Trình Vô Tiết và ba người bọn họ vốn dĩ muốn ngủ một chút, dù sao thì làm bộ làm tịch cũng là điều nên làm.
Thế nhưng, ba gã trông có vẻ vô tâm vô phế này, cuối cùng vẫn không thể làm được chuyện thật sự vô tâm vô phế.
Chẳng biết đã trò chuyện bao lâu, men rượu và cơn buồn ngủ đều đã qua đi, tinh thần ngược lại càng thêm tỉnh táo.
Át Kha Ma mãi đến tận tối mịt mới trở về, chẳng biết đã đi làm những gì, sau khi quay lại thái độ đã tốt hơn trước rất nhiều.
Hắn sai người chuẩn bị rượu thịt, còn cố ý thay một bộ y phục, không mặc bộ cẩm y đắt tiền kia nữa.
Khi trở về, hắn trông lại giống như Át Kha Ma mà họ từng quen thuộc, giống như người anh em tốt năm xưa.
Bốn người ngồi xuống uống rượu, Át Kha Ma không còn nhắc đến chuyện khác nữa, chỉ cùng Trình Vô Tiết ôn lại chuyện thuở nhỏ cùng nhau lớn lên.
Lần trò chuyện này nhẹ nhàng hơn nhiều so với buổi trưa, bốn người nói nói cười cười, rượu uống nhiều thêm chút, rồi vừa cười vừa khóc.
Tiểu Lục lau nước mắt, nhìn về phía Át Kha Ma nói: "Hồi nhỏ, tôi và Tiểu Cửu vóc người nhỏ bé, luôn bị bắt nạt, cũng luôn là cậu và anh cả Trình ra mặt cho chúng tôi."
Tiểu Cửu sụt sịt mũi, nhớ lại lần Át Kha Ma bị đánh đến sưng vù mặt mày, trong lòng càng thêm đau xót.
"Hai đứa tôi bị người ta ném vào hố bùn."
Tiểu Cửu giơ tay lau mũi, trong mắt đong đầy nước mắt nhưng khóe miệng lại nở nụ cười.
"Sáu bảy đứa đánh hai đứa tôi, chúng tôi cũng quá yếu, đánh không lại, sau đó Át Kha Ma đến."
Cậu liếc nhìn Át Kha Ma, ánh mắt ấy chứa đựng tình cảm vô cùng sâu đậm.
"Đến tận bây giờ, chỉ cần nhắm mắt lại hồi tưởng, tôi như vẫn thấy được dáng vẻ của cậu ấy lúc đó."
"Chỉ lớn hơn chúng tôi một tuổi, năm đó chúng tôi tám tuổi, cậu ấy chín tuổi, tay cầm nửa viên gạch đứng trước mặt chúng tôi, quay lưng về phía chúng tôi, đối mặt với đám khốn kiếp kia."
Tiểu Cửu chậm rãi thở ra một hơi: "Cậu ấy nói, hai đứa đừng sợ, có tao ở đây, đứa nào bắt nạt hai đứa, tao giết đứa đó."
Tiểu Lục nâng chén rượu uống cạn rồi nói: "Trận đánh đó, hai đứa tôi trốn phía sau sợ đến run cầm cập, thế mà chẳng dám xông lên giúp, chỉ có lão Át tự mình đánh nhau với bọn chúng, cậu ấy đánh ngã mấy đứa, bản thân cũng bị đánh gục, mặt mũi bị đánh đến biến dạng, miệng toàn là máu."
Át Kha Ma cười lắc đầu: "Còn nói nữa, tao giúp hai đứa đánh nhau, hai đứa chỉ trốn phía sau hô, lão Át đánh chúng nó đi, lão Át đánh chúng nó đi!"
Trình Vô Tiết bật cười khanh khách.
Cười xong, nước mắt lại trào ra: "Ngày đó các cậu là muốn đi cứu tôi."
Tiểu Cửu vừa lau nước mắt vừa cười: "Ngày đó hai đứa tôi bị người ta đuổi đánh, còn anh là bị người ta treo lên đánh."
Át Kha Ma nói: "Tôi đang luyện công ở sau làng, nghe tiếng người kêu nên chạy tới, sau đó mới biết chuyện gì xảy ra."
Ngày đó, Tiểu Lục và Tiểu Cửu đói đến mức không chịu nổi, hai người ngồi xổm đó khóc.
Trình Vô Tiết nhìn hai đứa, thấy xót xa.
Anh cũng đói, nhưng anh nghĩ, dù thế nào cũng phải tìm chút gì đó cho hai đứa ăn.
Trong làng có nhà giàu đang mở tiệc mừng thọ, Trình Vô Tiết lén lẻn vào, định kiếm chút đồ ăn mang ra.
Kết quả đang trộm đồ ăn thì bị người ta bắt gặp.
Năm đó anh mười tuổi, là người lớn nhất trong bốn người, nên ba đứa kia luôn gọi anh là anh cả Trình.
Anh cả Trình mười tuổi chỉ biết một điều: mình là anh cả, mình đói không sao, nhưng không thể để bọn chúng đói.
Anh tuyệt đối không vì mình đói mà đi trộm cắp, nhưng thấy Tiểu Lục và Tiểu Cửu đói đến phát khóc, anh không đành lòng.
Anh bị gia đinh nhà giàu kia bắt được, treo ở sân sau đánh một trận, đánh đến da tróc thịt bong.
Hôm đó là ngày mừng thọ, nên nhà giàu kia có rất nhiều thân bằng quyến hữu đến dự.
Những người này mang theo con cái, chúng vây quanh Trình Vô Tiết cười nhạo, còn nhặt đá hoặc đất ném anh.
Sau đó có một đứa trẻ mười mấy tuổi nói dùng trứng gà ném anh chắc chắn sẽ rất vui.
Nhà giàu kia bèn mang ra mấy sọt trứng gà, đám trẻ đó liền dùng trứng ném Trình Vô Tiết.
Trình Vô Tiết nhìn những quả trứng vỡ tan, đau lòng đến phát khóc.
Bị đánh cũng không khóc, đau đến thế cũng không khóc.
Người khác tưởng anh bị đánh đau quá nên khóc, nhưng chỉ mình anh biết, anh đang nghĩ nếu số thức ăn này có thể mang về cho Tiểu Lục và Tiểu Cửu thì tốt biết mấy.
Phí phạm quá, tất cả đều phí phạm rồi.
Anh cũng đói, có quả trứng đập vào đầu anh vỡ nát, lòng đỏ trứng chảy xuống, anh liền dùng miệng hút lấy.
Dáng vẻ này bị đám trẻ nhà giàu kia nhìn thấy, chúng càng cười lớn hơn.
Thế là chúng tiến lại gần, nhắm vào đầu Trình Vô Tiết mà ném.
Trình Vô Tiết năm đó mới mười tuổi, nên lúc ấy không hề nghĩ rằng... bữa ăn no nhất của mình năm mười tuổi, lại đến theo cách như vậy.
Đến mức sau này nhớ lại, Trình Vô Tiết vẫn vô tâm vô phế nói, tuy bị đánh rất đau, nhưng trứng sống ăn cũng khá ngon.
Trong đám trẻ nhà giàu kia, lại có kẻ đề nghị trói Trình Vô Tiết lại rồi lôi đi diễu phố.
Để cho người trong làng xem, tên trộm nhỏ này là ai.
Thế là nhiều kẻ phụ họa, đẩy Trình Vô Tiết ra khỏi sân sau.
Dùng dây thừng trói chặt, còn buộc một sợi dây vào cổ, bị chúng dắt đi.
Một đám người vừa cười đùa vừa tiếp tục dùng trứng gà ném, gia đinh khiêng sọt trứng, đám con nhà giàu lấy trứng từ trong sọt ra ném.
Người trong làng nhìn thấy, có kẻ cười, có kẻ lắc đầu thở dài.
Tiểu Lục và Tiểu Cửu biết chuyện, lập tức lao tới định cứu anh cả Trình.
Thế nhưng vì hai đứa thường xuyên không có cơm ăn, vừa gầy vừa nhỏ, lúc đó cũng đã lâu không ăn gì, lấy đâu ra sức lực.
Huống chi người ta đông như vậy, hai đứa sao có thể thắng được.
Thực ra cũng chẳng tính là đánh nhau, hai đứa vừa xông lên đã bị đè xuống, bị đánh tơi bời, rồi bị nhấc bổng lên ném vào hố bùn.
Lúc này, Át Kha Ma đang luyện công sau làng nghe tin, trực tiếp lao tới.
Ngày đó, cậu cầm nửa viên gạch, hết lần này đến lần khác bị người ta đánh ngã, hết lần này đến lần khác lại đứng dậy.
Mặt mũi đầy máu, cậu nhìn đám trẻ nhà giàu kia nói, nếu các người không đánh chết tôi, tôi sẽ chắn ở đây.
Nếu các người không đánh chết tôi, sau này tôi sẽ đánh chết các người.
Chẳng biết đám trẻ kia bị khuôn mặt đầy máu của cậu dọa sợ, hay là bị những lời đó dọa sợ.
Hoặc giả, chỉ là cảm thấy kẻ máu me đầy người này ở đây khiến mọi chuyện trở nên mất vui, nên đều bỏ đi.
Tiểu Lục và Tiểu Cửu chạy tới, một đứa dìu Át Kha Ma, một đứa dìu Trình Vô Tiết.
Trình Vô Tiết bảo không sao không sao, các cậu đừng khóc, các cậu xem, đây chẳng phải cũng có thu hoạch sao.
Trên đất vẫn còn trứng gà, có quả vỡ có quả không.
Tiểu Lục và Tiểu Cửu liền nhặt trứng dưới đất lên cho Át Kha Ma ăn, Át Kha Ma lại hừ một tiếng.
"Thứ này tao không ăn, có chết đói cũng không ăn."
Cậu giơ tay lau máu trên mặt, nói với ba người Trình Vô Tiết, sau này tao làm người lớn, tao sẽ cho các người ngày nào cũng được ăn no, còn có thịt ăn.
Tiểu Lục xót xa hỏi, cậu có đau không?
Át Kha Ma nói đau cũng không sao, mình không có bản lĩnh, bị đánh thì phải nhịn, sau này có bản lĩnh rồi, nhất định phải đánh trả.
Thời điểm đó, mọi thứ trong làng đều là của nhà giàu, bao gồm cả hồ Tiểu Tiên ngoài huyện thành.
Ruộng tốt, hồ nước, thậm chí là cây trên núi, dù chỉ là một ngọn cỏ cũng là của người ta.
Tiểu Lục và Tiểu Cửu đi câu cá, bị người ta bắt được cũng bị đánh một trận.
Dường như vào lúc đó, hy vọng sống sót của họ mong manh đến nhường nào.
Thế nhưng sau đó loạn quân lưu dân tới, giết sạch cả nhà giàu kia, cướp sạch mọi thứ trong nhà họ.
Đám con cái nhà giàu kia, kẻ thì bị giết, kẻ thì bị chà đạp, kẻ thì bị bắt đi.
Nhà giàu tan cửa nát nhà, nhưng như vậy, Trình Vô Tiết và đám bạn lại có cơ hội sống sót.
Họ đi bắt cá ở hồ Tiểu Tiên, không còn ai quản, họ lên núi hái quả ăn, không còn ai đánh.
"Sau này sẽ không bao giờ phải như thế nữa."
Át Kha Ma uống cạn chén rượu.
Cậu nhìn về phía Trình Vô Tiết: "Các người ở lại đi, tuy bây giờ tôi không tính là đại phú đại quý, nhưng bốn người chúng ta ở bên nhau, ít nhất không cần phải lo không có cơm ăn, không cần lo không sống nổi nữa."
Tiểu Lục và Tiểu Cửu nhìn về phía Trình Vô Tiết.
Trong khoảnh khắc ấy, ngay cả hai đứa cũng thực sự động lòng.
Con người là loài động vật có cảm xúc phức tạp, dưới một tâm trạng nào đó, lựa chọn đưa ra sẽ chẳng còn lý trí.
Trước khi đến, họ định khuyên nhủ Át Kha Ma, lúc này sau khi uống xong bữa rượu này, lại bị câu nói của Át Kha Ma lay động.
Họ nhìn Trình Vô Tiết, là vì họ thực sự, thực sự luôn coi Trình Vô Tiết là anh cả.
Đó là anh cả của họ, anh cả có thể đưa ra quyết định.
Thế nhưng người vốn dĩ nên vô tâm vô phế nhất, nên thiếu lý trí nhất là Trình Vô Tiết lại ngẩn người ra đó.
Anh nhìn Tiểu Lục, lại nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt như muốn hỏi... các cậu quên chúng ta tới đây để làm gì rồi sao?
Át Kha Ma nhìn thấy ánh mắt của Trình Vô Tiết, nên thở dài một hơi thật nặng.
"Thực ra tôi biết các người tới vì chuyện gì."
Át Kha Ma xoay xoay chén rượu không trong tay, thở dài một hơi thật dài.
"Các người tới từ phía Ninh quân phải không?"
Cậu nhìn Trình Vô Tiết: "Anh cả Trình, tuy anh không đáng tin, nhưng anh chưa bao giờ lừa dối anh em, anh nói cho tôi biết, tôi đoán có đúng không?"
Trình Vô Tiết im lặng một lúc lâu, gật đầu: "Đúng."
Át Kha Ma nói: "Vậy các người tới để giết tôi?"
Trình Vô Tiết lắc đầu: "Không phải."
Át Kha Ma nói: "Tới để khuyên tôi đầu hàng?"
Trình Vô Tiết nói: "Lão Át, cậu biết thế nào là đúng sai, đi theo kẻ làm tà giáo, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
"Đúng sai?!"
Át Kha Ma cười lớn, tiếng cười xé lòng.
"Ha ha ha ha ha... đúng sai?"
Át Kha Ma đứng dậy, đôi mắt hơi đỏ.
"Thời thế này, anh nói với tôi về đúng sai?!"
"Vậy anh nói cho tôi biết, năm đó chúng ta bị nhà giàu bắt nạt, suýt chút nữa bị đánh chết, đó là ai đúng ai sai?"
"Nói nhà giàu ác độc, nhưng tại sao lại bị đánh? Là vì anh đi trộm đồ."
Nghe câu này, ba người Trình Vô Tiết đều kinh ngạc nhìn Át Kha Ma.
Át Kha Ma giơ ngón tay chỉ vào Trình Vô Tiết nói: "Nếu anh không đi trộm đồ, thì sẽ không bị treo lên đánh, sẽ không bị diễu phố, sẽ không liên lụy Tiểu Lục và Tiểu Cửu, cũng sẽ không liên lụy tôi, vậy anh nói xem ai đúng ai sai?"
Không đợi Trình Vô Tiết lên tiếng, cậu tiếp tục nói: "Sau đó loạn quân tới, giết cả nhà giàu kia, không còn chút nhân tính nào, trẻ con bị chúng đập chết, con gái bị chúng chà đạp, cả nhà đông người như vậy, tất cả đều bị giết."
Cậu nhìn chằm chằm vào Trình Vô Tiết hỏi: "Thế nhưng sau đó, chính vì cả nhà giàu kia bị giết, chúng ta mới có cơ hội sống sót, anh nói cho tôi biết, ai đúng ai sai?!"
Át Kha Ma rời khỏi bàn rượu, vừa đi vừa nói: "Cho nên sau này tôi mới hiểu ra, đúng sai trên thế giới này, là do kẻ mạnh quyết định."
"Các người cho rằng đây là tà giáo, nhưng ở đây, tôi là người dưới một người trên vạn người, tôi đi theo các người về phía Ninh quân, cao nhất cũng chỉ là một tên Đoàn suất nhỏ bé, dù có là Hiệu úy thì đã sao?"
"Anh cả Trình, Tiểu Lục, Tiểu Cửu... tôi không biết các người nghĩ gì, nhưng tôi luôn rất biết ơn đội quân phản loạn đó."
Câu nói này khiến ba người Trình Vô Tiết sợ hãi, trên người nổi lên từng đợt ớn lạnh.
Át Kha Ma quay người nhìn ba người kia, ánh sáng trong mắt cậu khiến ba người Trình Vô Tiết càng thêm sợ hãi.
"Quân phản loạn giết cả nhà giàu kia, thì liên quan gì tới chúng ta? Nhưng nhà giàu chết đi, chúng ta mới sống được, chuyện này mới liên quan tới chúng ta, cho nên tôi cảm ơn bọn họ."
Át Kha Ma từng chữ từng chữ nói: "Cho nên, nếu để tôi chọn, là tiếp tục làm chính mình, hay là trở thành nhà giàu kia?"
"Tôi đều không chọn, tôi muốn làm thì làm đội quân phản loạn đó."