Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 196
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (26)

❊ ❊ ❊

Thái hậu đã được a hoàn Mộc Trản báo trước về căn nguồn sự hôn mê của Hoàng Dương công chúa. Nên khi nghe thấy những lời nói đầy khẩn thiết của Lư thái y, bà cũng chỉ đành bất lực ôm trán không nói gì cả và cũng không trách cứ lão ta. Thay vào đó, bà lại hỏi: "Lư lão, ngươi xem xem. Trên mặt con bé bỗng xuất hiện một vết sẹo trông không bình thường tí nào." Đoạn, Phạm thị tỏ ra thật đau lòng giơ tay vuốt ngực: "Nữ nhân mà hủy đi dung mạo rồi, thì có khác gì là một cực hình đầy đau đớn đâu chứ!"

"Thái hậu nương nương, mong người bảo toàn ngọc thể." Phùng ma ma lo lắng đến gần khuyên nhủ một câu. Phạm thị chỉ gật đầu nhẹ một cái, không nói thêm câu nào nữa. Lư thái y vừa nãy mới chỉ nhìn được một bên sườn mặt xinh đẹp của Hoàng Dương công chúa qua màn trướng thôi. Giờ được đích thân Thái hậu cho phép cùng sự hỗ trợ của Phùng Xuyến, cuối cùng lão cũng nhìn thấy vết "sẹo" đó. Căng thẳng khám xét thật tỉ mỉ cẩn thận một lần nữa, cuối cùng lão cũng thở phào nhẹ nhõm: "Thái hậu nương nương, lão thần nghĩ mẩm đây có lẽ là một vết bớt trên mặt điện hạ. Bớt này do trong máu có độc lên mới tụ thành. Khi nào đào thải hết độc dược rồi thìn vết bớt cũng sẽ tự động biến mất."

Nhưng thuốc giải độc còn chưa làm được, thì sao có thể đào thải độc đây...

Cái này, Lư thái y cũng chịu thôi. Lão tuổi già rồi, cũng không dám mạo hiểm nữa. Đây là tính mạng của một con người đó. Đâu chỉ vì làm vừa lòng Thái hậu mà tùy tiện chữa bệnh được, không khéo lại lỡ tay chữa lợn què thành lợn què hơn thì toi!

Đại điện chỉ là một mảnh tĩnh mịch. Sắp quá giờ nghỉ trưa rồi, mặt trời đã cheo leo giữa đỉnh đầu. Mọi chuyện vẫn như mọi ngày, ánh nắng ban trưa rực rỡ chói loá chiếu sáng vạn vật. Tiếng ve kêu râm ran thật vui tai người nghe. Cửa chính điện Thọ Hy cung dần mở rộng, hai bóng hình một nam một nữ chậm rãi bước qua. Thái giám canh cửa đồng thời khụy gối hành lễ với bọn họ.

Tận tình đưa Lư lão ra khỏi cổng của Thọ Hy cung, Phùng Xuyến cũng hành nốt cái lễ cuối cùng coi như chào tạm biệt lão.

Sân vườn Thọ Hy cung vốn luôn vắng vẻ, nay lại càng thêm hiu quạnh, cô liêu. Thái hậu thường rất khắt khe với mọi quy củ trong hậu cung, không cho phép các cung nữ nô đùa trong sân. Đã vậy hai hôm nay thông tin giả Thái hậu lâm trọng bệnh bỗng lan truyền ra ngoài, miễn cho các chư vị phi tần đến hành lễ sáng canh năm...Sân vườn giờ chỉ toàn cỏ với hoa, chắc đám nô tì khác đã đi làm những công việc được giao phó rồi.

Hình như buổi thiết triều ban sáng kết thúc rồi ấy nhỉ?

...

Thái hậu thả mình trên ghế quý phi, để cho một vị ma ma khác ngồi xoa lưng đấm vai dùm. Lực đạo của ma ma này rất hợp ý bà, cộng thêm những bài mát xa bên cạnh của đám a hoàn đã khiến Phạm thị cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, bao phiền não mấy ngày qua liền bay đi đâu mất.

Phùng Xuyến lẳng lặng bước đến gần, Thái hậu nương nương khẽ he hé cặp mắt. Nghe thấy nô tì nhà mình nhẹ giọng bẩm báo: "Nương nương, Mộc Trản vừa trở về. Hiện đang đứng ngoài thiên điện chờ Người."

"Được rồi, các ngươi lui đi." Thẳng lưng ngồi dậy, khoác lại áo trung y. Thái hậu hạ lệnh đuổi người. Phùng ma ma cầm phượng bào lên mặc lại cho nương nương. Chưa đầy một khắc sau, thái giám đứng cửa chợt cao giọng xướng: "Hoàng thượng giá lâm."

Thái hậu vẫn rất ung dung chỉnh lại kiểu tóc của mình, lết cái thân xác già nua bò lên phượng toạ ngồi. Phùng ma ma cầm cây quạt lông vũ mềm mềm mát mát đứng bên cạnh, quạt gió cho Thái hậu. Đến lúc này, Người mới hô: "Vào đi."

Cánh cửa chính điện lại được kéo ra một lần nữa, lần này là một bóng dáng cao lớn màu vàng sáng bước vào. Tư thái nam nhân thập phần oai vệ, hào sảng. Tuy đang khoác trên mình bộ hoàng bào song cũng không giấu được khí chất đó. Hoàng thượng chân đi long ủng dần dần tới gần phượng toạ. Cả cơ thể hắn ta dường như được thắp sáng bởi màu sắc của hoàng kim. Đây là tiêu chuẩn đúng của một kim cương vương lão ngũ: "Nhi thần tham kiến mẫu hậu."

"Ây da, bình thân đi! Chờ cả ngày hôm nay mới thấy con đến thăm ai gia một lần. Nào, hoàng nhi mau lại đây ngồi cùng ta." Hoàng thượng gật gật đầu đến gần ngồi chung bàn trà với mẫu hậu mình. Hai mẫu tử bọn họ chỉ bàn về dăm ba chuyện linh tinh như hiện trong hậu cung giờ như thế nào, rồi vấn đề sinh con đẻ cái nối dõi hoàng tự ra sao, hay việc tổ chức lễ thành thân của các vương gia, công chúa khác. Nhưng cho dù nói lái tới đâu, Thái hậu sẽ không đụng chạm một câu một chữ nào của việc triều chính.

Ở thời đại này, đàn bà thì chớ có dại mà đòi quan tâm đến sự vụ của đàn ông.

Sau khi ra lệnh Phùng ma ma cùng Tiền đại tổng quản ra đứng ngoài cửa điện. Khi trong chính điện còn mỗi hai người bọn họ, hoàng thượng mới đặt chung trà Tuyết Liên Sơn đang uống dở lên mặt bàn. Vẻ mặt hắn biến chuyển, lo lắng hỏi Thái hậu: "Mẫu hậu, tình trạng của Hề nhi có tiến triển nào không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »