Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 108
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (42).

❊ ❊ ❊

"Em cần một lời giải thích." Tịnh Hề khoanh tay trước ngực, ngồi oạch một cái lên ghế sô pha, kéo căng gương mặt nhỏ, hỏi Lạc Cẩm Tu.

Người đàn ông cười khẽ, đóng cửa vào. Anh cúi người xuống, lục lọi cái kệ bên cạnh, lấy ra đôi dép bông hình tai thỏ. Bước đến gần Tịnh Hề, nhẹ nhàng xỏ dép cho cô. Bàn tay to nắm lấy cổ chân thon gầy của thiếu nữ. Tới lúc này, Lạc Cẩm Tu mới mở miệng: "Em chỉ được hỏi một vấn đề thôi."

Tịnh Hề:"..." Ta nhớ không nhầm thì anh ta từng nói câu này rồi thì phải?

Lật bàn!

Hỏi thế tụt hứng bỏ bố ra!

Thấy tiểu thiên sứ trừng mắt lườm mình, hai má bánh bao phụng phà phụng phịu, cả người Lạc Cẩm Tu tê hết cả lên. Ánh mắt cô quá câu hồn, có thể khiến anh phát cuồng trong tức khắc...

Cả thân thể của em ấy chính là thuốc phiện mà anh nghiện...

Đầu óc chợt nảy ra ý tưởng mới, Lạc Cẩm Tu ngồi cạnh Tịnh Hề. Cái tay mất dạy kia trượt từ cổ chân lên bắp chân cô, lả lướt vuốt ve. Người đàn ông nhìn chằm chặp từng tấc da đùi mịn màng. Anh đặt gót chân Tịnh Hề sao cho nó ma sát với hạ thân của mình, cọ cọ vài cái...

A! Phê thế chứ!

Cọ mạnh thêm tí nữa.

Tịnh Hề đâu phải người vô giác. Trong lúc đang suy ngẫm xem hỏi nam phụ đại nhân câu gì thì hợp lý...Ai dè, Lạc Cẩm Tu bậy bạ tới mức cầm gót chân cô mà thẩm du...

Là thẩm du đó!

Hù chết bé rồi!

"Anh làm trò gì thế hả?" Tịnh Hề rụt mạnh chân lại, hoảng loạn kêu to. Lạc Cẩm Tu cực kì cố chấp, kéo chân cô. Anh vòng tay tóm lấy eo cô gái, bế cô ngồi lên đùi mình...

Ôi, mông em còn phiêu hơn so với gót chân. ( Đừng ai hỏi cảm xúc của tôi khi viết tới câu này ???)

"Lạc Cẩm Tu!!!" Cảm nhận được vật cứng ở dưới đụng thẳng vào mông, mặt Tịnh Hề đen lại, quát ầm lên. Cô không dám giãy dụa, lỡ đâu khiến tên cầm thú đang động dục này phát tình thì vỡ mồm.

\[ Kí chủ ơi, ngài biết đó...\] Chuột nhỏ ngồi trong không gian hệ thống bỗng ló đầu, lí nha lí nhí nói: \[ Tất cả các nhiệm vụ đều hoàn thành hết rồi. Còn mỗi sáu phần trăm độ hảo cảm nữa thôi. Vậy ngài cố gắng lên nhá.\]

Tiêm thêm liều thuốc kích thích cho Tịnh Hề, cậu chuột xách đuôi chạy...

Cảnh tượng tiếp theo, không hợp với trẻ con.

Mà nó còn là trẻ con...

Không xem, không xem.

Cay con mắt!

Chuột nhỏ dễ thương, cute không thể bị vấy bẩn được.

Tịnh Hề:"..." Trăm năm trôi qua, độ hảo cảm vẫn không thay đổi?

Lag à?

Chết tiệt! Lạc Cẩm Tu! Cái đồ tra nam này!

"Bé con, em lại mất tập trung rồi." Lạc Cẩm Tu rất rất ư là không vui. Ở cạnh anh, tiểu thiên sứ lại làm sao?

Mất tập trung hai lần liền...

Hừm, phải trừng phạt.

Cách phạt của biến thái thì miễn bàn luôn đi...

Từng ngón tay của người đàn ông luồn qua eo Tịnh Hề, nhẹ nhàng kéo tuột khoá váy cô xuống. Anh mơn trớn phần xương hồ điệp xinh đẹp, môi mỏng gặm liếm vành tai cô, ánh mắt thâm thúy: "Sao em không để ý đến anh?"

Vừa mới tỉnh lại, não chạy luôn rồi?

"Thôi đi, anh phát điên cái gì?" Tay nhỏ chống lồng ngực người đàn ông, Tịnh Hề khó hiểu. Anh ta làm sao thế?

Không biết bổn bảo bảo mới ốm bệnh dậy hay gì?

Thâm thể kiều nhược thế này, sao chơi nổi cái trò vận động trên giường với anh ta chứ?

Dường như đọc thấu ý nghĩ của Tịnh Hề, Lạc Cẩm Tu mút mạnh cái má mềm, để lại trên mặt dấu đọng nước bọt. Anh ra vẻ thật tự nhiên, chỉ vào mấy vệt đỏ đỏ trên cổ cô: "Cục cưng, em không hiểu sao?"

"Hiểu gì?" Hiểu cái gì?

Tư duy của thần kinh, ta xin từ chối hiểu nha.

"Em không hiểu..." Lạc Cẩm Tu tà tứ ngân dài giọng, bàn tay anh vén nhẹ váy Tịnh Hề, cho tay đi vào. Sờ sờ tới cái quần lót vải, bèn dùng ngón tay vuốt vuốt: "Cơ thể mình có gì đó khác lạ sao?"

Tịnh Hề bị đụng đến chỗ nhạy cảm, muốn tránh né cũng vô dụng. Lạc Cẩm Tu cường thế giữ chặt cô gái nhỏ lại. Sức lực đàn ông vốn mạnh hơn phụ nữ, né tránh thế nào lại biến thành cảnh hai người ngã lên nền thảm. Đương nhiên là Lạc Cẩm Tu đè lên người Tịnh Hề, khống chế để cô khỏi chạy trốn...

Anh vừa phát hiện ra...

Trò này mang lại một phong vị thật tuyệt vời...

Bé con càng giãy, anh càng nghiện...

"Bé con à.. ." Lạc Cẩm Tu lắc lắc đầu, tiếc thương ném quần lót Tịnh Hề sang một bên: "Anh vốn định trả lời câu hỏi của em. Nhưng em không ngoan..."

Nên anh sẽ không trả lời chứ gì???

Tịnh Hề hậm hà hậm hực bĩu môi. Hai tay nhanh nhẹn thả váy xuống, che đi nơi không nên nhìn kia. Cô đỏ mặt liếc sang cái quần lót đáng thương, mím mím môi không dám đứng lên...

Không có quần lót che, đứng lên để lộ hàng à?

Lạc Cẩm Tu trông bộ dạng chật vật đến đỏ cả mặt của Tịnh Hề. Anh đưa ngón tay ban nãy nhét vào váy cô lên mũi ngửi ngửi...

Hời, bất cứ thứ gì của bé con thực thơm ngon.

Thấy nam phụ đại nhân hết ngửi ngón tay lại đến quần lót cô, mặt Tịnh Hề đỏ tới nỗi có thể nhỏ ra máu luôn...

Trời ạ! Những thứ mà anh ta hít hít đều...

Hic hic, ghê quá. Không hổ là biến thái một lời không hợp đòi hủy diệt thế giới.

Ô ô ô! Bảo bảo bị bóng ma tâm lý mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »