Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 184

❊ ❊ ❊

Đường lão nhị cũng không được gặp ba mẹ lần cuối, Đường Dịch mang theo tin tức thân kỳ trở về, anh ta phải nhanh chóng quay về nói chuyện với bố mẹ để tìm cách đến văn phòng công chứng giúp Đường Văn Văn lấy được tài sản thừa kế, càng nhanh càng tốt.

Diệp Tuyền vỗ vỗ Đại Kim nói: "Đưa bọn họ lên lầu."

Cả nhà bị Đường Dịch đánh thức lúc nửa đêm, sốc đến mức còn nghi ngờ anh ta ra ngoài một chuyến đầu óc bị làm sao nói vớ nói vẩn, rất lâu sau mới tin rằng mọi thứ đều là sự thật. Đường Lão Nhi tức giận muốn mua vé về quê liều mạng với Đường lão đại, cuối cùng nghĩ đến ba mẹ và Đường Văn Văn nên đành ở lại. Đường Văn Văn và ông bà nội ở quán ăn tối trên lầu, dựa vào người bà nội Đường, vốn đang trò chuyện lại bị bà nội vỗ về dỗ ngủ, chẳng biết ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Bà nội Đường vỗ thêm một lúc nữa, thấy Đường Văn Văn đã ngủ say mới thu tay lại.

Bà nhìn cô gái hơi cuộn tròn dựa vào mình, quay lại thì thâm với chồng: "Bao nhiêu năm rồi, bé con vẫn giống y như khi còn bé. Mấy hôm nay đi theo thấy con bé ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng ngủ không yên, tôi quả thực rất lo lắng.

Ông nội Đường nhớ đến quyết tâm đi tìm công lý cho bọn họ của Đường Văn Văn, không khỏi thở dài: "Văn Văn đã lớn rồi."

"Đúng vậy." Bà Đường ôm Đường Văn Văn đang ngủ say vào giường. Đường Dịch và Đường Văn Văn không kịp về quê hương nên Cục Giám sát đã trực tiếp liên lạc với đồn cảnh sát ở quê của Đường Văn Văn để về làng đón người, hai linh hồn tạm thời ở lại quán ăn tối.

Khi đồn cảnh sát gần nhất tới trong thôn, Đường lão đại vẫn đang đánh bài. Cảnh sát bắt giữ Đường lão đại, vừa vén tay áo ông ta lên đã thấy vài vết cào mờ còn chưa lành hẳn. Viên cảnh sát kỳ cựu từng xử lý các vụ án giếc người vừa nhìn thoáng qua đã biết đây là dấu vết bị người bên dưới cào vào trong lúc giằng co.

Đường lão đại chỉ hoảng sợ một lát rồi thôi, khi được hỏi mười ngày trước ông đang làm gì, ông ta liền nói như không có chuyện gì xảy ra, chỉ chơi bài với người này người nọ. Có lẽ trong mắt ông ta, qua mười ngày rồi, t.h.i t.h.ể đã bị thiêu rụi, cho dù có người đến kiểm tra cũng không phát hiện được gì, ông ta hoàn toàn có thể yên tâm thoát thân.

Trong thôn cũng chỉ có một số người vô công rồi nghề ăn chơi đàn đúm, hôm nay cũng là mấy người họ chơi bài với nhau. Cảnh sát lại đi hỏi những người khác tìm thêm manh mối.

Chuyện xảy ra mười ngày trước nên vẫn nhớ rõ ràng, mấy người đánh bài nhớ lại thời gian, sau khi đối chiếu quả thực có điều bất thường.

Bọn họ uống rượu đánh bài đến tận sáng sớm, lúc đó Đường lão đại hết tiền nên về nhà lấy, nói là sẽ quay lại chơi tiếp nhưng mãi không thấy đâu. Đến khi nhóm người chơi bài ngủ dậy thì nghe tin cha mẹ Đường gia đã không còn nữa, việc Đường lão đại không quay lại cũng là điều dễ hiểu.

Mấy người đánh bài trước đó chỉ nghĩ rằng ông ta say rượu nên ngủ quên bên đường, cũng không nghĩ ngợi gì thêm, nhưng khi cảnh sát đến bắt, bị tra hỏi vài câu, bọn họ mới sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.

Được lắm, đến cha mẹ còn dám giết, biết đâu một ngày nào đó bọn họ chọc giận ông ta, ông ta cũng giếc luôn bọn họ thì sao. Mấy người chơi bài vốn uống rượu giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, nhớ được gì nói ra hết, chỉ thiếu nước mình đi vệ sinh mấy lần cũng khai thôi. Nếu suy nghĩ kỹ, từ lúc rời đi đến lúc xảy ra chuyện bất ngờ ở nhà họ Đường, Đường lão đại hoàn toàn có đủ thời gian để phạm tội.

Sau khi nhận được tin tức từ Cục Giám sát thì trời cũng không còn sớm, rạng sáng ngày hôm sau, những người chơi bài nhanh chóng dẫn cảnh sát đến bao vây nhà ông bà nội Đường, đi từng nhà hỏi thăm hàng xóm xem mấy hôm trước họ có nghe thấy điều gì kỳ lạ không.

Vừa hỏi, đã hỏi ra vấn đề.

Mười ngày trước, có người sáng sớm cảm thấy không khỏe, không đi ra đồng nữa, nghe thấy trong phòng Đường lão đại cách đó không xa có tiếng ầm ï. Mùa hè ở nông thôn, cửa sân khóa kín, cửa trước và cửa sau nhà đều mở để thông gió, tiếng động lớn nghe được rất rõ ràng. Anh ta nghe thấy Đường lão đại mắng cha mẹ mình thiên vị, nhưng đây không phải ngày đầu tiên Đường lão đại phàn nàn chuyện này chuyện nọ nên anh ta cũng không quan tâm lắm. Sau này, khi ông bà Đường gia qua đời, mọi người trong thôn đến giúp đỡ, anh ta cũng tới xem, nghĩ rằng chắc là sáng nay Đường lão đại nói năng mất dạy nên khiến cha mẹ tức chết, nếu không tại sao hai ông bà lại cùng nhau đi? Có nhân chứng chứng minh Đường lão đại vê nhà từng xảy ra tranh cãi, hoàn toàn phù hợp với nội dung báo cáo Cục Giám sát quản lý gửi về, vê cơ bản là không còn nghỉ ngờ gì nữa.

Đường lão đại vẫn đang bị còng tay ở túp lêu gân đó để thẩm vấn, ông ta khá tự tin, trên môi nở nụ cười ngượng ngùng như không biết chuyện gì đang xảy ra, hỏi tại sao lại bị bắt.

Cảnh sát nhận được thông báo xong cười lạnh một tiếng: "Cha mẹ ông c.h.ế.t không nhắm mắt, tự mình tới trình báo rằng ông đã giếc bọn họ." Mặc dù một số cảnh sát cũng tỏ ra bán tín bán nghi, nhưng từ những thông tin thu thập được trong thôn, quả thực cái c.h.ế.t của ông bà Đường có gì đó mờ ám, dùng cái này để đánh lừa Đường lão đại cũng không sao.

Đường lão đại nổi cơn thịnh nộ, kỹ năng diễn xuất tệ hại lập tức lật lọng, nhìn trái nhìn phải như thể nhìn thấy ma thật, cảnh cáo mấy lão già không được tới gần.

Mấy ngày nay sau khi giếc người, ông ta cũng lo lắng ma quỷ tới đòi mạng, chuyện xảy ra khi ném bát đi khiến ông ta càng lo lắng hơn.

"Ông đây có thể giếc mấy người một lần, cũng có thể giếc các người lần thứ hai!"

Trước khi cảnh sát kịp thẩm vấn cẩn thận, Đường lão đại đã tự khai. Vụ việc khá đơn giản, nhưng cũng khá éo le. Mọi người trong làng biết chuyện việc đều cảm thấy bất an, chỉ thiếu nước nói với cảnh sát tới điều tra, phải nhanh chóng bắt giữ kẻ gây tai họa này đi.

Khi Lộ Băng vội vã đến quán ăn khuya vào sáng hôm sau, manh mối về vụ án Đường lão đại giếc người đã được tiết lộ, chỉ cần làm thủ tục và chờ tòa tuyên án nữa thôi.

Ông nội Đường lo lắng hỏi: "Còn việc xem xét chính trị thì sao——" Lộ Băng bất đắc dĩ trả lời: " Tôi sẽ xem xét tình trạng báo án của Đường Văn Văn cùng với tình trạng nuôi dưỡng thực tế của ông bà, ảnh hưởng sẽ không đáng kể."

"Vậy thì quá tốt rồi. Sĩ quan, cô ăn cơm chưa? Lại đây ăn đi." Bà nội Đường mỉm cười chào đón, không quan tâm lắm đến việc sau này của Đường lão đại. Bà gắp một đũa tiết canh cho cháu gái: "Nhìn mặt cháu gầy gò như vậy, cháu phải bồi bổ vào, ăn nhiều một chút."

Có một kiểu gầy gọi là người nhà cho rằng bạn gầy, đặc biệt là Đường Văn Văn, cô ấy thực sự rất nhỏ gây, quả thực cần bổ sung thêm dưỡng chất. Quay lại nhìn thấy cậu con trai thứ hai và cháu trai đang ngồi ở bàn, bà nội Đường liếc nhìn bọn họ rồi nói: "Các con đang nhìn gì thế? Mau ăn đi. Vé Tiểu Dịch mua là buổi chiêu đúng không? Không phải cháu nói còn phải bắt xe về nhà tìm phòng công chứng sao?"

Bà nội Đường thản nhiên nói chuyện, Đường lão nhị nhất thời ngơ ngác, cảm giác như mẹ mình chưa từng rời đi, rằng đây chỉ là một buổi sáng bình thường nào đó như bao buổi khác mà thôi.

Người dân trong làng ăn sáng rất chắc bụng, nếu không thì sẽ không đủ sức để làm lụng cả ngày trời. Sau khi hai hồn ma xuống, Diệp Tuyền theo thói quen ăn uống ngày xưa của bọn họ liền làm một bữa bột huyết heo. Đậu hủ huyết tươi có là ngon nhất, cho vào bún đã nấu chín và thêm củ cải thái hạt lựu, miếng ngon nhất là khi khi vừa bắc nồi ra còn sôi nóng hầm hập. Tiết lợn mềm như bánh pudding, tan trong miệng, nước súp có vị cay rát, ăn vào đổ mồ hôi xong là tỉnh táo cả ngày.

Đường Dịch không ngờ rằng việc đầu tiên anh ta làm khi đưa bố mẹ về đây không phải là ôm nhau khóc mà là an ổn một bữa thật no.

Lộ Băng thông báo kế hoạch cho bọn họ xong chuẩn bị đi, nhưng thấy bọn họ ăn ngon như thế liền không biết xấu hổ mà xin thêm một phần nữa.

"Quán ăn vặt buổi sáng có mở cửa không?" Nhìn thấy hai nhóm người từ sáng sớm đã đến quán ăn vặt, hàng xóm không khỏi thò đầu qua hỏi Diệp Tuyền xem có bán sáng không.

Diệp Tuyền chỉ tạm thời nhúng tay vào việc làm ăn, biết rõ nếu trả lời thì sau này sẽ không được yên, lập tức từ chối: "Không có nhiều."

Hàng xóm khá tiếc nuối, ngửi một lúc lâu mới quay lại chạy ra chợ, mua thêm tiết vịt, tiết lợn về rồi tự nấu ăn.

Đường Văn Văn ôm bát ăn rất chậm, cô ấy ước gì có thể kéo dài vô tận thời gian dùng bữa cùng ông bà, nhưng cô ấy không thể làm được. Nhìn thấy ông bà đã bỏ đũa xuống, hai mắt Đường Văn Văn lại đột nhiên đỏ lên: "Bây giờ phải đi sao?"

Sáng nay làm bột huyết heo, Đường Văn Văn đã có cảm giác như vậy. Lần đầu tiên cô ấy rời nhà đi học, bà nội đã luộc trứng gà, giếc một con vịt để làm cho cô ấy bát bột huyết vịt thay cho bột huyết lợn. Sau này dường như đã thành thói quen, lúc học cấp 2 cô lại ăn một lần, trước khi vào trường dạy nghề cũng vậy.

Trong làng hiếm khi làm bột huyết lợn, hầu hết là giếc heo vào dịp Tết Nguyên Đán, mọi người đều chia nhau vài hũ huyết, vào những ngày đó, tiết canh, tiết lợn gì đó đều được làm rất sôi nổi.

Bình thường không nỡ giếc heo nhưng lại có thể giếc gà, vịt để ăn. Đường Văn Văn ở nhà ăn bột tiết vịt, không ngon bằng quán ăn vặt đêm khuya nhưng do bà nội làm nên vẫn thấy rất tuyệt vời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »