Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 141
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (26).

❊ ❊ ❊

"Ồ, sao mấy người không tự hỏi bản thân mình đi? Năm đó, ngươi đã làm gì?" Giọng điệu tươi cười trầm ấm của người đàn ông truyền đến giữa bóng đêm. Feyrld dần dần bước ra ngoài, thân phục màu trắng sạch sẽ, sáng sủa, tựa ánh trăng mười lăm dịu dàng. Áo quần không hề nhiễm máu tươi, tròng mắt màu hổ phách dập dờn gió xuân, vác kiếm bạc dính máu đỏ. Bước chân tới gần đế toạ, tới khoảng cách vừa đủ, chàng mới chịu dừng chân. Cúi nhẹ đầu xuống, mắt đối mắt với lão già, niềm vui sâu trong đáy mắt Feyrld dường như đang gia tăng: "Phụ thân tôi ơi! Ngài nói gì đi chứ? Trường hợp này chớ có giả câm à nha!"

"Ta không phải phụ thân ngươi, đồ ác quỷ!" Lão già như thể mèo già bị dẫm phải đuôi, xù lông quát. Ông ta mím chặt môi, buột thêm một câu: "Ngươi không xứng là con ta."

"Con ông? Ha, làm như là con ông thì vinh dự lắm ấy." Lắc lắc đầu cười nhạo bởi tư thái con vịt sắp chết mà đòi kêu to của lão ta, Feyrld nghiêng người sang, quay đầu nhìn lại đằng sau. Máu chảy thành sông, xác chết la liệt, ngọn lửa trên đầy cây nến đang dần dập tắt. Màn đêm tựa con thú hung mãnh, cắn nuốt nốt sinh mệnh sống cuối cùng của kẻ thua cuộc.

"Phụ thân ơi, ta cũng không có thời giờ ngồi chơi cùng ông đâu. Tôi nhiều việc lắm, thôi thì một nhát nhanh gọn nhé." Giơ tay, chĩa kiếm bạc vào ngực lão già. Chàng ta cong môi cười ôn nhu, như thể đang an ủi cho sự đón nhận cái chết của cha mình: "Dẫu sao, cũng nhờ ông mà tôi đi được đến bước này. Tôi hứa sẽ cho ông chết toàn thây. Đừng lo, giang sơn tươi đẹp của phụ thân, tôi sẽ vì ông cai quản thật tối."

"Ngươi không thể..." Nhát kiếm cứ thế cứ thế lún sâu vào ngực, xuyên thẳng qua tim. Lão già còn chưa kịp nói hết câu, đã trợn to mắt gục, đầu tắt thở mất rồi...

Nội điện tĩnh mịch đến đáng sợ...Feyrld nhăn mặt vì mùi máu quá tanh phả vào mặt. Di di đường kiếm thêm mấy lần nữa, khoét thủng một cái lỗ trước ngực cái xác. Chàng mới vui vẻ rút kiếm về, hất kiếm bạc nhuốm máu ra đằng sau. Rũ mi nhìn xác chết đầy thống khổ, đớn đau, Feyrld thản nhiên móc từ túi áo cái khăn nhung, chùi kĩ càng từng giọt máu bắn vào kẽ tay. Một lần nữa cười thật dịu dàng, ác ma đâm thủng tim, giết chết cha mình hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hình tượng người đàn ông đẹp trai, dịu dàng....

Thật là lật mặt nhanh hơn cả lật bánh tráng.

"Ngài Feyrld..." Bóng đen đột ngột từ đằng sau nhảy ra, vươn tay đỡ lấy kiếm bạc. Hắn ta quỳ một gối xuống nền đất, quả đầu xoăn tít rung rung: "Tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi."

"Tốt lắm." Tiện miệng buông hai chữ có thể coi là khen ngợi cậu ta. Feyrld hất tấm khăn xuống nền đất, vừa vặn thay, khăn nhung lại che phủ lên gương mặt xác chết. Ara tự dưng trông thấy đôi dép cỏ, không biết tự khi nào đã xuất hiện trước mặt cậu ta...

Nội tâm âm thầm hoảng loạn...

Mẹ ơi, người gì mà tốc độ nhanh thế???

Đến cả cậu ta còn chưa kịp phát hiện...

Mồ hôi lạnh thoáng chốc đã đầy trán, áp lực nặng nề từ đỉnh đầu truyền đến. Ara căng thẳng cúi gằm mặt, hai tay siết chặt. Bụng dạ khóc liên tiếp 7749 dòng sông...

Sao bây giờ ngài Feyrld khủng bố thế cơ chứ?

A a a! Cứu người với. Tóc xoăn sắp bị ngài ấy ép thành phẳng rồi...

Đôi dép chợt lui về phía sau, áp lực vô hình cũng theo đó mà tan biến. Thở phào một hơi, Ara lần đầu tiên là thấy ngài Feyrld trâu bò đến thế....

Xem ra, ngài ấy giỏi hơn cậu ta nhiều...

Khí thế ban nãy, mạnh mẽ tới mức cố định cậu ta ngay tại chỗ, không sao cử động tay chân được....Y hệt con cá bị ép nằm trên thớt, chịu đựng cực hình bị lột da róc xương...

Ngài làm thế bằng cách nào chứ?

"Nàng ấy sống vui chứ?"

"Dạ..." Một chữ "vui" đang định phun ra bèn bị Ara nuốt nhanh vào cổ họng. Với tình trạng không bình thường giờ của Feyrld, cậu ta sợ phải đi lĩnh cơm hộp lắm...

Rầu thối ruột mất thôi...

Sao cậu ta lại chọn khoảnh khắc này mà đi báo tin chứ?

"Bị câm à?"

"..."

Nuốt nuốt nước bọt, Ara khắc chế cho thân thể dừng run rẩy, sống lưng cứ thế túa ra mồ hôi. Dù lần này ngài Feyrld không có phóng ra áp lực như lần trước, song cậu ta càng sợ hãi thêm...Khoé môi mấp ma mấp máy, khó khăn nói: "Nữ hoàng Ai Cập...sống rất vui ạ!"

"Vui sao?"

"Vui ạ."

"Vui lắm sao?" Câu hỏi được lặp lại khiến Ara hãi đến mức tí thì tự cắn vào lưỡi mình...Cậu ta cứng nhắc trả lời: "Vâng."

"Ừ, ta hiểu rồi."

"..."

Feyrld đứng đó, trầm mặc suy tư...

Kế hoạch hôm nay đã lấy đi của chàng kha khá thời gian rồi...

Vậy là quá đủ cho bé con bay nhảy thoải mái...

Bé con à...

Ta đến trói nàng lại đây...

"Ngài Feyrld, thế..." Trông người đàn ông hờ hững đứng đó, Ara dè dặt hỏi: "Chỗ này xử lí thế nào ạ?"

"Ta quên mất đấy." Vỗ mạnh trán mình, bực dọc đảo mắt quanh đống xác chết, Feyrld cảm thấy thật mất kiên nhẫn. Chàng ta nhíu mày, quay gót sải chân ra cửa, dứt khoát ra lệnh: "Ba ngày nữa khởi hành đến Thượng Ai Cập. Ngươi đi chuẩn bị giấy tờ, thuyền bè, hàng hoá đi."

Chàng phải mau chóng giải quyết nốt việc ở bên này mới được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »