Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 176
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (6)

❊ ❊ ❊

Khúc hát cho bản nhạc vui tươi của ngày xuân cuối cùng cũng đến. Lễ Tết Nguyên Đán sắp đi qua để lại niềm hân hoan vẫn còn dư đọng trong tâm trí vạn nhân dân về một năm mới an khang hạnh phúc....

Vẫn như mọi năm, Tết này Hi Hoa vẫn cô độc một mình...

Nhảy khinh công bay đến vị trí cao nhất của Y Tiên Sơn, tay chàng cầm theo hồ lô chứa rượu. Ngồi xuống nền thảm cỏ xanh mướt, dưới hàng đống cây cỏ hoa lá thơm mát. Hi Hoa thản nhiên nốc rượu vào miệng. Thật khó có thể tin, một người dịu dàng, thanh lãnh không nhuốm bụi trần gian như chàng ta lại có cái tướng uống rượu thô tục đến vậy...

Nhưng sự thật chính là vậy đó.

Giữa bầu trời đêm, hàng vạn những ngọn đèn hoa đăng dần dần bay cao, thắp sáng cả một vùng trời. Tựa hàng vạn vì sao xa xăm đầy lung linh rực rỡ. Từ Y Tiên Sơn nhìn xuống, đường phố phồn hoa thịnh vượng, đám người thi nhau chen chúc lúc nhúc. Vừa hay vào khoảnh khắc này, thanh âm bụp bỗng nhiên trở nên vang dội. Từng đợt pháo hoa tô vẽ cho cả khoảng trời...

"Sao ngươi lại ở đây chứ?" Nghe thấy giọng nói quen thuộc của thiếu nữ truyền đến, Hi Hoa mờ mịt ngẩng đầu lên. Quả nhiên thấy một tà áo trắng phất phơ bay qua mặt mình. Tịnh Hề đạp gió mà bay đến, gương mặt xinh đẹp vẫn luôn luôn treo nụ cười ngọt ngào như mọi khi nàng chuyện trò với chàng. Đứng cạnh Hi Hoa, ngước mắt lên trời ngắm nhìn đợt pháo hoa nổ tung, nàng khẽ thở dài thườn thượt: "Đây là lần thứ hai ta đón Tết."

Ở thế giới này...

Đương nhiên mấy chữ cuối Tịnh Hề không có nói ra.

Hi Hoa cũng đứng dậy từ khi nào rồi. Hướng ánh mắt sang sườn mặt xinh đẹp của tiểu ma nữ bên cạnh. Ánh sáng từ trên trời chiếu rọi vào hai người họ. Tóc mai lất phất bên gò má cô nàng, đôi mắt hạnh trong veo tựa làn thu thủy mềm mại. Khoé miệng cong cong thực nhu hoà. Vẻ đẹp của nàng ấy sao có thể giống nàng tiên nữ được miêu tả qua các câu chuyện dân gian thế chứ...

Đây là lần đầu tiên mà bọn họ gặp lại sau nửa tháng xa cách...

Có lẽ do trên người đã dính chút men say...nên bản thân chàng mới đồng ý nói chuyện cùng tiểu ma nữ này.

"Sao lại là lần thứ hai?"

"À, kể từ khi ta làm ma thì là lần thứ hai."

"Ồ..."

"..."

Pháo hoa dù cho có đẹp đến mấy thì cũng đến lúc tàn...

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, hàng người dưới phố đã thưa thớt dần. Thanh âm nhộn nhịp, náo nhiệt đã phai mờ đi...Những ngọn hoa đăng giờ bay cao quá, xa quá...

Mắt thường sao có thể trông thấy.

Hai thân ảnh bạch y ngồi yên trên nền cỏ. Bên cạnh là hàng đốc hồ lô rượu lăn lông lốc đầy bừa bộn. Đối mặt với bóng đêm cùng gió lạnh, song hai người họ vẫn...Ừm, Tịnh Hề thì không sao rồi, cô nàng giờ là ma. Đương nhiên sẽ không bị bệnh.

Nhưng Y Quân à, ngươi cứ nằm ngủ giữa đêm đầy sương thế này bộ không lo bị ốm à?

"Ta thích nàng ấy." Nấc cụt một hơi, đưa hai tay ôm trán, Hi Hoa nhíu mày, buồn bực rầu rĩ buông một câu nói. Giọng điệu nam tính có chút khàn khàn: "Nhưng nàng ấy đã sớm có người thương mất rồi."

Tịnh Hề say đến mức lảo đảo. Chỉ là thần trí nàng...có lẽ còn chút tỉnh táo. Gò má bánh bao trắng trắng mềm mềm đã tiêm nhiễm màu sắc đỏ ửng mê người. Vành mắt phủ đầy hơi nước, hàng mi dài khẽ khàng rung động. Tịnh Hề gập hai chân, tay chống cằm, chán ngán đáp qua loa có lệ: "À thế à. Vậy ngươi dự tính thế nào?"

"Ta nghĩ...chỉ cần cùng nàng ấy làm bạn là tốt rồi. Là tri kỉ thì tốt rồi." Nấc cụt phun ra từng câu từng chữ, Hi Hoa bỗng quay đầu hỏi lại Tịnh Hề: "Nếu ngươi thì sao?"

"Ta làm sao?"

"Nếu..." Men rượu ngấm vào máu, dường như khiến Hi Hoa mất đi tư duy đầu óc vốn có. Hoàn toàn quên mất người trước mặt là người mình đã giết chết: "Nếu ngươi cũng như ta. Thích một người đã có ái nhân, ngươi sẽ làm sao?"

Chẳng rõ chàng ta có say hay không...Nhưng ánh mắt mà Hi Hoa dán lên người Tịnh Hề quá mức chuyên chú. Một sự chuyên chú mà chính chàng ta cũng không nhận thức được...

"Sẽ không." Không hề suy nghĩ quá ba giây, Tịnh Hề đã bật lại rất nhanh: "Chàng ấy sẽ không yêu người khác."

Vừa nói xong, nàng cảm thấy ngờ ngợ...

Sao ta lại chắc chắn thế nhỉ?

Mà chàng ấy là ai?

Cảm thấy không tin tưởng lắm, nàng bồi thêm câu: "Ta là ta. Ngươi là ngươi. Người ta thích chưa chắc sẽ giống như người ngươi thích. Với lại..." Nhíu mày suy nghĩ một hồi, Tịnh Hề tiếp câu: " Nếu ta thích một người, ta chắc chắn sẽ không cam chịu như ngươi."

"Ừ." Chỉ nhận lại duy nhất một chữ như này của Hi Hoa. Sau đó Tịnh Hề bỗng cảm thấy đùi mình nằng nặng. Khi hồi thần lại thì chàng ta đã gối đầu lên đùi nàng ngủ mất rồi. Tư thế ngủ rất chỉn chu, quy củ. Vành tai đo đỏ do quá say rượu...Toàn thân chàng ta đã giảm bớt khí chất tiên nhân, mà thay vào đó là cảm giác yên bình lạ kì.

Tịnh Hề cúi đầu, sống mũi dí gần với khuôn mặt Hi Hoa. Một vài sợi tóc mềm mại của nàng cọ cọ xát với da thịt chàng. Ngón tay thon dài của nàng chạm nhẹ vào mi mắt người đàn ông...Không biết nghĩ về cái gì, Tịnh Hề lập tức thả tay ra. Nhẹ nhàng đặt người Hi Hoa vào thân cây gần đó. Móc đâu ra tấm vải mỏng manh đắp lên người chàng ta. Cuối cùng nàng quay đầu dời đi.

Ngoài kia không khí vui vẻ của Tết vẫn chưa tan biến hẳn, ở đây lại có một con ma cô độc dạo bước đơn côi...

Tự mình rớt hai hàng lệ cho chính mình...

Chắc năm nay lại buồn lắm đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »