Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 175

❊ ❊ ❊

Đinh Hinh ngạc nhiên nhìn anh ta: “Cái gì?"

"Tôi nói là..." Dã Hạc vỗ vào miệng một cái, hối hận vì chính mình lanh mồm lanh miệng: "Không có gì. Tôi nói là nhà tôi cũng có một con chó, tên là Đại Kim, năm trước nó đã không còn nữa. Cô nhìn đi, cũng rất đáng yêu nhỉ."

Dã Hạc lấy ra ảnh chụp rồi nhanh chóng lấy lại, nhanh chóng đổi chủ đề. Anh ta cảm thấy Đinh Hinh không thấy rõ, nhưng Đinh Hinh lại liếc một chút là nhận ra được, nó chính là con ch.ó hôm qua cô ấy nhìn thấy kia.

Làm sao có thể? Không, có thể.

Thế giới thân bí mở ra một chút xíu trước mắt Đinh Hinh, cô ấy ngạc nhiên nhận ra được, hôm qua bà chủ Diệp nói xem bói thật sự là sự thật.

Hai người gượng cười đổi đề tài kế tiếp, canh giữ ở cửa nơi sắp xếp, thỉnh thoảng liếc nhìn nhau muốn nói lại thôi, sau đó lại tách ra rất nhanh.

Chỉ có bọn họ biết, bọn họ đều trân trọng những chuyện kỳ bí.

Dã Hạc ở lại một lúc, liếc nhìn thời gian không còn sớm, Cửa hàng Quán ăn khuya sắp mở cửa, anh ta mới vẫy vẫy tay rời đi. Trước khi đi, Dã Hạc như bị quỷ thần xui khiến mà đi trở về, nhìn về phía Đinh Hinh, dưới trời chiều, cô ấy chuyên chú chăm sóc nhóm động vật nhỏ, khuôn mặt bị ánh sáng chiếu lên phiếm hồng, trong mắt lóe ánh sáng.

Dã Hạc lấy điện thoại di động ra, không được tự nhiên mà hắng giọng một cái: "Chúng ta... Nếu đều là blogger thì thêm phương thức liên lạc nhé?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Dã Hạc đã bắt đầu xấu hổ vì lý do vớ vẩn mà mình tìm được.

Đinh Hinh ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn chàng trai tay chân luống cuống, cô ấy bỗng nhiên bật cười: "Được thôi, có cơ hội có thể hợp tác."

Tuy rằng cô ấy cũng không biết, người bloger vê thú cưng và người làm blogger giả gái thì có thể hợp tác làm cái gì. Nhưng mà... Hình như cũng không tệ.

Dã Hạc nắm lấy điện thoại di động vừa có thêm một phương thức liên lạc, anh ta cười lớn đi vào cửa tiệm Quán ăn khuya: "Bà chủ Diệp! Đại Kim có ở đây không?"

Diệp Tuyền tựa ở phía sau quầy giống như trước đây, nhìn thấy anh ta cười khúc khích tiến đến, cô nhíu mày.

Lộ Băng vừa dừng xe xong, đụng vào Dã Hạc đối diện, bị chàng trai thỉnh thoảng cười ra tiếng làm giật nảy mình.

Nhìn kỹ, cô ấy lập tức nhận ra, đây là chàng trai cầu nguyện trong nhà ma lần trước, thật sự đúng là độc thân dựa vào thực lực, cũng dựa vào chú chó trung thành bảo vệ, cuối cùng sửng sốt vì không để Quỷ Hồn hại người được như ý.

Nhưng dáng vẻ của anh ta bây giờ, sao cô ấy lại thấy có chút... Ữm, trên mặt có hoa đào, có chuyện tốt đây mà.

Xem ra có một số việc thật sự không cưỡng cầu được, tuy không bắt buộc, vừa quay đầu thì nó đã đến rồi. Lộ Băng âm thâm thở dài một tiếng, không lên tiếng làm phiền, bản thân cô ấy tìm một chỗ ngồi xuống, bắt đầu chọn món.

Đại Kim kéo xe nhỏ chạy tới, trông thấy dáng vẻ cười kỳ quái của Dã Hạc, trên mặt chú chó lông xù hiện ra vẻ ghét bỏ con người này, suýt chút nữa không muốn để ý tới Dã Hạc.

Nhưng dù nói thế nào thì anh ta vẫn là chủ nhân của nó. Cho dù kì lạ thì khi Đại Kim thấy Dã Hạc hỏi đến bản thân mình, nó vẫn nhanh chóng giao lại một bàn mà nó phụ trách, nhập vào cơ thể, chú chó to ở nhà sau thăm dò kêu một tiếng.

"Muốn đón Đại Kim đi rồi hả?" Diệp Tuyền quay đầu, mắt nhìn Đại Kim đang vẫy đuôi.

"Không." Dã Hạc đang có cảm giác vui vẻ giống như muốn bay lên chợt tỉnh táo lại, anh ta bất đắc dĩ thở dài: "Mộ địa có chút vấn đề, tôi sợ Đại Kim chờ lâu, nghĩ rằng phải đến đây nói với nó một tiếng."

Đại Kim lớn lên cùng với anh ta, lại cứu được mạng của Dã Hạc, trong mắt anh ta nó hoàn toàn được xem như người một nhà. Đại Kim không muốn cũng không thể tiếp tục ở lại, lúc đầu bọn họ nói sau khi dời tro cốt đi xong thì sẽ đưa Đại Kim đi, bây giờ lại bị chậm trễ mấy ngày. Dã Hạc cố ý chạy tới nói trước mặt nó hoàn toàn là bởi vì để ý đến nó.

Đại Kim "Gâu" một tiếng, thắc mắc nghiêng đầu ở cửa sau. Nó biết trong tiệm Quán ăn khuya muốn duy trì sự sạch sẽ gọn gàng, lúc dùng hình tượng chú chó lớn để xuất hiện thì nó cũng không tiến vào.

"Năm trước Đại Kim được cùng chôn xuống với cha mẹ của tôi. Lần này chuẩn bị dời mộ phần cho Đại Kim, người trông mộ cố ý đến hỏi tôi nguyên nhân là gì, tôi đã nói."

Dã Hạc ngẫm lại chuyện mấy hôm nay thì cười: "Cuối cùng bọn họ nói với tôi, chó, mà lại là không phải là chó c.h.ế.t già bình thường thì không thể chôn ở trong khu mộ, ảnh hưởng đến phong thuỷ. Tôi nghĩ rằng nếu mai táng ở cùng một chỗ không được, vừa vặn bên cạnh còn có một ngôi mộ trống, tôi hỏi có thể mua bên cạnh hay không, kết quả cũng không được! Bọn họ còn muốn truy cứu trách nhiệm chôn chó hai năm trước của tôi, muốn tôi bồi thường phí phong thuỷ!"

Đại Kim nhà anh ta đã trêu ghẹo ai cơ chứ! Chôn hơn hai năm, làm sao anh ta không thấy phong thuỷ có vấn đề!

Dã Hạc bị người trông mộ làm cho nổi trận lôi đình, trong cơn tức giận anh ta đã tìm một khu mộ khác có thể chôn thú cưng, ra tay dời mộ phần cho ông bà cùng với cha mẹ. Dù sao thì khi mua khu mộ, người trong nhà muốn cân nhắc đến khoảng cách đi tế bái, cũng quan tâm đến giá cả và tiện nghi, nếu không phải cha mẹ đã mua từ trước thì Dã Hạc vốn đã muốn đổi khu mộ rồi.

Biết anh ta muốn dời đi, lúc này bên khu mộ mới cuống lên.

Một chút tiền nhỏ để gia tăng thu nhập và dời đi làm mất một phần thu nhập có khác nhau rất lớn.

Dã Hạc đã quyết định xong, dù sao thì hiện tại, cả nhà chỉ còn lại một mình anh ta tế bái, làm thế nào cũng được. Anh ta nghĩ, nếu như mà những người khác trong nhà biết chuyện này thì cũng sẽ đồng ý cho anh ta chuyển sang nơi khác, cùng ngủ say ở một nơi với Đại Kim.

Chỉ là dời mộ phân sang một khu mộ khác sẽ làm chậm trễ thêm một chút thời gian nữa, Dã Hạc cảm thấy thật có lỗi, muốn đi tìm Đại Kim cho ông nội, bà nội sớm một chút.... Kết quả là vừa quay đầu, khi anh ta đi đến nơi sắp xếp cho đám động vật nhỏ mới phát hiện, thời gian này Đại Kim đã sống rất kỳ lạ và thú vị, trở thành một truyền thuyết lớn trong miệng người khác.

"Chờ đến khi anh đã chuẩn bị kỹ càng thì lại đến dẫn nó đi." Diệp Tuyền vẫy vẫy tay, cô nằm xuống lại, không can thiệp chuyện Dã Hạc gặp gỡ Đại Kim. Có được sự cho phép, Dã Hạc bước lớn đi lên, anh ta ôm lấy đầu chú chó xoa xoa một lúc: "Đại Kim ơi, thật không ngờ là mày lại lợi hại như vậy. Mày đã làm được một chuyện lớn như vậy sau lưng tôi mà không thèm nói lời nào! Đi theo ở bên cạnh tôi, chỉ đối phó với một con quỷ, thật sự là hạn chế khả năng của Đại Kim nhà chúng tat"

"Gâu gâu!" Đại Kim dùng sức lắc lắc cái đầu, trốn thoát ra khỏi lông n.g.ự.c của con người nhiệt tình quá mức này, lặng lẽ hất tay Dã Hạc ra, đi ra một mình.

Dã Hạc sờ lên cái mũi, móc từ ba lô ra một món đồ chơi cho chó, đuổi kịp Đại Kim.

Lộ Băng ngồi ở trong tiệm Quán ăn khuya, vừa quay đầu, cô ấy đã thấy Dã Hạc đuổi theo con chó, chạy quanh phố Hỉ Lạc một vòng rồi lại trở về. Đĩa ném chạy ở phía trước, con ch.ó đuổi theo sau, người chạy ở phía sau cùng thở không ra hơi.

Ôi, có lẽ phải gọi là chó đuổi người thì thích hợp hơn.

Chó vàng quay đầu liếc nhìn Dã Hạc một chút, nó tạm dừng lại, trên mặt nó giống như viết "Mới bao lâu không gặp chủ nhân vẫn vô dụng như vậy, đành phải nhường cho người thiếu vận động là anh chút thức ăn này vậy".

Lộ Băng nhấp một hớp canh để an ủi một chút, Dã Hạc và Đại Kim ôn lại chuyện cũ một hồi lâu vẫn không làm tăng tình cảm tốt đẹp đối với nhau. Anh ta thật vất vả mới vào được cửa hàng một lần nữa, mệt mỏi chỉ muốn ngồi phịch ở bên bàn mà le lưỡi. Đại Kim nhẹ nhàng ngồi chôm hổm ở cửa, nhìn có vẻ còn có thể đại chiến mấy trăm hiệp nữa.

Đại Kim hiện hình không thích hợp ở lại sảnh, Diệp Tuyền để Dã Hạc cùng lên lầu, Du Tố Tố đưa bữa ăn lên.

Đêm qua sau khi tìm mèo xong, còn thừa đùi gà không dùng hết đã đem đi đông lạnh một đêm. Hôm nay đánh dấu riêng ra, làm thành quà vặt để đưa cho mỗi bàn mỗi người một phần. Coi như là đền bù tổn thất cho những thực khách hôm qua chạy đến đây nhưng lại tiếc nuối vì không ăn được.

Sáng sớm Diệp Tuyền đã trộn và ướp cùng nước sốt. Bây giờ ở mọi nơi, mọi người thích ăn đùi gà nướng ướp sẵn, có rất ít người có kiên nhẫn tự mình làm đồ gia vị. Dù sao thì bán hàng cũng giống như làm dâu trăm họ, nên chọn những hương vị phổ biến thì tốt hơn.

Điều này cũng làm cho mọi người ngày càng cho rằng, trừ khi dùng nhiều tiên để đến nhà hàng hoặc là tự nấu, nếu không thì đi đến bất kỳ nơi nào ăn cơm thì hương vị có vẻ cũng có chút tương tự.

Khi Diệp Tuyền ăn cơm tuyệt đối không để mình chịu thiệt, cô ăn cái gì bán cái đó, chú ý đến khẩu vị của chính mình. Cùng lắm là để thực khách nói trước một tiếng khẩu vị thiên mặn hay nhạt, ăn kiêng như thế nào, cô sẽ xem xét để tăng giảm. Cửa hàng Quán ăn khuya rất sáng tạo, khiến cho hai mắt người ta tỏa sáng, điểm này chiếm phần lớn công lao.

Cửa hàng Quán ăn khuya đều thống nhất bán đồ ăn tươi ngon nhất. Nếu hôm qua không bán kịp, khi còn mới thì đem đông lạnh. Đùi gà chỉ để đông lạnh khoảng nửa đêm, khi rã đông thì bề ngoài cũng thua kém bao nhiêu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »