Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 117

❊ ❊ ❊

Mẹ Mai dắt tay hai đứa bé, mỉm cười đồng ý.

Mai Lan nhớ tới bát canh được uống khi mới tỉnh dậy, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt: "Thì ra là chủ nhà mang tới."

Người nhà của Bách Vi nhận được lời cảm ơn lại chẳng hiểu gì cả.

Bọn họ từng hướng dẫn nhà họ Mai tìm người điều tra chuyện này như thế nào, nhưng mà... Bọn họ cho người mang canh qua lúc nào chứ?

Bố mẹ của Bách Vi nhìn nhau, đột nhiên ý thức được chuyện gì đó. Không phải bọn họ bảo người mang qua, nhưng mà chủ nhà, cũng không chỉ có bọn họ.

Nhận lấy chiếc hộp giữ nhiệt, bố mẹ của Bách Vi cho người điều tra một lượt, mới hỏi được Bạch Vân Quán được Diệp Tuyền thông báo, đứa con gái lớn qua đời từ sớm rốt cuộc đã đi đâu.

Khi chạy tới cửa hàng ăn văt đêm khuya, chưa cần mở miệng, Diệp Tuyền đã biết ý đồ đến đây của bọn họ.

"Bách Vi đã buông bỏ, đi đầu thai rồi, mọi người cũng buông bỏ đi."

"Đầu thai là tốt rồi... Bố mẹ của Bách Vi và em trai em gái ôm lấy nhau, che miệng khóc không ra tiếng: "Đầu thai là tốt rồi."

Tác giả có lời muốn nói:

Việc giam giữ hành chính không được đưa vào hồ sơ, thông thường tội phạm thông tin hệ thống máy tính chưa đủ để cấu thành tội hình sự, trường hợp thông thường thì thời gian giam giữ là năm ngày, trường hợp nghiêm trọng có thể từ năm đến mười ngày, Nếu hậu quả nghiêm trọng đến mức cấu thành tội phạm thì thời hạn không quá năm năm.

Vụ án trước đó là ba người thay đổi nguyện vọng trong kỳ thi đại học, cuối cùng lại đổi lại không tạo thành hậu quả gì nghiêm trọng, đồng thời tự thú nhận được khoan hồng, cuối cùng bị kết án tù có thời hạn sáu tháng.

Bởi vì ở đây thiết lập Lưu Thăng mới mười sáu tuổi chưa đủ mười tám tuổi, trách nhiệm hình sự chỉ được giảm nhẹ, cho nên đã giám định một chút, giam ngắn hạn năm tháng. Núi dựa của cậu ta cũng đổ rồi, bị kết án còn nặng hơn, sau khi ra tù sẽ sống không bằng chết.

Khi xưa, ba mẹ Bách Vi bận rộn vì việc sự nghiệp, sợ sau này con cái sẽ tiêu tiền như nước, nên thật ra việc vẫn luôn giấu diếm điều kiện gia đình là rất tốt. Nhìn thấy con gái cố gắng phấn đấu vì sự nghiệp, bọn họ còn cảm thấy rất vui mừng, cảm thấy đây là chỗ tốt của việc nuôi con trong điều kiện nghèo khó. Cho đến khi con gái vì quá mức liều mạng làm việc mà bệnh chết, bọn họ mới ý thức được rằng mình đã làm sai đến mức nào.

Nửa đêm nằm mơ, bọn họ đều suy nghĩ, nếu sớm nói cho con gái biết rằng thật ra trong nhà có rất nhiều tiên thì sẽ như thế nào? Có phải là con gái cả sẽ không liều mạng dùng sức khỏe để đổi lấy tương lai và để rồi bọn họ hoàn toàn mất đi con bé không?

Sau khi con gái cả xảy ra chuyện, ba mẹ Bách Vi liên vội vàng chỉ dạy lại những đứa trẻ khác. Lúc này bọn họ mới phát hiện, em trai và em gái sinh đôi bảy tám tuổi của Tiểu Bách Vi cũng bởi vì trong nhà "nghèo" mà hoặc nhiều hoặc ít có chút vấn đề về mặt tính cách. Chỉ dạy cẩn thận hơn ba năm, ba mẹ Bách Vi mới có thể sửa lại tính tình hai đứa con tốt một chút, đồng thời cũng càng cảm thấy tiếc nuối việc con gái cả rời đi.

Ba mẹ Bách Vi cũng không làm cho con gái cả phải thất vọng, họ biết rằng nếu con gái ở lại quá lâu, thì thật ra cũng không tốt đối với con gái, nhưng bọn họ không có cách nào để khuyên bảo Bách Vi.

Bách Vi ở lại trong căn nhà mình mua mà không chịu đi, cũng không về nhà, sau khi biết chân tướng cô ấy làm sao có thể không oán giận bọn họ.

Em gái Bách nhẹ giọng hỏi: "Lúc chị ấy đi, có để lại lời gì cho chúng ta không? Chị ấy... là vì Mai Lan sao?"

Cô ấy nhanh chóng nhận ra rằng việc chị gái rời đi có liên quan đến chuyện gì.

"Lúc Bách Vi đi thì rất bình tĩnh, cô ta cảm ơn Thiên sư Bạch Vân Quang đã cho cô ta ở lại ba năm, và cũng không nói gì khác." Diệp Tuyên thành thật nói với bọn họ,"Cô ta rất vui khi thấy Mai Lan tỉnh lại."

"Chị ấy hẳn là rất yêu quý người Mai gia." Em gái Bách cảm thấy có chút mất mát, lại cố gắng cười rộ lên: "Chị ấy tươi cười mà rời đi, vậy thì chúng ta cũng phải vui vẻ mới đúng."

Bách Vi đã bù đắp cho em trai em gái tất cả những thứ mà ba mẹ không cho được cho chính mình trong quá khứ, để chấp niệm của em trai em gái không sâu như chính mình. Người Mai gia tuy nghèo khó nhưng lại đối xử với con cái vô cùng tốt, điều đó cũng đã chữa khỏi sự đau khổ của Bách Vi.

Ba mẹ Bách Vi cảm thấy áy náy mà nhìn con gái nhỏ, họ thở dài, lấy ra một phong bì đỏ đưa cho Diệp Tuyền. Ngoài chi phiếu ra họ còn thêm một ngàn tiền mặt, chủ yếu là để có cảm giác nghi thức.

Diệp Tuyền cũng không cảm thấy hứng thú đối với sự hối hận và áy náy của bọn họ, tùy tay mà rút ra hai ba tờ, rồi trả lại chi phiếu,"Quán ăn khuya phải bắt đầu kinh doanh rồi, xin lỗi vì không thể tiếp đãi."

Nhìn Diệp Tuyền đi vào bếp, ba mẹ Bách Vi mới kịp phản ứng lại rằng cô không chỉ là một vị Đại sư, mà nghề chính của cô còn là một chủ quán cơm. Người nhà Bách Vi nhìn thời gian ăn bữa tối bắt đầu và đám người rộn ràng mà kéo đến quán ăn khuya, trong sự náo nhiệt bình thường, hầu hết trên khuôn mặt mỗi người ngồi ở bên bàn ăn đều mang theo nụ cười. Hoặc là nụ cười thoải mái, hoặc là nụ cười xán lạn, hoặc là nụ cười dịu dàng tỏa sáng rực rỡ.

Em trai và em gái Bách Vi lặng lẽ trò chuyện: “Có lẽ chị gái cũng đã từng tới đây, em cũng thích nơi này."

Người nhà Bách Vi ở lại đây ăn một bữa tối, ở cùng một chỗ, nhưng lại cách thời gian, ăn một bữa cơm cùng với Bách Vi.

Sau khi trở về, chuyện mà em gái nghĩ đến, thì người một nhà đều có thể nghĩ đến. Người nhà Bách Vị cảm ơn người Mai gia vì đã giúp cho con gái họ buông được chấp niệm, không chỉ có không vì quỷ hồn đã rời đi nên lấy đi căn nhà cho thuê giá thấp, mà ngược lại họ còn quyết định giảm tiền thuê nhà xuống rất nhiều, chỉ cần người Mai gia còn muốn ở, là có thể ở tiếp.

Người nhà Mai Lan vừa mừng vừa sợ, có cảm giác như là sau khi vượt qua trở ngại, con đường phía trước sẽ tràn ngập những điều tốt đẹp.

Mai Lan nhớ lại chuyện đã từng bị người Lưu gia tới cửa thúc ép, tuy rằng vẫn còn tức giận như cũ, nhưng cũng không còn tuyệt vọng như lúc đó.

Những cuộc phỏng vấn tìm đến tận nhà chỉ vì muốn có tin hot để đăng lên Internet, có cả điều tốt lẫn điều xấu. Một số phóng viên vì mánh lới quảng cáo, mà ác ý giãm lên nhưng nỗi đau của cô ấy để thực hiện buổi phỏng vấn, đưa ra giả thiết với Mai Lan rằng nếu như không thành công phối hợp để tiến vào trường trọng điểm Nhất Trung, cô ấy sẽ làm như thế nào, có phải là sẽ tiếp tục dùng việc nhảy lầu để uy h.i.ế.p người khác hay không. Có từng suy nghĩ rằng nếu để cho người khác nhìn thấy hành vi như vậy, sẽ khiến cho mọi người bắt chước theo hay không.

Sắc mặt ba mẹ Mai đột nhiên biến sắc, lo lắng con gái cảm thấy khó chịu, họ vừa muốn đuổi người thì chợt nghe thấy tiếng con gái nhịn không được mà cười.

"Tôi không cố gắng đe dọa bất cứ ai và cũng hy vọng những người xem tin tức sẽ không học theo sự bốc đồng của tôi. Con đường cuộc sống này không ngắn và không phải chỉ có một việc để làm. Hãy chờ đợi và quan sát nó một chút, rồi sẽ luôn có cách."

Họ cứ cho rằng là sẽ có thể nhìn thấy sự thống khổ và rối rắm, nhưng lại chỉ có sự cởi mở và bình thản. Việc này khiến cho người hỏi ra vấn đề ác ý này không nói nên lời trong giây lát rồi thấy thất bại mà bỏ đi.

Mai Lan nói xong mới đột nhiên nhận ra rằng, hình như câu nói này... là câu nói mà cô ấy nghe được người khác nói ở nơi nào đó. Là ai nói cho cô ấy biết chứ? Cô ấy không thể nhớ được.

Nhưng đó nhất định là một người tốt.

Mai Lan cười cười mở sách ra, câm sách giáo khoa cấp 3 mà mình mượn được, sớm bắt đầu chuẩn bị bài học, phải lấy trạng thái tốt nhất để nghênh đón một tương lai trở thành học sinh cao trung.

Chuyện bị người khác sửa nguyện vọng thi vào trường cao trung ở tỉnh bên cạnh được mọi người bàn tán sôi nổi trên mạng, mà ở phố Hỷ Lạc thì đây cũng là chuyện lớn khiến hàng xóm thổn thức không thôi.

Khách ở quán ăn khuya đều là người có con cháu trong nhà phải thi đại học, hoặc là những người từng trải qua kỳ thi đại học khắc nghiệt, nhắc tới chuyện này thì đều mắng người thay đổi nguyện vọng thật sự là quá ác độc.

Du Tố Tố làm người đã chứng kiến việc này nên cảm thấy cũng có chung vinh dự, hơn nữa người tới đây phần lớn đều là khách quen, nên bàn nào đang tán gẫu về chuyện nguyện vọng, cô đều phải đi góp vui. Đương nhiên, chủ yếu vẫn là muốn hóng drama với người khác.

Diệp Tuyền làm đương sự nên cần tự mình đưa người trở về, đối với việc hóng drama cũng không cảm thấy hứng thú. Nhìn thấy mọi người trong tiệm đang thảo luận sôi nổi náo nhiệt, nhưng cũng không ngăn cản.

Những ngày mưa gió qua đi, sự nóng bức như ở trong lồng hấp lại trở về.

Mấy thùng tôm hùm đất đất lớn được hộ chăn nuôi gửi thẳng tới, vì được cung cấp oxy nên khi đến nơi thì chúng còn khá tươi mới.

Từ tháng 6 đến tháng 8 là thời điểm mà tôm hùm đất đất ngon nhất, không giống với tôm hùm đất đất đầu mùa vào tháng 5, tôm hùm đất cuối tháng 7 béo tốt, thịt nhiều, chỉ cần thả vào trong thùng nước là liên quơ càng mà bơi tới bơi lui, như vậy có thể nhìn ra sự béo tốt no đủ của chúng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »