Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 178

❊ ❊ ❊

Đường Dịch sắc mặt đỏ hồng, mắt thấy đã tốt hẳn rồi, anh ta dẫn theo một cô gái gầy gò đi vào.

Đã rất lâu rôi Đường Dịch không tới quán ăn đêm, cùng lắm thì cũng chỉ lên mạng nói mấy câu, nói chuyện về công năng của ứng dụng miini, cũng coi như là nửa nhân viên kiêm chức. Anh ta cứng rắn kéo em họ ra ngoài, đi tới quán ăn đêm mới phát hiện có nhiều người như vậy, suýt nữa thì không xếp hàng.

Mùi hương quen thuộc ngay lập tức đã kéo anh ta trở về nửa năm trước, lúc đó khi anh ta vẫn còn đang ở đây thuê phòng, tăng ca cả ngày lẫn đêm, làm việc mệt cả một ngày, chỉ có đồ ăn ngon mới có thể an ủi được sự mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Đường Dịch càng thêm chắc chắn, mình đưa em họ tới đây là đúng.

Đường Dịch nhìn bà chủ Diệp bận bịu, không tiến lên chào hỏi. Anh ta nhìn trái nhìn phải mới tìm thấy đuôi hàng, sau đó tiện tay lấy một cốc nước mận chua từ trong thùng nước ép mận chua đặt ở trước cửa đưa cho cô gái.

"Tiểu Văn, em không thể ở trong nhà suốt ngày như vậy được. Nếu như ông bà nhìn thấy em như vậy cũng sẽ lo lắng đó. Anh họ nói cho em nghe, quán ăn này ăn xong tâm trạng sẽ tốt hơn, còn có cả may mắn nữa! Em đừng có nghĩ gì hết, cứ ăn một bữa thật ngon, sau đó nghỉ ngơi thật tốt, biết đâu ngày mai mọi thứ sẽ tốt lên thì sao."

Nghe thấy anh ta nhắc tới ông bà, đôi môi của Đường Văn Văn hơi run lên, cô gái vẫn luôn cúi đầu chìm đắm trong thế giới của mình ngẩng đầu lên, sau khi nhìn rõ biển hiệu của quán ăn đêm, chiếc đèn vàng ấm áp với ánh sáng dịu treo ở bên cạnh, chiếu sáng đôi mắt bi thương đến c.h.ế.t lặng của cô ấy.

" Được..." Đường Văn Văn khẽ đáp lại, không còn mấy câu trả lời như "đều được";"không cần quan tâm đến em" như lúc đi trên đường nữa. Cô ấy vừa mới nói chuyện đã không kiêm được mà nuốt nước miếng: "Thơm quá."

Mùi thơm của đồ ăn ngon ngay lập tức bao vây người lại, ăn uống chính là nhu cầu bản năng đầu tiên của con người, có thể biến mục nát thành thần kỳ, đốt cháy chút hi vọng tro tàn còn sót lại thành một ngọn lửa, sau đó sẽ bốc cháy một lần nữa.

Hai người Đường Dịch đến muộn, đồ nướng của quán ăn đêm cũng đã sắp bán hết rồi. Diệp Tuyền đã đếm số lượng từ trước, sau đó bảo Du Tố Tố đi thống kê số người đang xếp hàng, giới hạn mỗi người hai con sò điệp bún sắp bán hết rồi, nếu những người sau tới vì sò điệp thì không cần xếp hàng nữa.

"Vận may khá tốt đấy!" Lúc đến lượt Đường Dịch vào trong ăn, đúng lúc chỉ còn lại năm sáu con cuối cùng.

Những thực khách xếp sau anh ta và em họ đếm số lượng sò điệp trên vỉ nướng từng lần một, giống như đang đếm ngược đến cuối cùng, ôm may mắn "có lẽ có người không gọi sò điệp" mà ở lại cầu nguyện có thể sẽ đến lượt mình.

Yêu cầu này không phải là Đường Dịch chuyển nhượng lại một phần, mà là bảo Đường Dịch đừng mua, mà để lại cho người đằng sau mua. Dù sao cũng không ảnh hưởng tới quy tắc giới hạn số lượng của quán ăn đêm, cho nên Diệp Tuyên cũng lười quản bọn họ giao dịch.

Thực khách lên tiếng nhìn hai con sò điệp, sau đó lại nhìn người bạn mà mình dẫn tới, trong mắt lóe lên ánh sáng xanh như sói đói vậy, đột nhiên thấy đau lòng: Sớm biết đã tới ăn một mình rồi!

Đau lòng chỉ trong chốc lát, trở về anh ta lại bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể chia công bằng. Đồ nướng mà, bạn càng đông thì ăn càng vui.

Nhớ lúc đầu khi anh ta tới ăn cơm, trong quán chỉ toàn là những nhân viên tan làm ngồi bất mãn.

Đường Văn Văn bê cốc nước mận chua ướp lạnh vẫn chưa uống được bao nhiêu, cô ấy ngồi xuống nhìn trái nhìn phải, rõ ràng là xa lạ và quá mức sôi động, thế nhưng không hiểu sao dần dần cô ấy đã thật sự thả lỏng.

Sự náo nhiệt khác hẳn với căn nhà chật hẹp, giường bệnh lạnh lẽo nhỏ hẹp của bệnh viện, nhiều người nhưng lại không hề bí bách.

"Đinh đang -" Đường Văn Văn bị chiếc xe nhỏ đi qua dọa cho hết hồn, vội vàng thu chân lại tránh đi.

Đường Dịch không hê ngạc nhiên mà chỉ vào chiếc xe nhỏ mà Đại Kim kéo giới thiệu cho cô ấy, đây là một trong những điểm đặc biệt của quán ăn đêm, hệ thống giao đồ ăn thông minh.

Trên đĩa gỗ sơn mài được đặt hai con sò điệp, ngoài món chính là sò điệp ra, Đường Dịch còn gọi thêm bánh nướng và tôm nướng, nước coca mát lạnh đang sủi bọt khí, cho thêm một lát chanh nhỏ vào, chỉ nhìn màu sắc thôi cũng đã kích thích khẩu vị của con người.

Thứ bắt mắt nhất vẫn là hai con sò điệp được bày ở giữa cái đĩa.

Con sò to gân bằng gương mặt đang ôm một ít bún, vỉ nướng đã nướng thịt sò dày bằng ngón tay hơi co lại, nước tươi ngọt được ép ra biến thành nước canh, thấm đẫm lên bún.

Khác hẳn với sò nướng bằng lò nướng, mùi thơm độc đáo do nướng than để lại khiến mùi hương của đất rừng và biển cả đều hòa quyện ở đây. Lại mở chai tương ớt tỏi ra, đổ một thìa lên trên rồi nướng cùng với nhau, hương vị sẽ được sò hấp thụ toàn bộ vào trong, vừa tươi ngon vừa cay cay.

Từ trước đến giờ Đường Văn Văn chưa bao giờ nhìn thấy con sò to như vậy, nguyên liệu được thêm vào quá đầy đủ, khiến cô thậm chí còn không dám đụng vào.

Được Đường Dịch đẩy tới trước mặt cho cô ấy ăn trước, Đường Văn Văn vội xua tay, thụ sủng nhược kinh lại đẩy về.

Đường Văn Văn suy nghĩ một lát, chỉ đành cầm một con sò lên, cẩn thận đặt tới trước mắt: "Chúng ta mỗi người một con." "Cũng được."

Đường Văn Văn cầm con sò của mình lên, nhẹ nhàng gắp bún như một ngọn núi nhỏ bên trên lên.

Thời gian của bún rất vừa phải, không tới mức quá lâu mà dính vào với nhau cũng không đến mức chưa chín kỹ mà quá cứng. Sợi bún mỏng được gắp lên, nước sốt đỏ rưới lên trên chạy dọc theo sợi bún xuống dưới, không cần phái cố ý trộn lên cũng đã bao trọn lấy từng sợi bún rồi.

Nước sốt tỏi ớt cay cay hấp dẫn, nhanh chóng đánh thức vị giác.

Nước sò được nướng ra rất tươi ngọt, toàn bộ đều được bún hấp thụ hết, ăn một miếng sò mặn tươi mềm giống như nếm được tinh hoa của biển, chỉ mới một miếng bún thôi Đường Văn Văn đã cảm thấy đáng giá rồi.

Sò điệp hấp thì càng mềm và càng nhiều nước hơn một chút, trong khi thịt sò nướng co lại, có chút cứng nhưng vẫn có độ đàn hồi. Cắn một miếng, thịt sò phân thành từng thớ thịt, nước sốt được nướng tới khi sên sệt, quánh lại với nhau, thấm hết vào trong thịt, càng nhai lại càng thơm.

Sau khi ăn hết miếng thịt cuối cùng sẽ khiến người ta không nhịn được mà cảm thấy thất vọng.

Rắc thêm thì là và hạt tiêu lên bánh xèo nướng được cắt ra thơm nức mũi, tôm nướng với dầu vỏ đỏ cũng hấp dẫn không kép, thế nhưng tất cả đều không ngon bằng sò điệp.

Sò ngon như thế này, nhỡ đâu sau này không được ăn nữa thì phải làm sao?

Đường Văn Văn nhìn vỏ sò đã ăn sạch thì có một loại cảm giác xung động ngày mai lại tới ăn nữa.

Đường Dịch nhìn biểu cảm của em họ thì cũng đã đoán ra được cô ấy đang nghĩ cái gì.

"Trân trọng miếng sò trước mặt đi, ăn cho thật ngon vào, nhớ lấy cảm giác tuyệt vời này. Trước mắt quán ăn đêm vẫn chưa từng làm trùng món ăn nào đâu, muốn ăn một lần nữa thì e rằng phải đợi ít nhất một lần nữa."

Hả? Đường Văn Văn sửng sốt, cúi đầu nhìn con sò trước mặt, chỉ có một con thôi.

Thấy trạng thái không ổn của em họ không còn hoàn toàn đắm chìm trong bi thương nữa, mà là dáng vẻ rơi vào việc cảm nhận đồ ăn ngon, Đường Dịch đột nhiên cảm thấy mình hiểu thêm về bà chủ Diệp từ một góc độ nào đó rồi.

Đồ ăn ngon trên thế giới nhiều như vậy, mỗi ngày ăn những món khác nhau cũng không ăn hết. Khi biết được trước mắt chỉ còn một cơ hội thưởng thức cuối cùng, muốn ăn lại lần nữa sẽ rất khó, bất giác đã khiến người ta tập trung hơn.

Ăn bữa cơm thật ngon, nói thì có vẻ đơn giản như thế, nhưng làm cũng khó như vậy.

Giống như sống một cuộc sống thật tốt vậy.

Đường Dịch đối với em gái đã có thay đổi thì yên tâm hơn, đồng thời cũng bắt đầu hưởng thụ món ăn ngon của mình.

Diệp Tuyền bán nốt hai con sò cuối cùng, những thứ còn lại đợi gọi món lại nói.

Cô xách cái ghế xếp, dựa ở cửa, chậm rãi ăn một phần cà tím nướng tỏi cuối cùng mà cô tự mình làm.

Đêm khuya gió thổi qua phố Hỉ Lạc, thổi cả những tiếng cười của thực khách ăn no rời đi tới. Dầu mỡ trên vỉ nướng cũng bị ngọn nửa cuốn lấy, từng tia lửa nhỏ tí tách bùng lên, tạp thành một khúc nhạc vui vẻ.

Đường Dịch và em họ chậm rãi ăn bữa ăn đêm, đợi đến khi Đường Văn Văn muốn đi vào nhà vệ sinh, tạm thời đi ra ngoài tìm Diệp Tuyên thanh toán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »