đến mức đạp cả bàn.

Không cười nổi nữa rồi.

Vì sao còn thiếu 2%?

Vì sao???

Chuột nhỏ thấy thật sợ hãi: \[Kí chủ, ngài nhớ lại đêm qua có sai sót gì không đã?\] Xong, nó lăn lại vào không gian hệ thống.

Chờ kí chủ hết giận đã.

Nó không muốn bị giận cá chém thớt đâu.

Tịnh Hề hồi tưởng lại...

Ừm...

Ngoại trừ ư ư a a cùng với bản mặt cầm thú của Trầm Ngạn thì cô chẳng nhớ gì nữa.

Từ từ, nhớ kĩ lại xem nào...

Tịnh Hề dạo trong kí ức hơn ba vòng mới nhớ ra...

Là lúc mà Trầm Ngạn phá thân cô!

Trầm Ngạn có hỏi cô yêu anh không?

Tịnh Hề chưa kịp trả lời đã bị đâm mạnh một phát rồi.

Tịnh Hề suy đi tính lại, có vẻ hợp lý?

Không lẽ tên điên kia tức vì cô không nói yêu anh sao?

Lật bàn!

Giấy kết hôn đã đăng ký rồi, thịt cũng được ăn rồi. Còn nói yêu đương cái rắm gì nữa!!!

Chuột nhỏ thấp thỏm: \[Kí chủ, ngài chỉ cần tỏ tình là ok mà.\]

Tịnh Hề:"..." Oa oa oa, ngươi đâu hiểu nỗi buồn của ta.

Tỏ tình với tên này rồi, với tính cách của anh ai biết sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì?

Nhớ đến lời Trầm Ngạn nói trước khi đi làm...

" Thật muốn nhốt em lại một chỗ..."

Muốn nhốt em lại...

Nhốt em...

Nhốt rồi anh ta sẽ làm gì???

Không dám tưởng tượng đâu.

Tịnh Hề cố xua đi hình ảnh trong đầu, nằm xem tivi.

\[Nhiệm vụ nhánh liên kết 2 thất bại. Khấu trừ điểm công đức \-10.\]

Tịnh Hề nghe thanh âm hệ thống báo, mặt đen lại.

Nhiệm vụ nhánh liên kết 2 thất bại thì cô đoán trước rồi, không thấy bất ngờ nữa.

Nhưng khấu trừ điểm công đức là sao?

Con chuột này lắm trò thế???

\[ Kí chủ, ngài cau có cái gì? Nếu nhiệm vụ giao dịch mà bị thất bại thì sẽ bị trừ điểm mà. Điều này ta chưa nói với ngài sao?\]

Ngươi mẹ nó nói cho ta lúc nào?

\[ Vậy giờ thì nói rồi nha.\]

Tịnh Hề đoán...

Giang Hạo đã chết?

\[ Đúng vậy, thưa ngài. Mọi chuyện diễn ra y theo nguyên tác. Khác mỗi chỗ tự tử thôi. Hắn ta tự tử ở nhà riêng, lí do chết là bật khí gas ngạt thở và uống thuốc ngủ quá liều.\]

\[ Kí chủ, không phải ngài đã...\] Xoá kí ức của Giang Hạo rồi sao?

Thế thì vì cái gì mà anh ta tự tử?

Thời gian Giang Hạo tự tử quá nhanh so với dự kiến. Tịnh Hề khó tin là hắn ta đã lấy lại kí ức.

Hoặc có thể hắn ta nhớ ra gì đó...

"Ta biết là sẽ thất bại. Khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại, khóc lóc của Giang Hạo, nhiệm vụ này không cách nào hoàn thành."

\[...\]

Tịnh Hề mở cửa sổ ra, rút ra hai tấm danh thiếp màu tím, châm lửa đốt. Tro giấy bị gió thổi bay đi.

Lỡ kiếp này, mong rằng kiếp sau, hai người đó có thể bên nhau.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tịnh Hề tiếp tục sống những ngày bình thường ở biệt thự Tân Trúc.

Không!

Phải nói là những ngày không bình thường mới đúng.

Từ cái đêm Trầm Ngạn thịt cô xong, anh ta như thể hút thuốc phiện vậy.

Động tí là đòi làm này làm nọ.

Đám hầu gái cùng với Tiền quản gia không còn ở đây nữa. Ban ngày chỉ có hai, ba người quét dọn đến làm thôi.

Cả biệt thự rộng lớn chỉ có mình cô sống.

À không, còn tên thần kinh Trầm Ngạn nữa.

Tối hôm đó, sau khi tắm xong. Tịnh Hề chốt cửa phòng lại, kiểm tra mấy lần. Cô dán thêm mấy lá bùa trên cửa nữa rồi mới chịu đi ngủ.

Ở chung nhà với Trầm Ngạn, thực sự rất nguy hiểm.

Bổn bảo bảo phải bảo vệ chính mình.

Tịnh Hề ngủ cực kỳ cực kì ngon giấc.

Chỉ là hôm sau, cô đi vào nhà bếp. Thấy Trầm Ngạn đang nấu cháo ăn sáng, sắc mặt anh ta âm âm u u.

Thoạt nhìn rất doạ người.

Chuyện gì đã xảy ra?

\[...\] Chuột nhỏ trông bộ mặt như muốn nuốt sống kí chủ vào bụng của nam phụ, lăn nhanh vào không gian hệ thống.

Kí chủ, cô tự cầu phúc đi.

Trầm Ngạn thấy Tịnh Hề rất có tinh thần, xinh đẹp, đáng yêu dụ lòng người. Mắt hạnh linh động, sáng ngời. Má bánh bao hồng hồng mềm mềm. Đôi môi oánh nhuận màu hoa anh đào. Mắt anh tối lại, cười ôn nhu: "Bé con, ăn cháo buổi sáng nào."

"Hôm nay, anh không phải đi làm à?"

"Ừ, anh xin nghỉ rồi."

Tịnh Hề:"..." Anh là tổng tài đấy.

Ai dám không cho anh nghỉ chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »