Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 190
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (20)

❊ ❊ ❊

"Ngươi lại phải xuống kinh thành à?" Tịnh Hề khoanh chân ngồi bên bệ cửa sổ, nắng mai rọi qua thân nàng. Như thể dát thêm một lớp thánh quang, xinh đẹp rạng ngời. Gió hạ thổi khiến ống tay áo nàng phất phơ, chậu cây thảo mộc nhỏ bên cạnh khẽ khàng lắc lư. Hướng đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn hành động thu dọn tay nải của Hi Hoa, nàng đã đoán được sương sương thân phận của thiếu nữ ngoài kia...

Khiến cho Y Quân đại nhân vang danh khắp thiên hạ đích thân xách mông dời núi...Ừm, chàng ta vốn luôn cao cao tại thượng. Ngoại trừ kẻ được chàng thích ra, đâu ai đủ khả năng khiến Hi Hoa thế này chứ...

Tuy đã đoán được kết quả này, nhưng trông dáng vẻ chàng ta vì nữ nhân khác kìa. Không hiểu vì sao càng nhìn càng chướng mắt. Chợt nàng rất muốn cầm quả sầu riêng đập tòi não chàng...

Đương lúc này, Hi Hoa vắt tay nải lên vai. Nghiêng đầu ngó sang con ma đang vắt vẻo trên cửa sổ. Nghĩ về cái gì đó, đáy mắt đào hoa vốn dịu dàng của chàng đột ngột trầm hẳn đi. Tia huyết quang quỷ dị xẹt qua rất nhanh rồi biến mất. Tới lúc này, Hi Hoa mới trả lời câu hỏi ban nãy bé con đưa ra cho chàng.

"Nàng đi xuống kinh cùng ta."

Nghe tới câu này Tịnh Hề cứng đờ (\*)ma. Chưa suy nghĩ quá ba giây, nàng đã cáu kỉnh đáp lại. Gương mặt nhỏ nhắn nhăn lại đầy giận dỗi, hai má bánh bao phụng phà phụng phịu. Thái độ phi thường kiên quyết, không cho Hi Hoa cơ hội phản bác: "Ta không đi đâu. Mình ngươi xuống là được rồi. Mắc mớ gì lôi ta vào?"

(\*) Đoạn này tính ghi "cứng đờ người", nhưng do chị nhà là ma nên mị ghi vậy đó.

Chết tiệt, đừng hòng bảo nàng xuất sơn.

Mấy lần trước đây, cứ hễ xuống kinh thành, y như rằng chuyện xui xẻo nào đấy bèn ập tới.

Với lại, bảo ta đi cùng nữ nhân đó...

Sorry, bảo bảo xin kiếu.

Nhận được câu nói đấy của người thương, cùng với dáng vẻ hời hợt của Tịnh Hề. Ban đầu Hi Hoa vẫn còn dịu giọng khuyên thêm vài câu. Sau cùng, do nàng cứ khăng khăng lắc đầu từ chối, Hi Hoa đã không kiềm chế được nữa. Chàng túm chặt tay nàng, gắt gỏng: "Ta nhắc lại, nàng nhất định phải xuống kinh cùng ta."

Không được!

Tuyệt đối không thể để cho nàng ấy dời tầm mắt chàng quá xa...

Chàng đang sợ hãi...

Những ngày tháng yên bình vừa qua trong ngôi nhà tranh dường như là một giấc mộng dần lung lay, vụn vỡ...

Thái độ của Hi Hoa như vậy, Tịnh Hề cho rằng chàng ta đang nạt nộ mình. Thuở đời có ai như vậy không chứ? Còn bắt người ta phải đi theo mình?

Đừng hòng nàng đồng ý.

Không đi chính là không đi.

Vẻ mặt ôn nhu của Hi Hoa sắp sửa xuất hiện dấu vết rạn nứt. Khoé môi giật giật liên hồi, gắng gượng nuốt cục tức vào bụng. Chàng chỉ đành cúi đầu ôm chặt ma vào lòng. Xúc cảm hoang mang sợ hãi trong lòng dần dà tiêu tan...

Không nỡ tổn thương nàng, không nỡ tỏ thái độ với nàng...Chàng chỉ đành dùng cách này xoa dịu bản thân...

Chỉ khi ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào ngất ngây này, bao muộn phiền cũng lặn mất.

Tịnh Hề bị doạ cho hết hồn, Hi Hoa ép sát thân hình cao lớn của mình với thân nàng, bắt nàng núp trong lồng ngực chàng tựa chú chim hoàng yến nhỏ. Không thể né tránh được, chiếc eo sớm bị khoá chặt. Hai chân thon dài bị tách ra, quặp bên vòng hông của người đàn ông. Rất nhanh, Tịnh Hề liền cảm thụ được...nàng hận không thể gặm chết thằng cha nội này.

Cmn! Bảo bảo là ma đoá! Thế mà...mà... chàng ta còn lên cơn động kinh được.

Quá điên rồ! Ta nên chạy khỏi đây.

Âm thầm nhắc nhở mình là như vậy, Tịnh Hề đờ đẫn đưa tay chống chống trên ngực chàng. Cái mông khẽ lui về phía sau một tí xíu, tránh ma sát với vật nam tính nóng hổi dưới đó. Hi Hoa cũng không có ép sát thêm nữa, chỉ tuỳ tiện dùng cằm cọ cọ bên đỉnh đầu tiểu ma nữ. Một tay ôm eo, một tay vuốt tóc Tịnh Hề...Đây quả là một quá trình hưởng thụ tuyệt vời...Lặng im hồi lâu, trong không khí ngượng ngùng, chẳng ai dám mở miệng bắt chuyện trước. Cuối cùng, vẫn là chàng ta chủ động lên tiếng: "Xuống kinh cùng ta nhé?"

Tịnh Hề:"..." Chưa xong à?

Tưởng vừa tái phát bệnh thì chàng ta bình thường rồi chứ?

"Không. Ta không đi đâu."

...

Bất lực.

Thật quá ư bất lực!

Nhưng lại không biết nàm xao...

"Nếu ngươi nói thêm câu nữa, ta sẽ dời khỏi ngươi đó." Không chịu nổi sự lải nhải liên hồi của tên đàn ông trước mắt, Tịnh Hề đành đánh đòn phủ đầu. Nàng vừa dứt lời, người đó đã vội vàng im lặng. Chỉ là lực đạo trên eo càng tăng mạnh thêm, như thể không thể một phát bẻ gãy eo nàng vậy. Hơi thở phảng phất hương thảo dược của nam nhân cũng trầm hẳn đi. Tịnh Hề bỗng hối hận khi mình nói mà không biết suy nghĩ. Nàng có cảm tưởng chàng ta sẽ vung tay bóp chết mình vậy...

Hi Hoa hít vào, thở ra, từng hơi từng hơi một. Há mồm cắn mạnh vào chiếc cổ non mềm của nàng, mạnh mẽ đến mức Tịnh Hề phải kinh hô kêu đau. Nàng nghe thấy bên tai mình có tiếng thầm thì: "Không được, không được đi..."

Không được, bé con đừng mà.

Đừng khiến chàng nổi điên.

Đừng đánh thức con quỷ trong người ta.

Xin nàng đó.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\*Tôi nói trước đó rồi, vị diện này anh nhà chỉ hiền hơn vị diện trước xíu thôi. Chứ đòi ảnh bình thường thì...không có chuyện đó đâu ???.

Chúc các bạn đã thi và chưa thi cố gắng thi tốt. Còn những ai đã thi xong rồi thì...tôi chịu thôi\*\* :)))).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »