Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 196

❊ ❊ ❊

Vợ chồng Ngô Phương mắc kẹt trong phòng khách, không dám làm ra những hành động không cần thiết.

Ngô Tiêu Nguyệt lộ ra bẻ mặt bình tĩnh đi vào: "Hôm nay ăn cơm sớm như vậy, xin lỗi, con về muộn. Biết con về mẹ còn hâm canh. Cảm ơn mẹ, mẹ thật tốt bụng!"

Dương Quyên mấp máy môi, chống lại sự cám dỗ muốn từ chối, đáp lại cô ấy bằng một nụ cười khô khốc.

Ngô Tiêu Nguyệt đi ngang qua bọn họ, trực tiếp đi rửa tay, cô ấy đi vào trong bếp cầm đũa, kéo ghế ngồi xuống, nhìn hai người với ánh mắt kỳ lak: "Bố mẹ, sao hai người không ăn? Đồ ăn sắp nguội hết cả rồi... Cho dù có tức giận vì con về muộn cũng không thể như vậy được, không có sức khỏe sẽ không sống tốt được đâu."

Lời nói của cô ấy giống như một nút bấm kích hoạt hành động của hai người, tuy vợ chồng Ngô Phương không muốn nhưng vẫn phải ngồi vào bàn. Hai người dời ghế, chen vào cạnh ngắn của chiếc bàn hình chữ nhật, vị trí cách xa Ngô Tiêu Nguyệt nhất, từ từ cầm đũa lên cùng nhau "ăn cơm".

Một bàn ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng có màu sắc rực rỡ nhưng vợ chồng Ngô Phương lại không có tâm trạng dùng bữa mà luôn cảnh giác không biết liệu cô ấy có muốn tới ngồi gân bọn họ hơn hay không.

Cũng may Ngô Tiêu Nguyệt không làm khó bọn họ, cô ấy nhìn hai người ôm nhau rồi cười nói: "Quan hệ của hai người thật tốt, buổi xem mắt mà mẹ chuẩn bị cho con chắc cũng sẽ tốt thôi. Giá như bọn con cũng được như hai người thì tốt quá."

Lần cuối cùng bà ta gọi con gái về nhà, thực chất là muốn cô ấy đi xem mắt. Rồi sau đó...

Hai người sợ hãi, càng không dám trả lời cuộc trò chuyện của cô ấy. Nhìn cô con gái đã thành quỷ lộ ra một nụ cười cứng ngắc, Ngô Phương cùng hùa theo cười hai tiếng.

"Súp của mẹ làm vẫn thơm ngon như vậy, con phải học phương pháp nấu ăn từ mẹ mới được. Mẹ ơi, uống canh đi. Mẹ đã vất vả lắm mới làm được. Cảm ơn mẹ vì đã vất vả."

Ngô Tiêu Nguyệt mặc áo khoác, vào nhà liên ngồi xuống cởi ra, để lộ cánh tay. Cô ấy cầm thìa lên, múc một bát canh rồi đứng dậy đưa cho Dương Quyên.

Dương Quyên, người ngồi phía đối diện, có thể thấy rõ phía trong cánh tay của cô có những đốm màu tím sãm nhạt.

Đó là những vết bầm tím trên xác chết.

Dương Quyên gần như muốn nôn ra, Ngô Phương nhanh chóng siết c.h.ặ.t t.a.y bà ta để nhắc nhở vợ mình hãy cẩn thận.

"Được rồi, được rồi." Ngô Phương thay vợ đỡ lời: "Tiêu Nguyệt, con cũng mệt rồi, tự mình ăn cơm nhé, không cần lo lắng cho bố mẹ."

Ngô Tiêu Nguyệt múc một bát canh khác đưa tới: "Vậy thì sao đâu? Bố cũng vất vả rồi."

Khuôn mặt của Ngô Phương cứng đờ, khi ông ta câm bát súp trong tay không khỏi co rúm lại. May mắn thay, nữ quỷ không tiếp tục làm chuyện gì đáng sợ, cô ấy nhặt rau ăn như người bình thường, thi thoảng lại khen ngợi tài nghệ nấu ăn của Dương Quyên.

Chỉ nghe giọng nói thôi cũng thấy đây giống như một bữa tối gia đình vô cùng đầm ấm, nơi có cô con gái ngoan ngoãn hoạt bát, yêu thương gia đình còn quan tâm đến họ một cách chân thành.

Vừa dừng đũa, nữ quỷ nhợt nhạt ngồi phía đối diện đột nhiên ngẩng đầu nói: "Sao bố mẹ không ăn?”

Vợ chồng Ngô Phương chen chúc nhau, dùng đũa gắp rau một cách máy móc rồi nhét vào miệng, hoàn toàn mất đi khẩu vị để ăn.

Cuối cùng, Ngô Tiêu Nguyệt đặt đũa xuống, vợ Ngô Phương cũng làm theo.

Nhớ lại những ngày trước, khi lớn lên, cô con gái nhỏ hầu như chỉ về ăn cơm vào mỗi cuối tuân, Dương Quyên cố gắng xoa dịu bản thân mình cũng không quá rõ ràng.

“Tiêu Nguyệt, chúng ta đi...

Ngô Tiêu Nguyệt bắt đầu nói chuyện một cách đồng cảm: "A, con thấy trong bếp còn có một nồi canh, bố mẹ muốn đưa cho anh trai phải không? Bố mẹ đều đã thấm mệt rồi, con mang canh đi gặp anh trai vậy."

"Không được!" Dương Quyên lập tức cự tuyệt.

Mong muốn xua đuổi nữ quỷ của bà ta đột ngột chuyển hướng, niềm vui giả tạo trên khuôn mặt bà ta lập tức đông cứng lại, biến thành vẻ mặt giận dữ tái mét.

Ngô Tiêu Nguyệt bối rối, nhìn thẳng vào mắt bà ta. Tim Dương Quyên đập thình thịch, bà ta đột nhiên nhận ra mình đang đối mặt với thứ gì, bà ta cười gượng vài tiếng rồi nhanh chóng tìm ra lời giải thích phù hợp: "À, không, không, không, cái nồi đó là dành cho con, Tiêu Nguyệt. Con cũng vất vả rồi."

Dương Quyên vừa chịu đựng sự đau đớn vừa nói, sắc mặt có chút vặn vẹo. Con ba ba mai mềm mà bà ta dày công chuẩn bị, món súp hầm bà ta tốn rất nhiều thời gian để làm ra, cứ như vậy, cả số tiên bà ta bỏ ra để nuôi nó cũng đều vô ích rồi.

Nhưng thay vì để thứ yêu ma quỷ quái này tìm đến con trai mình, bà ta thà nói dối còn hơn.

"Chỉ có mẹ yêu con nhất." Ngô Tiêu Nguyệt cười nói: "Đã lâu rồi con không gặp anh trai, có lẽ anh trai thực sự rất bận, dù bận đến mấy cũng phải về ăn tối với bố mẹ chứ. Ngày mai anh trai có quay lại không? Con gọi điện hỏi anh ấy nhé?"

Ngô Phương lập tức cự tuyệt: "Anh trai... Anh trai con gần đây phải đi công tác, không về được. Công trình bên kia đã phong tỏa, không cho phép ai hỏi tới, tốt nhất không nên gọi điện thì hơn."

"Vâng ạ." Có thể thấy Ngô Tiêu Nguyệt có chút thất vọng, Dương Quyên tức giận đến có chú ngứa răng.

Nhưng cơn giận của bà ta vẫn còn chưa nguôi.

Ngô Tiêu Nguyệt đã mang bát súp đã vơi dần đi vào trong bếp, thêm một bát mới, chu đáo đưa cho vợ chồng Ngô Phương một phần ba số súp, cô ấy cũng đặt đĩa rau củ tới trước mặt bọn họ.

Nữ quỷ cũng phàn nàn: "Bố mẹ thân mật với nhau đến mức luôn ngồi cạnh nhau. Còn không nói với con đồ ăn trên bàn đã hết, con thấy hai người cũng chưa ăn được nhiều. Ăn nhiều một chút đi, đừng lãng phí."

Ăn, ăn, ăn, cô ấy đang nuôi lợn à? Dương Quyên vô cùng bất mãn, nhưng bà ta lại không dám nói gì, chỉ có thể mỉm cười rồi lại cầm đũa lên.

Họ không còn nhớ mình đã ăn gì trong bữa ăn, cuối cùng khi dừng lại, mỗi khi cử động, họ cảm thấy vô cùng khó chịu trong bụng, đồ ăn nhồi nhét trong cổ họng khiến họ như muốn nôn ra. Ăn xong, Ngô Tiêu Nguyệt thu dọn bát đĩa rồi bảo vợ chồng Ngô Phương cùng nhau xem TV trong khi cô ấy rửa bát. Dương Quyên liên ngừng nói, Ngô Tiêu Nguyệt buồn cười nói: "Con thật sự rất biết cách làm việc nhà, sẽ không làm rơi vỡ bát đĩa đâu. Mẹ, mẹ đừng quá lo lắng. Đi nghỉ ngơi một chút rồi xem nó có sạch sẽ hay không nhé.

Dương Quyên: Tôi nào có quan tâm tới chuyện bát đĩa có sạch hay không? Bát đĩa bị quỷ rửa tới còn dùng được không chứ?

Dương Quyên quân trí đến mức không nói được lời nào, đành phải gượng cười xoay người rời đi, nhờ chồng nghĩ ra biện pháp để Ngô Tiêu Nguyệt rời đi càng sớm càng tốt.

Ngô Phương cũng đi tới ngăn cản Ngô Tiêu Nguyệt: "Đừng bận rộn nữa, để chúng ta rửa đi. Con không muốn quay về căn nhà đã thuê sao? Không đi sẽ lỡ mất chuyến xe đấy."

Trước đây, có mấy lần gia đình cô ấy luôn mắng cô ấy vì không chịu ở nhà mà lại chạy ra bên ngoài thuê nhà ở ngoài vì cô ấy con gái. Lần này nó đã trở thành một lý do mà bọn họ có thể dựa vào để đuổi nữ quỷ đi.

Mỗi lần Ngô Tiêu Nguyệt chuyển nhà, họ đều có thể tìm tới đó để đưa con gái về nhà. Lần trước chuyển đi, cũng không biết cô ấy chuyển đi nơi nào, thậm chí không biết cuối cùng Ngô Tiêu Nguyệt có hủy hợp đồng thuê hay không. Tốt nhất là đừng huỷ, còn có chỗ để con quỷ này ở lại, không đến đây làm phiên bọn họ mửa.

Tựa như Ngô Tiêu Nguyệt đột nhiên nhớ tới chuyện này, trong lòng cảm thấy áy náy: "Đúng vậy, làm sao con có thể ra ngoài thuê nhà cơ chứ? Bố mẹ, hôm nay con sẽ đi hủy hợp đồng thuê nhà..."

"Đừng!" Ngô Phương không ngờ rằng lời khuyên của mình lại phản tác dụng, nhìn sắc mặt tái nhợt của nữ quỷ, ông ta lại không dám mạnh mẽ phủ nhận.

Chẳng hạn, cô ấy cần phải tự lập, đặt tương lai và công việc lên hàng đầu, sau nhiều lần giải thích, ông ta chỉ có thể thuyết phục cô ấy từ bỏ ý định đó, cũng phải nhấn mạnh rằng bố mẹ cô ấy thực sự yêu thương cô ấy, luôn muốn đối xử tốt với cô ấy thật tốt..."

Cuộc trò chuyện từng diễn ra trong gia đình này đột nhiên lần này vai trò lại bị đảo ngược.

Người muốn ở nhà trở thành nữ quỷ, người muốn cô ấy dọn ra ngoài sống trở thành vợ chồng Ngô Phương.

Ngô Phương nói vê công việc làm tổng biên tập, cuối cùng nhận được cái gật đầu của Ngô Tiêu Nguyệt.

"Vậy cuối tuần con về nhà sẽ ở lại một ngày." Ngô Tiêu Nguyệt có chút tiếc nuối ấn định thời gian.

Dương Quyên tuyệt vọng nháy mắt với chồng: "Phải làm sao đây? Liệu con bé có ở lại thêm một ngày nữa không?”

Ngô Phương đã cố gắng hết sức, nụ cười vô cùng cứng ngắc, chỉ có thể gật đầu, tiếp nhận hiện thực: "Được rồi..."

Sau bữa tối, nữ quỷ cùng xem TV với bọn họ, tuy TV phát ra rất nhiều âm thanh ồn ào nhưng hai vợ chồng ngồi trên sofa đều không buồn tìm tới. Cuối cùng, khi kim đồng hồ đã điểm chín giờ, bọn họ nhanh chóng bỏ chạy, nói muốn tắm rửa rồi đi ngủ.

Lần này Ngô Tiêu Nguyệt không cự tuyệt, vui vẻ ôm gối: "Con ngủ với mẹ nhé?"

Cuối cùng sau khi thuyết phục được cô ấy từ bỏ ý định này, hai người mới bước vào phòng ngủ chính, lập tức khóa trái cửa lại. Cửa phòng ngủ không thể so sánh với cửa an ninh, lo rằng sẽ không chặn được, vợ chồng Dương Quyên cùng nhau khiêng chiếc tủ ra chặn sau cửa, sau khi làm xong hết thảy mới thở phào nhẹ nhõm.

Dương Quyên đã chịu đựng tới giới hạn của mình, trái tim bà ta lập tức buông lỏng, lập tức lao vào phòng tắm rồi nôn ra, gần như nôn hết cả mật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »