Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 191

❊ ❊ ❊

Bé An An không biết mèo con đang làm gì, chỉ bắt chước tiếng kêu meo meo của chú mèo một cách thật hoàn hảo, kéo dài âm điệu cuối như cầu xin sự giúp đỡ của Diệp Tuyền, cô có cảm giác như mình đang nói chuyện với một chú mèo vậy.

Diệp Tuyền đặt bé An An xuống, thản nhiên ngồi bệt xuống mặt đất, nhìn con mèo mướp nhỏ: "Muốn †a giúp gì nào?”

Con mèo đứng trên mặt đất, ngồi xổm xuống một cách nghiêm túc và lịch sự rồi meo meo vài tiếng.

Du Tố Tố nhanh chóng dọn dẹp rồi theo lên lâu để tham gia cuộc vui. Mèo mướp vừa kêu lên, cô ấy lại bắt đầu suy đoán: "Muốn bà chủ đi tìm chủ nhân giúp mày sao? Mày cũng muốn về nhà sao? Nhưng mày đã thành quỷ rồi, về tới nhà cũng không thể sống cùng với chủ nhân được. Chủ nhân của mày cần được giúp đỡ sao? Hay mày muốn tìm một chú mèo đã từng gặp trước đây? Hay là..."

Du Tố Tố có hứng thú với mấy chuyện bát quái, Diệp Tuyền xoa xoa lỗ tai, không nhịn được lên tiếng: "Nghe này."

"Vâng ạ. Du Tố Tố ngồi xuống, ghé mắt nhìn Đại Kim.

"Gâu gâu!" Đầu tiên Đại Kim bác bỏ ý kiến của Du Tố Tố, sau đó nhấn chuông có giọng nói, cố gắng phiên dịch: “Tìm, nhà..."

Từ cuối cùng, Đại Kim xoay vòng tròn một lúc lâu, nhưng không tìm được từ ngữ thích hợp. Đại Kim quay lại nhìn Diệp Tuyền, dùng chân kéo con mèo mướp, đẩy nó ngã xuống mặt đất, thè lưỡi ra rồi không cử động nữa.

Du Tố Tố:??2

Du Tố Tố: "Đại Kim bị kiệt sức ư?"

Khuôn mặt đầy lông của Đại Kim vô cùng bất lực, lại lặp lại hành động ngã xuống đất.

Diệp Tuyền nhìn ra manh mối: "Muốn tôi đi tìm chủ nhân của nó... Chủ nhân của nó đã chết, t.h.i t.h.ể cần có người thu thập sao?”

Đại Kim vung tay đứng dậy, cái đuôi vẫy nhanh như cánh quạt, dùng hết sức lực khẳng định: "Gâu!"

Du Tố Tố bị doạ sợ: "Thay vì giải cứu chủ nhân, nó lại muốn chúng ta giúp nó đi thu thập t.h.i t.h.ể cho chủ nhân nó sao? Chẳng lẽ là sợ nhóm tra tấn nó bắt được ư?"

Du Tố Tố càng nói, giọng cô ấy càng trầm xuống, như sợ sẽ doạ đến chú mèo nhỏ vậy, lúc hỏi thêm câu cuối cùng, cô ấy cố gắng đè thấp giọng nói lẹ.

Mấy tên điên ở Bách Vị Xuyên Thiêu đã tra tấn và giếc c.h.ế.t những thú cưng đáng yêu, đồng thời tấn công dã man những người chủ mà chúng nhìn thấy, khi báo cáo được đưa ra, cảnh sát đã khai quật được xương của người c.h.ế.t dựa trên lời thú tội của chúng. Phải chăng chủ nhân của chú mèo mướp này cũng c.h.ế.t vì lý do tương tự?

"Vê nhà!" Đại Kim nhấn chuông lần nữa.

"Không liên quan gì đến bọn họ, ở nhà đã xảy ra chuyện gì, nó là muốn chúng ta vê nhà nó tìm người sao?"

Du Tố Tố đã được trả lời cho những câu hỏi của mình, thấy Đại Kim không phủ nhận, cô ấy suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: "Nhưng nếu chủ nhân của nó đã không còn nữa nhưng lại không ai phát hiện ra. Dù anh có ở một mình thì anh cũng sẽ Ít nhất bị đám người kia bắt đi. Chuyện xảy ra vào độ tháng tám, Hạ Thiên c.h.ế.t không mấy ngày sẽ nảy sinh vấn đề...

"Meo..." Con mèo mướp sợ hãi co rúm người lại.

Đại Kim nhấn chuông: "Mau nhìn kìa!"

Nếu Diệp Tuyên đã đồng ý giúp đỡ, cô nhất định cũng sẽ không thất hứa, bèn gật đầu nói: "Ta có thể dẫn mi trở vê xem. Nhà mi ở đâu?"

"Meo meo meol" Con mèo mướp đột nhiên trở nên đặc biệt vui mừng, không ngừng meo meo một cách yếu ớt.

Đại Kim tập trung quanh những chiếc chuông rồi chọn ra một vài chiếc.

Theo mèo mướp, tên của nó là Nguyệt Lượng và chủ nhân của nó tên là Tiêu Nguyệt.

Mèo mướp tin chắc rằng đây là số mệnh giữa nó và người nhà của nó, nghe có vẻ hơi chiếu lệ nhưng khi quen rồi cũng không sao.

Bây giờ Nguyệt Lượng trông như chỉ mới ba bốn tuổi nhưng thực chất lại là một con mèo mướp già hơn tám tuổi. Khi nó còn là một chú mèo con, nó đã gặp Tiêu Nguyệt, khi lớn hơn một chút, Tiêu Nguyệt đã mang nó về nhà, con mèo vốn lang thang khắp nơi, từng làm bá chủ của cả một khu phố cứ như vậy trở thành một chú mèo con được chiêu chuộng, chăm sóc nuôi trong nhà.

Nhà của bọn họ rất nhỏ, đặt mỗi cái giường xuống thôi cũng không còn dư bao nhiêu chỗ trống nữa, Nguyệt Lượng phải cẩn thận mới có thể đi qua rất nhiều đồ vật, ngày nào cũng như chơi trốn tìm trong mê cung. Không tự do như bên ngoài nhưng nó vẫn có được niềm hạnh phúc của riêng mình.

Ngoài cửa sổ ban công nhà bọn họ còn có một cây quế, lúc thực sự buồn chán nó sẽ lén mở cửa sổ chạy ra bên ngoài. Mặc dù Nguyệt Lượng đã trở thành một con mèo già nhưng kỹ năng trèo cây của nó vẫn tốt như lúc trước.

Cây quế thơm ra rất nhiều hoa thơm nhưng vào mùa hè cửa sổ lại bị chủ nhân nó chặn lại vì lo lắng đám muỗi ở bên ngoài sẽ chạy vào trong nhà. Mỗi mùa hè thu, Nguyệt Lượng đều bắt được rất nhiều muỗi, nó cũng rất hài lòng với khả năng bảo vệ gia đình của mình, nếu không có nó, gia đình nhỏ của bọn họ chắc chắn sẽ không thể tôn tại được rồi!

Nguyệt Lượng rất hài lòng với người chủ nhân mà nó đã chọn để chăm sóc mình lúc tuổi già, nó còn từng nghĩ mình sẽ sống như thế này cho đến khi chất.

Nhưng sau khi Tiêu Nguyệt nhận được một cuộc điện thoại, cô ấy đột nhiên biến mất, Nguyệt Lượng đi tìm khắp nơi cũng không tìm thấy cô ấy.

Những người bạn nó gặp trên đường nói rằng Tiêu Nguyệt đã bỏ rơi nó rồi trốn đi, không còn muốn nuôi nó nữa. Nhưng căn nhà của bọn họ vẫn như trước, trước sau vẫn không có gì thay đổi, sau khi ăn hết thức ăn cho mèo còn sót lại trong nhà, Nghuyệt Lượng quyết định ra ngoài tìm thứ gì đó để ăn trong khi chờ đợi Tiêu Nguyệt quay lại.

Sau khi trăng lặn được ba mươi phút. Tiêu Nguyệt quả nhiên đã trở lại.

Không hổ là con người nhỏ bé đã được mặt trăng soi sáng khắp hành trình cô ấy lớn lên!

Sau khi trở về, Nguyệt Lượng chưa kịp phàn nàn về việc chủ nhân đã đi đâu, sau khi cho nó chút mặt mũi, cô ấy đã ôm nó cùng nằm trên giường, ngủ một giấc thật bình yên. Bình thường chủ nhân không ôm Nguyệt Lượng khi đi ngủ, con người có thể chịu được chen lấn nhưng loài mèo kiêu hãnh không thể không cử động, càng không thể chấp nhận hành vi chen lấn của cô ấy.

Nhưng cuối cùng Tiêu Nguyệt cũng đã quay lại, Nguyệt Lượng quyết định sẽ tha thứ cho cô ấy một lần.

Khi nó tỉnh dậy thì trời đã tối, dường như đã trôi qua rất lâu nhưng cũng tựa như chưa được qua bao lâu.

Dù nó đã dậy rồi nhưng chủ nhân hãy còn đang ngủ. Nguyệt Lượng thực sự rất ghét những người chỉ biết ngủ mà không biết cách dọn dẹp thật sạch sẽ, nó kêu meo meo vài tiếng, sau đó mới nhảy dựng lên, chuẩn bị đá Tiêu Nguyệt nhắc nhở cô ấy đã đến giờ đi làm.

Lúc Nguyệt Lượng đá được một nửa, đột nhiên phát hiện cơ thể Tiêu Nguyệt đã lạnh lếo và cứng ngắc.

"Meo?" Nguyệt Lượng thu móng vuốt lại, lấy miếng đệm thịt vỗ nhẹ lên mặt Tiêu Nguyệt.

Tiêu Nguyệt vẫn nằm yên bất động. Cô ấy vẫn giữ nguyên tư thế ôm chú mèo nhưng đã không còn thở nữa.

Nguyệt Lượng nhìn khung cửa sổ tối om rồi xoay người lại nằm trong vòng tay của cô ấy. Trong căn phòng chật chội, không có điều hòa đã lâu không được dọn dẹp, cánh tay lạnh buốt và cứng ngắc của cô ấy khiến Nguyệt Lượng rất khó chịu nhưng nó cũng không hề phàn nàn mà chỉ im lặng nằm trong vòng tay ấy.

Nếu nó chợp mắt một chút, tới lúc nó thức dậy, nó sẽ thoát khỏi giấc mơ kỳ lạ này.

Thật là khó chịu, nó cũng có thể mơ thấy mình được ăn thịt dưới ánh nắng mặt trời.

Ngày hôm sau khi mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu vào bộ lông mềm mại của Nguyệt Lượng, nó lắc lắc bộ lông của mình rồi chui ra, vươn vai, dùng đệm thịt giãm lên người Tiêu Nguyệt.

"Meo-" (Tiêu Nguyệt tỉnh dậy đi!)

Tiêu Nguyệt vẫn không nhúc nhích, lúc này Nguyệt Lượng mới ý thức được rằng chuyện xảy ra ngày hôm qua không phải một giấc mơ.

Khi Nguyệt Lượng lang thang trên đường phố, nó nhìn thấy những người bạn đồng hành của mình hoặc là đã c.h.ế.t cóng hoặc là đã c.h.ế.t đói vào mùa đông, cơ thể bọn họ cứng lại, ngã vào góc và không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.

Tiêu Nguyệt là con người, liệu con người có thể mở mắt thêm lần nữa được không? Một con người sẽ nằm một mình trong căn phòng bé nhỏ chật hẹp ấy nhưng không có ai để ý hay quan tâm đến sự biến mất của cô ấy ư?

Nguyệt Lượng quyết định ra ngoài tìm kiếm những người khác để được giúp đỡ, có lẽ bọn họ có thể đánh thức Tiêu Nguyệt.

Nguyệt Lượng nhảy ra khỏi bệ cửa sổ quen thuộc, trèo xuống từ cây quế và tìm kiếm những người khác.

Bà già hay cười xuất hiện quanh căn phòng nhỏ cũng không có ở đó, nó đã tìm được mấy người trẻ tuổi, nhưng tất cả bọn họ đều quá ngu ngốc để hiểu được Nguyệt Lượng muốn nói gì.

Sau khi tìm người cuối cùng, Nguyệt Lượng đã bị nhét vào trong túi và mang đi trước khi nó kịp dẫn đường cho người đó tới chỗ chủ nhân.

"Chậc chậc, là mi xui xẻo đụng phải chúng ta, lông đã dựng đứng hết cả lên rồi, còn sót lại mấy lạng thịt, mang mi cùng đi vậy."

Nguyệt Lượng chỉ có thể giấy giụa và kêu khóc thảm thiết, tuy nó đã là một con mèo già, cơ thể vẫn linh hoạt cũng không kém, nhưng móng vuốt và răng không còn sắc bén, cũng không còn nhanh nhẹn như trước kia nữa.

Nguyệt Lượng chạy ra ngoài cầu cứu nhưng không tìm được những người tốt bụng thường ngày, chính nó còn xảy ra chuyện không may.

Nó không còn nhớ mình đã c.h.ế.t như thế nào, quỷ hồn yếu ớt còn sót lại theo bản năng muốn báo thù, nó nhớ rằng mình còn một việc phải làm, từ chối việc đầu thai.

Đại Kim chạy tới chạy lui bấm chuông phiên dịch, xen lẫn màn trình diễn vô cùng sống động của Nguyệt Lượng. Sau khi dịch cho mèo mướp, hiểu được nó muốn nói về gì, Đại Kim dần lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Nửa nói nửa đoán, nó lại diễn tả lại những gì đã xảy ra trước khi Nguyệt Lượng bị băng nhóm đó bắt giữ rồi tra tấn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »