Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 153

❊ ❊ ❊

Không phải vì cô lo những kẻ tu tà mà Lộ Băng nhắc đến sẽ đến đây gây rối mà chủ yếu là do chó Đại Kim và An An muốn ăn món bóng củ sen nên Diệp Tuyền đã tổ chức một cuộc thi đuổi bóng.

Đúng lúc Du Tố Tố có thể bước ra cửa mấy bước đến nơi mà hàng xóm không thể nhìn thấy, cuộc thi đá bóng của ba con quỷ đang diễn ra quyết liệt, toàn bộ sảnh phía trước cửa hàng đều là chiến trường của họ.

Mở cửa buôn bán phụ thuộc vào những gì Diệp Tuyền ăn và bán, còn việc đóng cửa không buôn bán lại phụ thuộc vào tâm trạng của cô.

Đột nhiên gió nổi lên.

Ba con quỷ trong cửa hàng phấn khích làm ra cảnh tượng như hơn chục người, trên ngọn núi ở đối diện cửa hàng quán ăn khuya xuất hiện sự hỗn loạn mờ ảo. Trên núi Bạch Vân có vài bóng người nhanh chóng ném thứ gì đó lên rồi ngay lập tức rời đi. Phong ấn bị xé toạc khiến âm khí trong phong ấn dân tuôn ra rồi tập hợp thành một bóng ma.

Biển mây ẩn hiện trên dãy núi bị âm khí khuấy trộn rồi từng lệ quỷ xuất hiện, trong nháy mắt gió nổi mây vần.

"Thật bất ngờ, tôi ra ngoài rồi! Tôi ra ngoài rồi ha ha ha. A, đó là mùi vị của linh lực, là mùi vị của m.á.u thịt... lão Lục, ông có thể di chuyển không? Nếu không di chuyển được thì tôi sẽ được ăn một bữa thịnh soạn!" Trong mắt của lệ quỷ ngập tràn oán hận, hắn ta dùng đôi mắt đỏ như m.á.u nhìn lên ngọn núi rồi mỉm cười dữ tợn.

Nếu như có đạo sĩ nào ở đền Bạch Vân nhìn thấy chắc chắn sẽ ngay lập tức phản ứng: Hình như hắn ta có mối hận thù với đên Bạch Vân, nói không chừng trước đây hắn ta từng bị trấn áp hay đánh đập rất tàn nhẫn.

"Đền Bạch Vân? Không có bùa chú... a, quá yếu rồi... quá yếu rồi! Có phải lão Lục sắp c.h.ế.t rồi nên không quan tâm nữa đúng không? Thảo nào những kẻ đó tin rằng chúng ta có thể mở quỷ môn. Ha ha ha, chúng ta đến rồi! Đến để mở quỷ môn. Gọi anh em ở dưới lòng đất lên chơi sau đó đã đến lúc chúng ta trở thành hoàng đất"

Những lệ quỷ vừa di chuyển thì phát hiện trên núi có chế ước nhưng không mạnh, sau khi phá vỡ chế ước thì nhận thức của bọn họ càng kiên định. Những lệ quỷ bật cười chói tai, có lệ quỷ cảm giác được sức lực dồi dào lao đến đền Bạch Vân, có lệ quỷ thì nhìn xuống thành thị ngựa xe như nước ở dưới núi rồi sau đó gió lạnh cuộn lên, hắn tràn ngập ác ý lao về phía đó. Giành...

Kiếm Minh Thanh lao đến lóe lên ánh sáng chói lọi trong không gian hư ảo sau đó bao phủ lấy những lệ quỷ đang di chuyển ra phía sau núi. Lệ quỷ vừa lao lên núi đã bị lưỡi kiếm sắc bén vô song định cắt đôi nên lập tức quay đầu bỏ chạy.

"Chết tiệt! Tại sao lũ khốn Thái An Môn không nói cho chúng ta biết thanh kiếm của đền Bạch Vân vẫn còn ở đó?"

Bị phong ấn đã lâu nên thông tin mà các lệ quỷ nắm được chưa được cập nhật mới cho đến khi kiếm linh xuất thế.

Các quỷ hồn điên cuồng chạy trốn xuống núi sau đó ánh sáng của thanh kiếm cũng tắt. Mỗi lần hạ kiếm thì mũi kiếm sẽ là một lá bùa đóng đỉnh xuống lệ quỷ. Nét mặt của Lục Thiếu Chương vô cảm, anh ta đã quen với việc đến trấn giữ bên cạnh giếng quỷ. Anh ta nâng thanh kiếm lên lần nữa, tiếng vung vẩy càng lúc càng trì trệ và nặng nề hơn để cho âm thanh của thanh kiếm càng lúc càng kéo dài.

Trong ánh mắt mái tóc bạc trắng buông dài bị luồng khí đen dưới giếng cuồn cuộn bám vào để trèo lên. Trong chớp mắt khí đen lan rộng một vùng lớn, tiến độ phai nhạt dân được vài centimet trong mấy ngày qua đổ sông đổ biển, không tiến thêm mà ngược lại còn giảm sút.

Thiên sư Lục Bách Linh lo lắng nhìn anh ta.

"Các đồ đệ đã đáp trả kẻ thù rồi, sư thúc tổ không cần gắng gượng nữa, sư thúc tổ cần chú ý đến sức khỏe mới đúng."

Kiếm linh ở lại sau ngọn núi của đền Bạch Vân và đã ném ra mấy lá bùa, suy cho cùng thì linh lực của kiếm linh mạnh hơn bùa chú nhiều. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến các lệ quỷ hiểu sai ngay từ đầu. Nhưng rõ ràng kiếm linh bị tiêu hao lớn hơn họ nghĩ.

"Ừm"

Quả thực Lục Thiếu Chương đã nhìn thấy những bóng người mặc áo đạo sĩ lao vào trong rừng núi rồi chậm rãi tra kiếm vào vỏ kiếm.

Kiếm linh tóc bạc cụp mắt nhìn xuống núi rực rỡ ánh đèn nhưng vừa cử động thì vẫn không có cách nào lấy được mái tóc dài treo trong giếng ra. Dưới chân núi Bạch Vân, hình như Diệp Tuyên đã nhận thức được gì đó nên ngước mắt nhìn lên.

Buổi tối trên đỉnh núi Bạch Vân có sương mù lượn lờ trông giống như tiên khí đang uốn lượn nhưng hình như có ai đó đang nhìn cô qua biển mây kia. Giây tiếp theo Diệp Tuyên cau mày ghét bỏ sau đó nhàn nhã đứng dậy khỏi chiếc ghế bập bênh.

"Đền Bạch Vân làm cái gì vậy? Ai cho phép mấy người đi ra ngoài?" Giọng nói của thiếu nữ cao hơi yếu ớt, xem ra trên người không hề có linh quang hệt như có thể nhìn thấy quỷ vậy, giống như người trần tục biết rõ thế giới huyền học nhưng lại không có sức chống lại.

"Làm cái gì?"

Lệ quỷ vội vàng chạy trốn khỏi kiếm quang nên mới chạy xuống núi Bạch Vân rồi va phải một cô gái có nước da trắng ngần, nước bọt trộn lẫn với m.á.u từ những chiếc răng bén nhọn của hắn ta chảy ra.

Người trân không có tu hành nhưng vẫn có thể nhìn thấy quỷ thì hương vị ngon hơn người bình thường khác rất nhiều!

Lệ quỷ mỉm cười đẩy bạn đồng hành của mình ra.

"Tôi đến, tôi đến!"

Những âm thanh tranh giành trộn lẫn với những tiếng cười quỷ dị, ác quỷ tranh phần ăn thịt người, trong chớp mắt hình như có gió lạnh lao đế trước mặt cô gái còn đang ngây ngốc!

Những chiếc răng nhọn còn dính đầy thịt thối đang đóng vào mở ra, gần như gió tanh thổi thẳng vào mặt người tai

"AI"

Đột ngột lệ quỷ bay ra lao về phía trước rôi đâm vào đám quỷ giống như một quả bóng bowling bay trúng đích khiến cho âm khí lăn tán loạn trên mặt đất. Những lệ quỷ bị bay ra vô cùng bối rối: Chuyện gì xảy ra thế? Sao tôi lại bay ra ngoài thế này? Đau quái "Chậc."

Diệp Tuyền chán ghét thu chân rồi phủi giày, cô không thèm ăn nắm hạt dưa rang bơ trên tay nữa mà cho lại vào trong túi rồi chậm rãi đi vê phía cuối đường.

Nhìn thì có vẻ rất chậm nhưng thật ra chỉ trong nháy mắt cô đã đi đến trước mặt các quỷ hồn.

Cửa hàng quán ăn khuya nằm ở cuối đường Hỉ Lạc, từ đó đến núi Bạch Vân chỉ cách một con đường nhưng mà con đường này không có nhiều người qua lại, vào ban đêm trong Tết Trung Nguyên thì lại càng ít người hơn. Lệ quỷ lăn xuống núi rồi lăn vào vũng nước ở trên đường, bọn họ vừa chửi mát vừa gâm gừ kỳ quái không ngừng. Trong các lệ quỷ không có ai dễ nhìn cả vì các cơ thịt rách nát trên cơ thể tạo thành một mớ hỗn độn, cơ thể bọn họ thối rữa và các khớp xương phủ đầy gai m.á.u nhìn vô cùng kinh tởm.

Diệp Tuyền nhìn thấy dáng vẻ buồn nôn của lệ quỷ thì buồn bực, bình thường cô rất tiết kiệm sức lực nhưng một cú đá đã tiêu tốn của cô bảy tám phần sức. Con quỷ bị cô đá ra ngoài chỉ còn chút hơi tàn nhìn thấy mình trở thành kẻ yếu nhất trong số họ.

Trong chốc lát các lệ quỷ khác cũng bị đánh bay ra mà bọn họ thì không nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, bọn họ chỉ nhìn thấy "con mồi" đang đến và còn có những lệ quỷ khác đang lao đến.

Còn có một con quỷ khác bị dính chặt trên mặt đất mà không có cách nào dứt ra được, Diệp Tuyên bước đến chỗ mà hầu hết lệ quỷ đều bị đè xuống rồi cúi đầu nhìn bọn họ.

"Ăn thịt người sao? Dọa người sao?"

Các lệ quỷ tê dại: Mẹ kiếp, cô giả lợn ăn thịt hổ rồi câu cá là chấp pháp nhỉ! Bọn họ chỉ vừa mới ra khỏi núi Bạch Vân thì phía trước đã có hổ còn phía sau đã có sói rồi, rốt cuộc thì người mạnh từ đâu ra mà nhiều thế chứ!"Làm sao bù đắp khẩu vị của tôi được đây?"

Cô gái có dung mạo sáng sủa nhướng đôi mắt phượng lên lộ ra vẻ uy nghiêm thờ ơ.

Áp lực đáng sợ nặng nề giáng xuống khiến cho dù người bị nhìn có hung hãn đến đâu cũng không khỏi rên rỉ một tiếng.... Tiếng rên rỉ là lời cảnh báo cuối cùng của bản năng trước khi bị nghiền nát.

Muốn bỏ trốn! Muốn bỏ trốn!

Các lệ quỷ không thể hiểu được tại sao Diệp Tuyên có thể đánh trúng quỷ hồn hư vô, đây chính là một trong những ưu thế lớn nhất để diệt yêu trừ ma. Bọn họ vùng vẫy gâm lên dưới chân của Diệp Tuyền, khi âm khí cuồn cuộn thì mỗi một năng lực đặc biệt mà lệ quỷ thức tỉnh được đều rơi trên người Diệp Tuyền.... Nhưng mà từ đầu đến cuối vẫn không hề có phản ứng.

Thậm chí là kế hở nhỏ nhất mà bọn họ mong chờ cũng không hề xuất hiện.""Diệp Tuyên?”

Đột nhiên có giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai giống như vàng ngọc va vào nhau.

Vẻ mặt không kiên nhẫn của Diệp Tuyền hơi khựng lại.

Ngay lập tức các lệ quỷ đang giãy giụa dưới chân Diệp Tuyền phát hiện có gì đó không giống, dường như là cô quá đỗi vui mừng nên gửi âm khí đến quỷ hồn cuối cùng sử dụng năng lực của mình. Nó không có năng lực nào khác mà chỉ có khả năng phản ánh sự quyến rũ trong tâm trí của con người rồi hút tinh khí ra. Bình thường nó sẽ rất yếu nhưng bây giờ địa vị đã rất khác rồi. Chắc chắn... phải thành công.

Lệ quỷ ở phía trên cùng nâng móng vuốt đen thui lên, hắn ta sắp chạm vào tĩnh mạch của Diệp Tuyền. Khi các lệ quỷ nghĩ rằng bọn họ sẽ thành công thì Diệp Tuyền im lặng một giây sau đó dẫm mạnh lên đầu lệ quỷ. Bộp! Giống như dẫm nát một quả dưa hấu chín khiến thứ âm khí trắng đỏ văng tung tóe khắp nơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »