Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

Đường Dịch vui vẻ liên tục cảm tạ Diệp Tuyền, trong lòng thầm vui mừng. Nhìn xem, anh ta cảm thấy đến quán ăn vặt đêm khuya nhất định sẽ có chuyển biến, chuyển biến không phải đến rồi sao!

Sự chú ý của họ đã chuyển sang việc làm thế nào để lấy lại tài sản thừa kế từ tay Đường lão đại, Diệp Tuyền nhìn qua hai người già đang trìu mến quan tâm cháu gái. Dù có mắng mỏ con trai, nhưng bọn họ lại không hề nhắc đến một lời nào về cái c.h.ế.t của mình.

Diệp Tuyền chạm vào con mèo nhỏ từ trên lầu nhảy xuống, hỏi bọn họ lần cuối: "Đường Văn Văn sẵn sàng thay hai người hoàn thành tâm nguyện, hai người vẫn không thay đổi quyết định sao?"

"Không cần, những gì cần nói chúng ta đều đã nói rồi, không có gì phải hối hận." Bà nội Đường lắc đầu, cảm kích nói cám ơn Diệp Tuyền, ánh mắt luôn chăm chú vào cháu gái, nhìn mãi không đủ: "Có thể được gặp lại nhau, chúng tôi đã mãn nguyện rồi."

"Ông bà nội, nếu hai người có tiếc nuối gì, cháu đều có thể... Vẻ mặt Đường Văn Văn chợt cứng đờ, mơ màng lặp lại: "Chờ một chút, giấy tờ công chứng bị ba cháu vứt đi..."

Ở bên Đường lão đại quanh năm, sau khi kích động lắng xuống, Đường Văn Văn lập tức ý thức được nếu giấy tờ công chứng bị ông ta thấy được sẽ xảy ra chuyện gì...

Hai ông bà cũng vừa mới nói, nếu Đường lão đại biết được sự sắp xếp trong di chúc, nhất định sẽ tức giận không cam lòng.

Vậy tại sao sau khi xem di chúc, ông ta không hề làm ầm ï mà chỉ lặng lẽ vứt nó đi?

Tính cách của Đường lão đại hoàn toàn không phải như vậy.

Trừ khi, ông ta đã gây rắc rối rồi.

Ông nội Đường và bà Đường đều đã ngoài tám mươi, trước đây đã từng mắc bệnh, sức khỏe ngày càng kém. Người dân trong làng đều nói tuổi này mất không ốm không đau được coi là rất tốt, là hỉ tang. Nhưng những người thân thiết lại cảm thấy quá mức đột ngội.

Đặc biệt khi hai người già cùng nhau qua đời, dù có quan hệ tốt cũng hiếm khi xảy ra.

Đường Văn Văn toàn thân run rẩy, chậm rãi nhìn ông bà nội: "Có phải Đường Đại Lực... ông ta còn làm chuyện gì khác không?”

Cô ấy không thể gọi ba được nữa, tuyệt vọng chờ đợi câu trả lời cuối cùng. Diệp Tuyền lặng lẽ nhìn hai linh hồn, trên người bọn họ có oán khí, ngay từ đầu đã chứng miinh rõ ràng thân phận của bọn họ.

- Linh hồn oán giận vì bị làm hại.

"Aii..." Ông nội Đường xoa đầu thở dài.

Rõ ràng rồi.

Hai đứa cháu không thể chấp nhận được, vốn tưởng rằng hai ông bà bình thản ra đi, không ngờ lại c.h.ế.t dưới tay chính con trai mình.

Ông nội Đường và bà Đường lần lượt an ủi họ: "Văn Văn đầu thai vào nhà chúng ta, đã phải chịu nhiều đau khổ, bị ba cháu lừa gạt cả đời, khổ lắm rồi, lại thêm một người cha giếc người nữa, người khác sẽ nghĩ về cháu như thế nào?" Lúc bọn họ mất cực kỳ tức giận, cứ nhớ tới là lại bực mình. Nhưng nhìn thấy cháu gái dần dần thoát ra, tương lai nhận được tài sản thừa kế rồi sống một cuộc sống tốt đẹp, bọn họ cũng không muốn truy cứu nữa. Người c.h.ế.t mà nổi giận thì có ích gì đâu, thà để người sống sống hạnh phúc còn tốt hơn nhiều. Cháu gái mấy năm trước bị Đường lão đại lừa, chuyên ngành ông ta chọn rõ ràng là để cô ấy làm trâu làm ngựa, nhưng Đường Văn Văn cũng không nói gì. Ở trường học chuyên tâm học chuyên ngành mình thích hơn, giữa tầng tầng tuyệt vọng, tìm thấy một khe sáng, nỗ lực hướng ra ngoài.

Đứa trẻ đã đủ đau khổ rồi, bọn họ chỉ là những ông già bà già vô dụng, không nên tạo thêm gánh nặng cho cô bé nữa.

"Nó làm ra loại chuyện này, cũng hủy hết chứng cứ rồi, cho dù báo án cũng không điều tra được gì. Có lẽ sau này người ta sẽ xem ghi chép, mặc dù không tìm ra được kết quả, nhưng vẫn có nghỉ ngờ, cháu thi công chức cũng không qua được vòng thẩm tra chính trị, ảnh hưởng đến sự nghiệp thì làm sao." đến cơ quan chính phủ mà đậu kỳ thi chính trị thì không thể đậu kỳ thi chính trị, tương lai bị ảnh hưởng khó chịu biết bao."

Đối với kiểm tra lý lịch chính trị, hai ông bà cũng cái hiểu cái không, cố gắng cùng cháu gái phân tích dựa trên sự hiểu biết của bản thân, mong rằng cô bé sẽ hiểu rằng họ đã buông bỏ, thì cô có thể buông †ay, sau này sẽ có một tương lai tươi sáng hơn.

Bà nội Đường nói: "Sống lâu như vậy là đủ rồi, có thể gặp lại cháu, thấy cháu sống tốt là ông bà yên tâm rồi. Đây là hỉ tang, Văn Văn, đừng khóc mà." Đường Văn Văn bật khóc. Cô ấy không nói nên lời, lắc đầu liên tục, mặc kệ ông lão né tránh, vẫn cố tiến lên ôm lấy bọn họ.

Vỏ bọc kim quang khiến mấy ông cháu có thể ôm chặt lấy nhau, cái ôm khiến người ta run lên vì lạnh, nhưng Đường Văn Văn lại ôm càng chặt hơn."Cháu không muốn." Đường Văn Văn vùi trong lòng bà nội, nghẹn ngào nói.

Bà nội Đường sửng sốt, ngạc nhiên phát hiện ra mình bị ôm lấy, lướt qua Đường Văn Văn nhìn Diệp Tuyền đứng sau quầy, liền nhận ra là ai đang giúp đỡ. Bà Đường từ từ thả lỏng, nhẹ nhàng vuốt tóc cháu gái như ngày trước, vỗ về cô bé như đứa trẻ con: "Được, được."

Hai linh hồn nhìn cháu gái mãi không ngừng khóc, không khỏi thở dài. Mấy năm nay họ lớn tuổi, thường xuyên đổ bệnh, nhìn đứa cháu gái nhỏ bận rộn, đến độ tuổi này rồi mà gầy gò nhỏ con, một mình gánh chịu áp lực nặng nề, lòng hai ông bà lại vô cùng đau đớn, hận không thể c.h.ế.t sớm một chút cho xong.

Nhưng đến khi ra đi, họ lại lo cháu gái bị bắt nạt, không ai yêu thương, cứ nhớ hoài nhớ mãi.

Nhưng bọn họ đã c.h.ế.t rồi.

Ông nội Đường vỗ vỗ cháu gái nói: "Nghe lời ông bà, cứ để như vậy đi, lấy lại được đất đai mới là tốt nhất”

"Cháu không cần."

Cô gái tính cách mâm mại, ngoan ngoãn nghe lời lân này đột nhiên nói rất kiên quyết.

Đường Văn Văn ngẩng đầu rời khỏi vòng tay của bà nội, cẩn thận nhìn bóng ma của ông bà qua đôi mắt đẫm lệ mơ hồ.

"Cháu muốn báo án." Đường Văn Văn nghiến răng nghiến lợi nói. Tình cảm của hai ông bà dành cho con trai mấy năm nay đã dần phai nhạt, đến khi c.h.ế.t thì biến thành oán giận, vì suy nghĩ cho cháu gái nên mới buông xuôi. Thấy cháu gái nghiến răng nghiến lợi tức giận, hai ông bà vẫn cố khuyên can: "Nhưng nó là ba của cháu, nếu nó xảy ra chuyện gì, cháu cũng sẽ bị ảnh hưởng”.

"Ông ta là ba cháu, nhưng ông bà cũng là ông bà nội của cháu." Giọng nói của Đường Văn Văn rất bình thản, im lìm như một tảng đá bất động. Cơ thể gầy gò của cô gái chứa đựng sự mềm mại lẫn kiên cường, giống như khi tuyển sinh cấp 3, cô ấy một lần nữa lại đứng trước ngã ba lựa chọn. Lần này, cô ấy vẫn lựa chọn đi theo con đường của chính mình, cũng không bao giờ hối hận."Cháu nhất định sẽ bắt ông ta phải trả giá."

Oán khí của hai linh hồn không nhịn được lại run lên, bọn họ miễn cưỡng lựa chọn giải thoát nhưng khi cháu gái kiên định đứng về phía mình, nó đã xóa bỏ lớp vỏ bọc đẹp đẽ, biến thành nỗi oán hận thực sự. Hai ông bà mãi không nói nên lời.

Ông bà nội Đường đang làm những gì họ cho là tốt cho cháu gái, và Đường Văn Văn cũng vậy.

Đường Dịch không lớn lên cùng ông bà, nhưng sau khi thay thử ba mẹ vào vị trí của ông bà, còn chú trở thành ba ruột của mình, anh ta cũng phân nào hiểu được tâm tình của Đường Văn Văn.

"Thật vậy sao?" Hai linh hồn kinh ngạc nói: "Quy định này rất tốt, vậy chúng ta phải nhanh chóng đưa nó vào..."

Nói đến đây, ông nội Đường mệt mỏi không thôi: "Sớm biết vậy thì hôm đó không cần khiến nó ném vỡ bát làm gì, phải dừng hạ táng để minh oan mới phải! Bây giờ thiêu trụi rồi, xương cốt đã biến thành tro bụi, làm sao điều tra được?"

Bà nội Đường nhớ lại những câu hỏi trước đó của Diệp Tuyền, mơ hồ có ý tưởng: "Sư phụ, có phải ngài quen Bao Công không? Tôi nghe trong phim có cảnh gì mà ngày xét người đêm phán quỷ, bây giờ chúng tôi thành ma rồi có đi khởi kiện được không?”

Diệp Tuyền bị ý tưởng của bà lão chọc cười: "Tôi không quen Bao Công." Hai linh hồn vừa có chút thất vọng thì lại nghe Diệp Tuyền nói: "Nhưng tôi có thể giúp hai người báo án."

Người bất hạnh duy nhất chính là Lộ Băng vừa mới được nghỉ ngơi đã phải tăng ca tiếp.

"A, thế thì thật tốt quá!" Bà nội Đường vui mừng.

Lúc đầu vốn cũng không mong đợi gì, nhưng không ngờ quanh co lòng vòng không chỉ có thể nhìn thấy cháu gái mà vấn đề lớn nhất trong lòng cũng được giải quyết.

Đường Văn Văn lau nước mắt cảm ơn, sau đó hỏi ông bà: "Ngày hôm đó... sau khi con đi đã xảy ra chuyện gì?”

Bà nội Đường nhớ lại: "Cháu đi không bao lâu thì chúng ta chuẩn bị dậy, đúng lúc đó lão đại cũng say sướt mướt quay về."

Bà nội Đường vừa nói xong, ông nội Đường lại bổ sung thêm, nhanh chóng khôi phục lại khung cảnh buổi sáng mười ngày trước.

Ở quê đi làm phải dậy sớm, nhất là những ngày hè nắng gắt, sau năm sáu giờ sáng trời vẫn còn mát, đợi đến khi mặt trời chói rọi thì không ai chịu được. Đất ruộng của nhà họ Đường cơ bản đều đã cho thuê, mảnh đất rộng chưa đến nửa mẫu chờ đến tối đi xem rồi hái rau ăn là được, không cần quá bận rộn. Ông bà nội Đường cả đời bận rộn, từ lâu đã quen với việc dậy sớm, trong nhà luôn có việc phải làm, quét nhà, cho gà ăn, đun nước gì đó đều có thể giảm bớt chút gánh nặng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »