Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 131

❊ ❊ ❊

Lượt xem: 10

Chương 131:

Thanh Tĩnh vẽ phù, Diệp Tuyền đi theo vừa đi vừa tìm thức ăn. Người chung quanh cách rất xa, chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng côn trùng kêu, sự im lặng sâu thẳm trong núi trong chốc lát khá hài hòa.

Một tiếng hét mơ hồ đột nhiên phát ra từ trong núi, âm khí trong núi đột nhiên d.a.o động.

Tìm thấy rồi.

Diệp Tuyền liếc nhìn thời gian, còn rất nhanh, xem ra cuộc bắt giữ phía trên đang diễn ra suôn sẻ. Đúng lúc cô đang nghĩ cách ăn mấy quả rừng sau khi hái về thì điện thoại của cô đột nhiên rung lên.

Buzz——

Điện thoại di động của mọi người xung quanh cũng bắt đầu rung lên, đạo sĩ trung niên canh giữ ở bên ngoài sắc mặt nghiêm túc,"Cảnh giác! trong hang động là người giấy thế thân, tà tu mang theo Quỷ Phiên chạy rồi!"

Diệp Tuyền ngẩn ra, thật lòng đặt câu hỏi,"Không bắt được?"

Đạo sĩ tức giận,"Quỷ Phiên ở trên người hắn, đều là linh hồn vô tội, không dễ đánh tan. Không phải không bắt được, là không có cách nào bắt!"

Một bên bó tay bó chân và phải tốn công sức gấp mấy lần để chặn người, khiến cho đối phương tự nhiên trở nên kiêu ngạo hơn. Điều hạn chế hơn nữa đối với mọi người là địa phủ không có cách nào để ra tay, quỷ hồn dẫn độ lên đường.

Diệp Tuyền như có điều suy nghĩ,"Cũng chính là có thể trói hắn nhưng không thương tổn đến quỷ hồn là được, đúng không?”

Nguyên Ngũ cười nhạo,"Như thế nào, cao nhân của chúng ta muốn ra tay?"

Diệp Tuyền ước tính khoảng cách đến đỉnh núi rồi đuổi theo những người gần đó, ban đêm lười chạy bộ quá nên lấy ra thanh kiếm nhỏ bằng gỗ qụ ra.

Mới vừa lấy ra, Nguyên Ngũ liền nở nụ cười,"Thì ra là muốn dựa vào pháp khí? giả bộ làm dáng cũng không biết làm chút bài tập học hiểu rồi lại giả bộ, dương khí của đào mộc kiếm chỉ đủ để xua đuổi tà ma và phá vỡ chướng khí, làm sao có thể thu được quỷ hồn? Một kiếm xuống, sợ là muốn hồn phi phách tán đi! Một thanh kiếm nhỏ như vậy, giống như cô một chút linh quang cũng không có, thậm chí còn không được tinh chế qua, chợ đầu mối nào dám làm ra loại đồ này vừa mua liền dám đến đây để mất mặt xấu hổ?"

Anh ta vừa nói, vừa lại gân muốn cầm kiếm gỗ đào, Tôi bóp một cái đều nát, cầm đồ chơi đối phó tà tu, cô là muốn cười c.h.ế.t tà tu sao?"

"Đừng cản đường!" Diệp Tuyền không kiên nhẫn nói mà giơ tay lên vỗ vỗ cổ tay Nguyên Ngũ, Nguyên Ngũ lập tức cảm thấy toàn bộ cánh tay đều tê dại, cứng đờ trong không khí, căn bản không thể động đậy.

Diệp Tuyên nheo mắt nhìn bầu trời đêm tối sâm, âm khí mà người thường khó nhìn thấy đang dâng trào, những con quỷ bị trói buộc đang rời đi cùng với những kẻ tà tu. Nơi có âm khí nặng nhất chắc chắn là nơi có Quỷ Phiên.

Diệp Tuyền ném thanh kiếm gỗ đào đi, nhưng chuyển động quá nhanh, khoảnh khắc thanh kiếm lơ lửng trên không, cô cầm âm khí khuếch tán tạo thành một sợi dây, giữ nó trên thanh kiếm, nhẹ nhàng búng ngón tay, Đi."

Kim quang chợt sáng!

Những người xung quanh Diệp Tuyền nhất thời nhìn đến ngây người, rõ ràng là một luông sáng cực kỳ sáng, nhưng lại không chói mắt, khiến người ta khó có thể nhìn thẳng vào. Nó gợi cho người ta nhớ tới mặt trời ấm áp, rực rỡ và vui vẻ, chí dương chí chính.

Thanh kiếm nhỏ kéo đuôi ánh sáng xuyên qua bầu trời đêm, giống như cầu vồng xuyên qua mặt trăng. Thiên thạch lao xuống và bay qua hơn một ngàn mét trong nháy mắt. Tiếng nổ xuyên qua bầu trời thậm chí không thể bắt kịp nó.

Vượt qua hang động trên núi, cuộc truy đuổi của những kẻ tà tu vẫn tiếp tục. Quỷ Phiên âm khí cuồn cuộn, người đàn ông đứng dưới Quỷ Phiên giống như một bộ xương khô, nhìn về phía các tu sĩ Huyền Môn đang vây quanh mình, nhưng không có cách nào để hắn có thể trốn thoát.

Đội hành động của Cục quản lý truy đuổi sát sao nhất, Nghiêm Yên cầm con d.a.o Đường có hoa văn chỉ về phía trước: "Không được nhúc nhích! thẳng thắn nhận tội thì sẽ được khoan hồng, thả quỷ hồn ral"

"Haha Haha! Các ngươi tự xưng là danh môn chính phái tìm thấy ta thì sao?" Tà tu phát ra một tiếng cười thống khoái "có các ngươi c.h.ế.t cùng, ta c.h.ế.t cũng không thấy thiệt thòi."

Trong lòng Nghiêm Yên lộp bộp một tiếng,"Cẩn thận, hắn muốn tự bạo!"

Nhưng lời nhắc nhở của cô ấy đã quá muộn. Trước đó, bị bó tay bó chân không bắt được đối phương ngay lập tức. Giờ đây, toàn bộ quỷ hồn bị Quỷ Phiên bắt làm con tin đều đã trở thành nhiên liệu nổ.

"Đáng chết! Ngăn hắn lại!" Nghiêm Yên hô to chắn ở phía trước, biết là mình đã phán đoán sai lầm.

Tà tu thường thường tham sống sợ chết, kế hoạch ban đầu của cô ấy còn có cơ hội cứu quỷ hồn, không nghĩ tới tên này lại...

Tà tu nhìn bọn họ đang cố gắng giải cứu và ngăn cản, cười đến mức toàn thân run lên, âm khí rung chuyển lên xuống, giống như một quả bóng bay căng phồng sắp đạt đến giới hạn và có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

"Quỷ môn... Mở ra cho ta! Cùng đi c.h.ế.t đi ha ha!"

Các tu sĩ đang truy đuổi những kẻ tà tu trên đỉnh núi đã vô cùng bất ngờ và phẫn nộ trước sự việc bất ngờ sự cố.

Đột nhiên, một tia sáng bay qua họ, ánh sáng rực rỡ chiếu sáng khu vực đó sáng như ban ngày, nhưng trước khi nó xuất hiện, không ai trong số họ nhận ra.

Bọn họ không khỏi chấn động.

Đó là cái gì?!

Thanh kiếm gỗ đào lao về phía đầu âm khí nông đậm. Ánh sáng tâm linh như ẩn như hiện từ từ sáng lên, thanh kiếm gỗ chưa từng được mài sắc lại có độ sắc bén vô hình.

Tranh...

Kim quang giống như d.a.o nóng cắt bơ, rơi vào trong âm khí cuồn cuộn, thuận lợi đến mức thậm chí không kinh khởi một chút âm khí d.a.o động, lại trong nháy mắt đóng đinh xuyên qua xương tỳ bà của tà †u.

"AII" Tà tu hét lên một tiếng, thanh kiếm gỗ đào kéo hắn xuống, đóng đinh chắc chắn vào tảng đá trên mặt đất.

Âm khí d.a.o động bùng nổ và đột ngột kết thúc.

Dưới chân núi, Diệp Tuyên giương mắt nhìn vê phía bầu trời đêm, trong mắt phượng lưu chuyển một tia kim quang nhàn nhạt/Ai cho phép ngươi đi tìm c.h.ế.t như vậy?”

Giọng nói thờ ơ không lớn, nhưng nó vang lên rõ ràng trong tai tà tu.

Nghiêm Yên nhân cơ hội đó lao tới giật lấy Quỷ Phiên, dán cả một hàng bùa lên đó và tạm thời phong ấn quỷ hồn lại. Những đám mây trên núi gần như che khuất ánh trăng cuối cùng cũng tan đi.

Nghiêm Yên không khỏi há hốc mồm khi nhìn thấy cú đánh ghim sâu người xuống đất nhưng không khiến quỷ hồn bị hề hấn gì."Ra tay thật tàn nhẫn."

"Cái này..." Chúng tu sĩ trên núi nghẹn họng nhìn trân trối,"Đây là vị cao nhân nào vậy?"

Trong lúc bọn họ cho rằng sắp xảy ra chuyện gì đó, một thanh kiếm đột nhiên từ trên trời bay xuống, ngăn cản nguy cơ, quả thực là trợ giúp rất lớn.

Nghe thấy các tu sĩ kinh ngạc, Nghiêm Yên ngẩng đầu, cười hì hì trả lời"Là cố vấn bên ngoài của chúng tôi tới."

Sau khi bắt được người, cũng tìm thấy những con quỷ hồn rồi, đội hành động để lại một số người giải quyết, phần lớn tu sĩ còn lại đều theo Nghiêm Yên xuống núi.

Tuyên bố là vì áp giải tà tu ác độc hiếm thấy, trên thực tế sao... Hại, ai không muốn gặp tu sĩ cường đại đột nhiên xuất hiện chứ?

Nguyên Ngũ nhìn thanh kiếm gỗ bình thường bay ra, ánh sáng vàng trông quen quen, nhưng trong lúc nhất thời anh ta lại không nghĩ tới.

Nhìn thấy thanh kiếm gỗ nhỏ biến mất ở phía chân trời, dường như không có chuyện gì xảy ra, Nguyên Ngũ cười nhạo một tiếng,"Có thể sử dụng phép thuật để làm gì? Chẳng phải là lãng phí khi không thể luyện tập sao? Kiếm khí gỗ đào cũng vô dụng giống cô ta mà thôi."

Diệp Tuyền bình tĩnh nhìn anh ta một cái, ánh mắt không gợn sóng.

Lời nói của Nguyên Ngũ đột nhiên kẹt ở trong cổ họng, có trong nháy mắt, anh ta thậm chí cảm thấy chính mình đang đối mặt với núi cao chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên. Không cần đối phương động động ngón tay, chỉ cần áp lực nói không nên lời cũng đủ để cho anh ta từ nay về sau biến mất.

Nhưng làm sao có thể chứ? Đây chỉ là một người bình thường, muốn nói chuyện làm người khác biến mất, cũng nên là anh ta động thủ. Nguyên Ngũ còn muốn nói cái gì, trên đường núi đột nhiên vang lên một tiếng gầm gừ,"Nguyên Ngũ ngươi câm miệng!"

Nguyên Ngũ ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn sư phụ mặt mày âm trầm đang đi theo siêu quản cục cùng những người khác cùng nhau đi xuống.

Lực lượng cường hãn, đội trưởng đội hành động cục siêu quản Nghiêm Yên mà sư phụ đặc biệt dặn dò không nên trêu chọc liếc anh ta một cái, cười lạnh một tiếng.

Nghiêm Yên vượt qua Nguyên Ngũ đi thẳng tới chỗ Diệp Tuyền đối diện với cô, cô ấy cầm thanh kiếm gỗ đào bằng cả hai tay và đưa nó trở lại "Nó đã được lau sạch và trở về với chủ sở hữu ban đầu của nó. Cảm ơn cố vấn Diệp đã giúp tôi lần này. Khi quay lại, tôi sẽ ghi công cho cô!"

Cố vấn Diệp? Người bình thường đó? Nguyên Ngũ còn chưa kịp giật mình, đã thấy sư phụ và các tu sĩ huyền môn khác cùng nhau cười ha hả vây quanh,"Không nghĩ tới Diệp đạo hữu trẻ tuổi như vậy anh hùng xuất thiếu niên, khó trách chúng ta chưa từng thấy qua. Không biết là truyên thừa nhà ai? Nếu có cơ hội, nhất định phải tới trao đổi một phen.

Khi có người nhặt phi kiếm lên có một tia sáng lóe lên, nhưng khi lấy ra thì trông giống như một tác phẩm điêu khắc gỗ thông thường, Thần vật tự che giấu chính mình, bảo vật như vậy cũng chỉ có ở trong tay Diệp đạo hữu mới có thể chói mắt."

Nguyên Ngũ cả kinh nói không nên lời, ngơ ngác nhìn một màn này, giống như một con gà đột nhiên bị bóp cổ, muốn thét chói tai cũng thét không nên lời.

Anh ta phải làm nghi lễ đệ tử trước mặt họ, nhưng họ lại mỉm cười chào đón Diệp Tuyền, người mà anh ta coi thường, đã thân thiện mà kêu lên "Tiểu hữu"!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »