Bên bờ Tiểu Tiên Hồ.
Tiểu Lục và Tiểu Cửu đang ngồi xổm bên bờ hồ câu cá, hai người thì thầm to nhỏ bàn tán chuyện gì đó.
Những sơn tặc khác vẫn lười biếng như thường lệ, kẻ nằm người ngồi, làm đủ mọi việc.
Trình Vô Tiết nhìn Lý Sát, nhìn thật kỹ, hắn không tin cái tên tiểu bạch kiểm trước mặt này... vị cẩm y công tử trước mặt này, lại chính là Ninh Vương điện hạ.
Hiện nay trong ngoài Ký Châu, đã không còn ai không biết Lý Sát chính là Ninh Vương. Mà cuộc sống ấm no của bách tính Ký Châu, đều bắt nguồn từ vị Ninh Vương này.
Huyện Động Các đối với cái tên Ninh Vương cũng chẳng hề xa lạ, cho nên Trình Vô Tiết chắc chắn sẽ kinh ngạc.
Có lẽ trong thâm tâm, hắn chỉ là chưa thể chấp nhận được việc Ninh Vương lại là một người trẻ tuổi đến thế. Chẳng lẽ không phải nên là một trung niên nhân đức cao vọng trọng sao? Cho dù không phải trung niên, chẳng lẽ không nên là một gã béo đức cao vọng trọng sao? Ngay cả người béo cũng không phải, thì là Ninh Vương cái nỗi gì?!
Hơn nữa nhìn qua, cũng không giống như có bản lĩnh gì lớn. Khác với cái tên tiểu bạch kiểm vừa động thủ với hắn lúc nãy, tiểu bạch kiểm Ninh Vương này nhìn qua trông chẳng biết đánh đấm gì.
Hắn cảm thấy Đạm Đài Áp Cảnh không tệ, là vì vừa đánh nhau xong, có cảm giác anh hùng trọng anh hùng. Thế nhưng loại người như Lý Sát, ngoài đẹp trai ra thì còn có cái gì nữa!
"Ngươi... thật sự là Ninh Vương?" Trình Vô Tiết chớp chớp mắt hỏi.
Trong ánh mắt của hắn, Lý Sát không chỉ nhìn thấy sự nghi hoặc, mà còn thấy cả sự khinh thường.
Lý Sát thầm nghĩ, chà... lại bị vẻ đẹp của chính mình làm liên lụy rồi. Người ta vẫn cứ quen nhìn mặt mà bắt hình dong, cứ thấy vẻ ngoài tuấn tú là cho rằng những chỗ khác chắc chắn chẳng ra sao.
"Cặp đại chùy của ngươi thật sự nặng tám mươi tám cân sao?" Lý Sát không trả lời, mà hỏi ngược lại một câu.
Trình Vô Tiết ưỡn ngực nói: "Đương nhiên! Không phải một đôi tám mươi tám cân, mà là mỗi chiếc tám mươi tám cân!"
Lý Sát gật đầu: "Lợi hại."
Trình Vô Tiết nói: "Còn phải nói sao, tổ tiên ta là đại tướng quân bách chiến bách thắng, ta thì có thể kém cỏi đến đâu được chứ."
Lý Sát nhìn Trình Vô Tiết, tò mò hỏi: "Tổ tiên ngươi là ai?"
Trình Vô Tiết đáp: "Tổ tiên ta là ai thì ngươi đừng hỏi, ngươi chỉ cần biết ông ấy là đại tướng quân bách chiến bách thắng là được rồi."
Giờ phút này, Lý Sát vẫn chưa biết rằng lời giải thích cho bốn chữ "bách chiến bách thắng" này nên là... chưa từng đánh trận nào, cho nên mới bách chiến bách thắng.
Đạm Đài Áp Cảnh nhìn đôi đại chùy đặt dưới đất, không nhịn được tò mò hỏi: "Tay phải của ngươi có phải mạnh hơn tay trái không?"
Trình Vô Tiết lập tức nói: "Không thể nào, tay trái tay phải của ta mạnh như nhau."
Tiểu Lục và Tiểu Cửu đang câu cá quay đầu nhìn hắn, ánh mắt cả hai đều có chút phức tạp.
Lý Sát nhìn ánh mắt của hai nhóc con này, liền cảm thấy sự việc chưa chắc đã đơn giản như vậy.
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Lúc ta động thủ với ngươi, tốc độ chùy tay phải của ngươi cực nhanh, thứ nặng tám mươi tám cân đó trong tay ngươi lại nhẹ tựa không, nhưng lúc tay trái ra chiêu thì chậm hơn một chút, cho nên ta đoán tay phải ngươi mạnh hơn."
Trình Vô Tiết nói: "Ngươi... ngươi muốn nói vậy thì cũng được."
Lý Sát cúi người định nhấc cây chùy lên, Trình Vô Tiết vừa định ngăn cản thì Lý Sát đã nhấc được lên rồi.
Trình Vô Tiết thấy Lý Sát nhấc chiếc chùy tay trái, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Hắn làm bộ không quan tâm nói: "Ninh Vương phải cẩn thận chút, một chiếc chùy của ta nặng tám mươi tám cân, vạn nhất không giữ được mà đập vào chân ngươi..."
Lời còn chưa dứt, Lý Sát đã tung hứng chiếc đại chùy đó chơi rồi. Tung lên, đón lấy, tung lên, đón lấy.
Cú này, đừng nói là Trình Vô Tiết ngẩn người, ngay cả đám sơn tặc dưới trướng hắn cũng nhìn đến ngây dại.
Lý Sát tung hứng chiếc chùy vài lần rồi tùy ý đặt xuống đất, lại vươn tay cầm chiếc còn lại.
"Đừng cầm!" Trình Vô Tiết lập tức hét lên, hắn muốn ngăn cản nhưng đã không kịp nữa rồi.
Lý Sát dùng lực để nhấc chiếc đại chùy đó lên vì chiếc vừa nãy hắn tung hứng quả thực rất nặng. Thế nhưng vừa dùng lực, suýt chút nữa đã văng cả cánh tay mình ra ngoài.
Chiếc chùy tay phải này nhẹ bẫng, đừng nói là tám mươi tám cân, ngay cả tám cân cũng không có, thật sự muốn nói nặng bao nhiêu thì chắc chỉ tầm ba cân tám lạng.
Lý Sát ngạc nhiên.
Đạm Đài Áp Cảnh nhìn động tác của Lý Sát liền đoán ra chuyện gì, hắn cũng ngạc nhiên. Ngạc nhiên xong thì bừng tỉnh.
Trình Vô Tiết vô cùng xấu hổ nói: "Ta vừa chẳng nói rồi sao... một cái nặng tám mươi tám cân, cái kia thì không..."
Đạm Đài Áp Cảnh thầm nghĩ, hèn gì tốc độ chùy tay phải của Trình Vô Tiết lại nhanh đến thế, hóa ra là đồ giả.
Lý Sát nhìn đại chùy, rồi lại nhìn Trình Vô Tiết.
Trình Vô Tiết xấu hổ đến mức không thể che giấu được, đành giơ tay gãi đầu: "Có thể giải thích, có thể giải thích mà."
Hắn cầm chiếc đại chùy kia về, hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống. "Thứ nhất là... lực tay phải của ta thực ra yếu hơn tay trái, ta thuận tay trái."
"Thứ hai... trong thôn chúng ta, không không không, là cả cái huyện thành này, đồ sắt ta tìm được sau khi nấu chảy ra chỉ đúc được một cái này, thực sự không còn sắt để đúc cái thứ hai."
Lý Sát nheo mắt nhìn hắn, hắn rất tò mò chiếc đại chùy giả này được làm thế nào mà trông lại chân thực đến vậy.
"Làm bằng cách nào?"
"Là một vị tiên sinh đi ngang qua nơi này năm xưa, thấy ta có sức lực nên đã chỉ điểm cho ta vài đường võ nghệ."
Trình Vô Tiết nói: "Ông ấy bảo lực tay trái tay phải của ta chênh lệch quá xa, không thể để người khác nhìn ra, cho nên phải làm một cái giả."
Hắn vừa dứt lời, Tiểu Lục và Tiểu Cửu đồng thời lấy tay che mặt.
Trình Vô Tiết quát: "Hai đứa làm gì thế! Không được làm phiền chúng ta nói chuyện."
Tiểu Lục nói: "Đại ca à, trước kia lúc đi cướp đường, chính huynh nói huynh chỉ biết ba chiêu, giờ huynh vừa nói là vì không đủ đồ sắt, lại bảo là ngay từ đầu đã muốn làm đồ giả..."
Trình Vô Tiết mở to mắt: "Ta nói vậy à?"
Tiểu Cửu gật đầu: "Đại ca, người như huynh chẳng cần phải bức cung, chỉ cần nói chuyện với huynh một lúc là huynh khai sạch sành sanh."
Trình Vô Tiết càng thêm xấu hổ. Hắn phất tay: "Chuyện đó không quan trọng."
Lý Sát gật đầu: "Ừm, quả thực không phải chuyện gì quan trọng, ngươi cứ nói tiếp đi."
Trình Vô Tiết vừa thấy Lý Sát tùy tiện cầm chiếc đại chùy nặng tám mươi tám cân thật của hắn lên chơi, thì đâu còn dám tỏ thái độ khinh thường nào với Lý Sát nữa. Hắn tiếp tục nói: "Vị tiên sinh đó đã dạy ta một cách, dùng nan tre làm một cái khung, sau đó dùng bông nhồi đầy bên trong, rồi dùng bột khoai lang, bột mì, bột ngô những thứ này trộn lại bôi lên bề mặt, đem hấp chín rồi phơi khô, phơi khô xong thì tô màu..."
Dư Cửu Linh tò mò hỏi: "Cho nhiều thứ đó vào để làm gì?"
Trình Vô Tiết đáp: "Bột khoai lang thì dính, bột mì để tạo hình, bột ngô hạt to, hạt to giống như bề mặt sắt thô ráp vậy."
Tiểu Lục nhìn Tiểu Cửu: "Huynh xem, chính là như vậy đấy."
Tiểu Cửu nói: "Ta vừa chẳng nói rồi sao, người như đại ca chúng ta, căn bản chẳng cần phải bức cung, tự huynh ấy nói hết rồi."
Trình Vô Tiết lại lườm hai đứa một cái.
Lý Sát tò mò về chiếc đại chùy này, nhưng càng tò mò hơn về vị tiên sinh đã dạy Trình Vô Tiết. Hắn hỏi: "Vị tiên sinh đã chỉ điểm võ nghệ và dạy ngươi làm chiếc chùy giả này, ngươi có biết ông ấy tên là gì không?"
Lý Sát nghĩ nếu có thể mời được người như vậy về bên cạnh mình thì đúng là chuyện tốt. Hiện nay Ký Châu dần ổn định, đội ngũ của Lý Sát không ngừng mở rộng, nên nhân thủ ngày càng trở nên khan hiếm. Hiện tại Đường Thất Địch đã tìm cho hắn không ít hiền tài, nhưng vẫn chưa đủ dùng. Nghe Trình Vô Tiết nói, người này võ nghệ tất nhiên phải rất giỏi, lại còn hiểu những thứ tạp nham này, chắc chắn là một người bác học.
Trình Vô Tiết lắc đầu: "Không biết ông ấy tên gì, hỏi ông ấy, ông ấy chỉ nói mình họ Hiên Viên."
"Hiên Viên?"
Lý Sát lục lọi kỹ trong trí nhớ, quả thực không có ấn tượng gì về họ này.
Trình Vô Tiết nói: "Đó đúng là một vị thần nhân, cái gì cũng biết, cái gì cũng hay, ba tuyệt chiêu của ta đều là do ông ấy dạy. Tính ta chậm chạp, học nhiều không nổi, ông ấy ở lại ba ngày vốn định dạy ta một bộ võ công, khổ nỗi ta chỉ nhớ được ba chiêu, học cái sau thì quên cái trước..."
Lý Sát thầm nghĩ đây cũng là chuyện kỳ lạ, chỉ nhớ được ba chiêu, nhiều hơn là không nhớ nổi? Não của Trình Vô Tiết này chắc chỉ to bằng quả óc chó thôi nhỉ? Chứa được bao nhiêu đó, nhiều hơn là nó tự đẩy ra ngoài.
Trình Vô Tiết cười ngượng ngùng: "Cũng không phải không nhớ được, mà là nhớ được nhưng lúc dùng thì loạn cả lên, não với tay không phối hợp được, cho nên tiên sinh Hiên Viên bảo, thôi thì cứ luyện ba chiêu này, còn có tác dụng bất ngờ."
Lý Sát hỏi: "Vị tiên sinh Hiên Viên đó đi đâu ngươi có biết không? Ta muốn mời ông ấy đến Ký Châu giúp ta."
Trình Vô Tiết lắc đầu: "Đó là nhân vật như thần tiên, ở chỗ chúng ta vài ngày, cũng không phải vì muốn dạy ta, mà là vì ông ấy thích ăn cá kim tuyến ở Tiểu Tiên Hồ."
Trình Vô Tiết kể: "Ông ấy ở lại ba ngày rồi đi, cưỡi lợn mà đi, ngươi bảo có kỳ lạ không?"
Trình Vô Tiết cảm thán: "Cả đời này ta chưa từng nghĩ tới, có bậc thế ngoại cao nhân như nhàn vân dã hạc lại đi cưỡi lợn, cả đời này ta cũng chưa từng nghĩ tới, có người cưỡi lợn mà lại phong thái tiêu sái đến thế."
Mắt Lý Sát mở to. Thầm nghĩ quả nhiên là mẹ nó chứ!
Thiên hạ này, ngoài Lý tiên sinh ra còn có ai phóng khoáng được như vậy.
Còn việc Trình Vô Tiết nói người đó họ Hiên Viên thì không cần để tâm, Lý tiên sinh từng mang bao nhiêu họ rồi, người phóng khoáng như ông, có khi "Phóng Khoáng" cũng là họ của ông luôn ấy chứ.
"Ông ấy... cưỡi có phải là một con lợn rừng lớn không?"
"Đúng vậy, Ninh Vương điện hạ sao người biết?! Người cũng nhìn thấy sao?!"
"Có phải còn dẫn theo một đàn lợn rừng không?"
"Đúng thế!"
Trình Vô Tiết nói: "Điện hạ sao lại biết được? Cũng từng gặp tiên sinh Hiên Viên rồi à?"
Lý Sát nói: "Ta bấm ngón tay tính ra."
Trình Vô Tiết lập tức tỏ vẻ kính phục: "Tiên sinh Hiên Viên là thần nhân, Ninh Vương điện hạ cũng là thần nhân."
Lý Sát cười lắc đầu, nếu là người khác có tài hoa như vậy, chắc chắn hắn sẽ tìm cách mời về giúp mình. Thế nhưng Lý tiên sinh thì thôi đi, mời không nổi. Lý tiên sinh đã không ít lần nói, ông không có tâm với mấy chuyện này, chỉ muốn tìm một nơi ở thật tự tại, không bị ai quấy rầy. Nếu như có thể mời được, thì lần trước lúc đi Vân Ẩn Sơn, Lý Sát đã tìm mọi cách để mời rồi.
"Ta nói đùa thôi."
Lý Sát nói với Trình Vô Tiết: "Ta là đệ tử của tiên sinh Hiên Viên, từng học dưới trướng ông ấy, nên ngươi vừa nói là ta biết ngay."
Mắt Trình Vô Tiết lại mở to, to như quả trứng gà vậy.
"Tiên sinh Hiên Viên đúng là thần nhân!"
Trình Vô Tiết kích động nói: "Trước khi rời đi, tiên sinh Hiên Viên từng nói, có một ngày đệ tử của ông ấy có thể sẽ tìm đến ta, còn bảo nếu tìm đến, hãy để ta phò tá đệ tử của ông ấy."
Lần này Lý Sát cũng kinh ngạc. Chuyện này quả thực rất thần kỳ. Lý tiên sinh làm sao tính được hắn sẽ đến? Lúc Lý tiên sinh cưỡi lợn đến Vân Ẩn Sơn đã là chuyện của vài năm trước, lúc đó Lý Sát còn chỉ là chủ một xưởng xe ngựa. Chẳng lẽ lúc đó Lý tiên sinh đã tính được, Lý Sát sớm muộn gì cũng sẽ tranh hùng thiên hạ? Lại còn tính được Lý Sát sẽ khao khát hiền tài, nên mới tìm đến Trình Vô Tiết?
Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu Lý Sát xoay chuyển trăm vòng.
Đúng nửa khắc sau, Lý Sát mới hiểu ra chuyện gì đang xảy ra... đó căn bản chẳng phải thần cơ diệu toán gì cả... đó là chém gió, là chém gió đấy.
Lý tiên sinh chỉ là tùy tiện nói vậy, trúng thì trúng, không trúng ông cũng chẳng bận tâm. Hơn nữa Lý tiên sinh dùng từ "có thể", chứ không nói là "chắc chắn". Thủ đoạn kiểu này, chính là thuật nói chuyện mà Trường Mi đạo nhân thường dùng khi dẫn hắn hành tẩu giang hồ. Cái gọi là thuật nói chuyện chính là nói thế nào cũng đúng, nói thế nào cũng có lý.
Lý Sát khẽ thở phào, nghĩ rằng dù không phải là thần cơ diệu toán của Lý tiên sinh, thì đây cũng là ý trời rồi. Trúng thì là thần cơ diệu toán, không trúng thì là thiên đạo vô định.
Hắn nhìn Trình Vô Tiết hỏi: "Vậy ngươi có nguyện ý theo ta không?"
Trình Vô Tiết lập tức gật đầu: "Nguyện ý! Tin Hiên Viên, sẽ không sai!"
Lý Sát: "..."
Trình Vô Tiết chợt nghĩ ra một chuyện, hắn hỏi Lý Sát: "Ninh Vương điện hạ, vậy ta có được tính là sư đệ của người không?"