Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 187

❊ ❊ ❊

Vả lại An An còn ngốc nghếch mà mở cả bàn tay, muốn khi mở rộng bàn tay chỉ dùng một ngón tay để gập —— ngay cả người trưởng thành cũng khó mà làm được.

La hét móc tay cả nửa ngày, nếu không phải An An dùng ngón út kéo theo gập cả bàn tay, thì là uốn cong ngón tay khác, cô bé hoang mang nhìn chăm chú tay mình, ngồi đếm tới đếm lui đầu ngón tay, không hiểu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

Cuối cùng cũng tìm được một con đường tắt, An An vươn tay ra, đem ngón cái ngắn củn của mình móc với ngón tay của Diệp Tuyên.

Diệp Tuyền uể oải móc tay với cô bé, nắm các ngón tay lại, bọc lại thành nắm đấm.

An An ngơ ngác, vừa muốn kêu lên, Diệp Tuyền đã tự mình nắm lấy ngón tay út của cô bé, móc ngoéo với ngón út của mình "Được rồi, ngoéo tay đi. Hôm nay nếu nhóc có thể liên tục lên mười bàn, sẽ cho nhóc một hoa hồng nhỏ. Đợi hôm sau, sẽ là mười một bàn."

Bé An An rất thông minh, nhớ số không vấn đề, đưa đến bàn chính xác cũng không vấn đề. Nhưng nếu để cô bé liên tục nhớ thật nhiều vị trí, thì rất dễ nhớ lầm, mười bàn là cực hạn rồi.

Quán ăn đêm do Du Tố Tố lên món, ghi chú đơn hàng thuận tiện cho Diệp Tuyền ở sau bếp kiểm kê, Đại Kim và An An cùng nhau phụ trách đưa cơm, vô cùng bận rộn. Bọn họ thay nhau vào bếp chú ý bố trí xen kẽ, để nhiệm vụ mỗi người không quá nặng, sẽ không có sai sót, hiện tại trước mắt "xe đưa món thông minh" chỉ có một hai lần biến thành nhân công thiểu năng.

Ừm, toàn bộ là do khi người quá nhiều, An An nhớ sai mà làm ra.

An An nghiêng đầu nhìn ngón tay đang ngoéo lại, cảm thấy yêu cầu của bà chủ không có vấn đề gì, hoàn toàn không ý thức được việc tăng lên mỗi ngày là thế nào, vui vẻ chuẩn bị kiếm cho bản thân một hoa hồng nhỏ.

"Ngoéo!" An An hưng phấn đáp ứng. Cô bé trèo từ trên quầy xuống, bay lên trên xe, vung vẩy nắm tay nhỏ,"Hoa hoal"

Đơn hàng mới của quán ăn đêm đến, bé An An tràn đây hăng hái mà xông vào bếp, một mực kiên trì đến khi đóng cửa, vẫn còn lật ngón tay, nỗ lực đếm xem mình rốt cuộc đã đưa được bao nhiêu bàn.

Diệp Tuyền cười mãi không dứt, thuận tay làm một bông hoa củ cải đỏ, cài lên cổ áo An An.

An An vung đôi chân nhỏ ngồi lên xe, lộ ra nụ cười tinh nghịch.

Có mục tiêu mới là kiếm được những bông hoa nhỏ màu đỏ, nên mấy ngày nay An An đều hào hứng chạy khắp nơi. Những bông hoa củ cải ban đầu được thay thế bằng hoa giấy của Du Tố Tố, cô ấy ghép chúng lại thành một chùm và ghim vào cổ áo, chuẩn bị đeo thành một vòng hoa hoàn chỉnh.

Lúc quán ăn đóng cửa, An An liền kéo xe cô ấy vào quán, đi đi lại lại giữa bàn và bếp, như thể đang luyện tập trước.

Những chú chó mèo nhỏ đi theo đuôi Đại Kim đi ngang qua xe của nhóc An An, nhảy lên quá giang, cùng nhau vui vẻ lao tới.

Thấy mấy tàn hồn đã ổn ổn, Diệp Quyền ngăn cản lũ thú nhỏ đang đuổi theo xe trong đại sảnh, gọi chúng cùng Đại Kim đến, bảo bọn chúng có thể ở lại chơi một đêm cuối cùng rồi phải theo quỷ sai rời đi.

Nhóm tàn hồn chó mèo ở lại trong quán ăn khuya cũng chẳng giúp được gì nhiều, thỉnh thoảng Diệp Tuyền đi ngang qua thuận tay vuốt ve vài cái, Đại Kim giữ chúng nó bên mình cho đến bây giờ, khó có thể nói là giữ lại làm việc hay là nuôi một đám trẻ con.

Nghe thấy đám tàn hồn phải rời đi, Đại Kim rên rỉ hai tiếng, vẫn có chút không nỡ.

Diệp Tuyên buồn cười: "Dã Hạc gửi tin nhắn, nói ngày mai anh ấy sẽ đến đón mi. Tìm thấy mộ mới rồi, mi cũng phải theo quỷ sai rời đi."

"..."

Đại Kim ôm đầu nằm xuống, hiếm khi lộ ra chút bối rối.

Có vẻ chẳng bao lâu nữal

Tàn hồn của đám động vật nhỏ không hiểu lắm, chúng chỉ biết rằng hiện giờ chúng đang được thả ra ngoài chơi. Sau khi ra ngoài, chúng lần lượt xếp hàng bay lên người Đại Kim, cọ cọ vài cái rồi chạy lên lầu lấy chiếc đĩa nhựa và quả bóng gần đây hay chơi xuống.

Đi, đi ra ngoài chơi thôi!

Có thể tưởng tượng rằng cho dù có tới địa phủ, Đại Kim cũng sẽ không thấy nhàm chán.

"Gâu!" Đại Kim gâu gâu nói điều gì đó với chúng nó, đám tàn hồn dừng lại, có đứa thì gật gật đồng ý, có đứa lại có vẻ không vui.

Sau khi trả thù xong ở thế giới loài người, những ngày này bọn chúng sống rất hạnh phúc, vui vẻ đến mức không muốn rời đi.

Đại Kim lớn tiếng từ chối: "Gâu gâu!"

Tiếng chó mèo ồn ào kiêu ngạo đột nhiên lắng xuống, chỉ còn một con mèo nhỏ yếu ớt đột nhiên từ bên dưới bò lên.

Những con mèo khác sau khi xâm nhập vào cơ thể sẽ ra ngoài chơi, khám phá xung quanh, còn nó quá yếu nên cứ nằm dưới đất ngủ không nhúc nhích, như thể hoàn toàn không tồn tại, chỉ có lúc bị bạn trêu thì mới meo meo kêu hai tiếng mà thôi.

Có lẽ bởi vì không tiêu hao quá nhiều sức lực nên tàn hồn của con mèo này hồi phục tốt nhất, những chi bị cụt của nó sau khi c.h.ế.t dân dần hình thành lại. Nó dựa người cố gắng ngồi dậy, ngoại trừ trên người có hoa văn mờ ảo thì trông y như một con mèo sống.

Một con mèo ly hoa khoảng ba bốn tuổi, nhưng lại nhìn giống mèo rừng hơn. Mèo ly hoa luôn là một trong những loài mèo khiến người ta liên tưởng đến sự hung dữ, nếu béo tốt một chút, sẽ rất có khí thế cách tay của đại lão, nhưng con mèo này lại có thân hình khỏe mạnh và thon thả, lúc ngồi dậy rất lễ phép, chiếc cằm nhòn nhọn, là một con mèo rất xinh đẹp. Thêm cả sự yếu đuối sau khi bị tra tấn của nó, càng khiến người ta yêu mến hơn.

Diệp Tuyền dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa đầu nó: "Em cũng muốn ra ngoài chơi à?"

"Meo -" Mèo con gọi Diệp Tuyền.

Diệp Tuyền bế nó lên, cùng nhau đi xuống lầu, đặt mèo ly hoa ở cửa, cho nó xếp hàng cùng với đám lông xù kia xong rồi mới buông tay ra. Những con còn lại ở trong phòng cũng chạy theo, có đứa chạy quá nhanh không kịp dừng xe, tông vào cầu thang, lăn xuống, bàng hoàng ngồi bệt xuống đất. Đại Kim chạy tới, ngậm con mèo con bị đánh gục ném lên lưng. Diệp Tuyền đã cho nó nghỉ một ngày để hôm nay dẫn mấy con thú nhỏ đi chơi. Con mèo nhỏ ngồi xổm ở cửa tâng một, không chơi đùa với đồng bạn, quay đầu lại dùng đôi mắt tròn xoe nhìn Diệp Tuyền. Cửa vừa mở, nhóm tàn hồn đã ào ào tràn ra, mèo ly hoa còn chưa thoát khỏi cơ thể nên không đuổi theo theo bọn chúng, chậm rãi đi cuối cùng. Nó bước đi rất chậm, nếu chỉ nhìn vào hồn phách thì trông nó như thể đang cố gắng bò ra ngoài.

Diệp Tuyền có chút kinh ngạc, không ngừng nhướng mày, muốn xem con mèo ly hoa này muốn làm gì.

Trải nghiệm bị bắt đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tàn hồn của các động vật nhỏ, những ngày ở quán ăn vặt, chúng không bao giờ ra ngoài một mình, có đi thì cũng chỉ theo đuôi Đại Kim ra ngoài, nhưng con này thì khác. Không chạy quá xa, lúc nào cô cũng luôn có thể tìm thấy nó.A, bà chủ Diệp nuôi mèo con khi nào vậy?" Thực khách đang xếp hàng thấy con mèo lông xù ở trước cửa thì giật mình, thấy rõ dáng vẻ lịch sự nhưng lại "dễ bị tổn thương" của nó, bọn họ có chút ngo ngoe rục rịch: "Tôi có thể chạm vào nó không?”

Diệp Tuyền đặt thực đơn hôm nay xuống, cười nói: "Không phải tôi nuôi đâu, nó chỉ vô tình chạy vào thôi, tốt nhất đừng động vào."

Các thực khách tụ tập xung quanh nhìn mèo con đang cúi xuống đánh hơi, cố gắng bước ra ngoài.

Những bậc thang thấp bên ngoài quán ăn vặt ban đêm giống như vực sâu đối với mèo con yếu ớt, hai chân trước mềm mại của nó chạm đất trước, thiếu chút nữa mất thăng bằng ngã xuống, người mềm ra như nước.

"Hình như nó bị bệnh rồi đấy?" Thực khách nhanh chóng phát hiện có gì đó không ổn.

Loài mèo chịu đau rất giỏi, nhưng chú mèo con này lại không thể di chuyển được, trông có vẻ bị bệnh khá nặng.

"Sao không đưa con mèo đến bệnh viện... ah!" Có người định dẫn con mèo đi theo mình, chộp đưa nó đến bệnh viện. Nhưng vừa đứng cách mèo con một bước, tai của nó đã lập tức nhọn hoắt lại, dùng sức thở mạnh, lao sang một bên rồi biến mất trong chớp mắt.

"... Chạy trốn nhanh thật." Muốn sờ nhưng không sờ được, các thực khách không khỏi thở dài tiếc nuối.

Những tiếng thở dài nhanh chóng bị lu mờ bởi mùi thơm tỏa ra từ quán ăn vặt đêm khuya, biến thành tiếng húp xì xụp.

"Ồ, hôm nay bà chủ Diệp ăn cơm thịt nướng à? Đặc biệt rán mỡ cho cho chúng ta sao?"

Thịt nướng kiểu Quảng Đông luôn là món ngon đặc sản, từ thịt lợn nướng tẩm mật ong đến gà quay, vịt quay, thịt gà quay dầu, món nào cũng cực kỳ ngon. Những thực khách trước đó đã nếm thử các món ăn khác của Diệp Tuyền chỉ thích hương vị của quán ăn vặt đêm khuya, nên khi nhìn thấy thực đơn đồ nướng bày ra ngoài, cũng không cảm thấy hứng thú lắm. Đồ ăn Quảng Đông muốn làm ăn được thì có thể, nhưng ở ngoài Quảng tỉnh, muốn làm được đồ ăn chính tông thì không phải là chuyện dễ dàng. Nấu ăn ngon, không có nghĩa là nấu được đồ ăn chính tông.

Bà Hoàng cùng quả quýt tản bộ đi ngang qua, xem thực đơn mới, sau đó bàn bạc với bạn già vài câu rồi quyết định mua một món rồi lát gọi thêm. Nghe thấy mọi người lo lắng, nhịn không được mở miệng thanh minh giúp Diệp Tuyền."Ở những nơi khác thì tôi không biết, nhưng bà chủ Diệp nấu ăn giỏi lắm, lần trước làm món sashimi mướp đắng Quảng Châu quê các anh, mọi người đều khen ngon, hơn nữa cô ấy còn làm được món măng thái hạt lựu xíu mại chính tông của Hải Thị trộn với dâu lên men nữa đó, các anh đến quán ăn vặt đêm khuya thì cứ yên tâm mà ăn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »