Át Kha Ma quay người nhìn ba người kia, đây đều là những người bạn thuở nhỏ, cũng là những người anh em cùng nhau lớn lên với hắn.
Hắn dừng lại một lát rồi nghiêm túc nói: "Nếu các ngươi vẫn muốn nói đỡ cho Ninh quân, vậy đừng trách ta không niệm tình cũ."
"Nếu các ngươi chịu ở lại, ta vẫn sẽ coi các ngươi là anh em, sau này đánh hạ giang sơn, ta sẽ cho các ngươi vinh hoa phú quý."
"Chỉ cần là thứ ta có thể chia cho các ngươi, ta đều sẽ chia, bạc trắng, đàn bà, những thứ này đều có thể cho các ngươi."
"Nếu các ngươi không chịu ở lại, ta chỉ có thể xin lỗi các ngươi thôi."
Át Kha Ma nói: "Ta tạm thời giữ các ngươi ở lại đây, đợi sau khi ta và Ninh quân phân định thắng bại, ta sẽ suy tính xem nên xử trí các ngươi thế nào."
Trình Vô Tiết giận dữ: "Lão Át, ngươi tỉnh lại đi, ngươi đi theo đám tà giáo mà còn muốn đánh giang sơn!"
"Giang sơn thì sao lại không thể đánh?"
Át Kha Ma đáp: "Giang sơn nước Sở năm xưa cũng là đánh hạ như vậy, Sở Thái Tổ hoàng đế đánh được, sao ta lại không thể?"
Hắn nhìn Trình Vô Tiết: "Ngươi luôn là đại ca của chúng ta, ta tôn trọng ngươi nên không muốn cãi nhau với ngươi nữa."
Hắn phất tay: "Người đâu, đưa bọn họ về trông giữ nghiêm ngặt, trước đại chiến không được phép rời khỏi viện này, nếu bọn họ muốn trốn, thì giết không tha."
Dặn dò xong, hắn nhìn ba người kia: "Các ngươi đã đến chỗ ta, ta sẽ không để các ngươi đem những gì đã thấy nói ra ngoài."
"Ta khuyên các ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn ở lại đây, nếu các ngươi muốn trốn, ta thực sự ra tay được đấy."
Hắn nói xong câu này thì dừng lại một chút, rồi lặp lại mấy chữ cuối.
"Ta, thực sự ra tay được."
Trình Vô Tiết nổi giận: "Bọn ta đi ngay bây giờ đây, chẳng lẽ ngươi thực sự muốn giết bọn ta?"
Tiểu Lục kéo Trình Vô Tiết lại.
Tiểu Cửu khuyên nhủ: "Đừng cãi nhau nữa, chúng ta tạm thời không đi đâu cả, cứ ở đây, không đi đâu hết!"
Át Kha Ma nói: "Hai ngươi trông chừng Trình lão đại cho kỹ, ông ta điên rồi."
Trình Vô Tiết mắng: "Mẹ kiếp, ngươi mới là kẻ điên!"
Át Kha Ma nói: "Ta biết trong lòng ngươi vẫn cho rằng ngươi đúng, ta sai. Sau khi tĩnh tâm lại, ngươi hãy tự suy nghĩ kỹ về những lời ta vừa nói, thế giới này phân định đúng sai như thế nào. Nếu ngươi nghĩ thông suốt, ngươi sẽ biết thực ra là ngươi sai."
Hắn sải bước rời khỏi phòng khách, ra bên ngoài lớn tiếng quát: "Tất cả trông chừng cho kỹ, ba người bọn họ chỉ cần bước ra khỏi viện này, lập tức giết cho ta!"
"Rõ!"
Người bên ngoài lập tức đáp lời.
Trở về căn phòng đang ở, Trình Vô Tiết tức đến mức sắc mặt trắng bệch.
"Chúng ta cứ bước thẳng ra ngoài ngay bây giờ, ta muốn xem rốt cuộc hắn có thực sự ra tay được không."
Trình Vô Tiết tức giận nói: "Trong đầu hắn bị yêu ma quỷ quái gì chiếm giữ rồi sao?"
"Trình lão đại."
Tiểu Cửu lắc đầu: "Thực ra lão Át nói cũng không sai, ở cái thời buổi này, ai mà chẳng muốn có một phen nghiệp lớn, nhất là những người có bản lĩnh như hắn..."
Nó nhìn Trình Vô Tiết một cái, cẩn thận nói: "Thực ra nghĩ lại thì hắn và Ninh Vương cũng chẳng có gì khác biệt, Ninh Vương chẳng phải cũng xuất thân khổ cực sao? Giờ Ninh Vương đã là nhân vật lớn rồi, biết đâu một ngày nào đó lão Át cũng trở thành nhân vật lớn."
Trình Vô Tiết bỗng nhìn chằm chằm vào Tiểu Cửu: "Ta biết ngay là ngươi muốn ở lại mà, lúc uống rượu trước đó, ngươi đã có ý muốn ở lại rồi. Các ngươi ra ngoài xem đi, kẻ làm lính cho hắn đều là những ai? Đều là bách tính cả đấy!"
"Ngươi không phải muốn so sánh hắn với Ninh Vương sao?"
Trình Vô Tiết đi ra cửa phòng, chỉ ra bên ngoài: "Ngươi đi xem trong quân đội của Ninh Vương, có bách tính như thế này không? Binh mã mà Ninh Vương chiêu mộ, có phải là lừa gạt mà có không?"
"Các ngươi lại đi xem, binh lính đứng ở cửa kia có đứa mới mười bốn mười lăm tuổi, ra ngoài xem tiếp, trong hàng rào bên cạnh các ngươi đang nhốt những ai?!"
"Nhốt?"
Tiểu Lục quả thực chưa nhìn thấy, nó nhìn Trình Vô Tiết: "Trong hàng rào nhốt chẳng phải là trâu dê sao?"
Trình Vô Tiết nói: "Là đàn bà! Đều là đàn bà cả!"
Trình Vô Tiết tức giận đến mức sắc mặt trắng như tờ giấy: "Những người đàn bà đó bị bọn chúng nhốt lại như súc vật, ai muốn phát tiết thì lôi một người ra, các ngươi không nhìn thấy, nhưng ta đã thấy!"
Sắc mặt Tiểu Cửu cũng thay đổi.
Giây phút này, nó mới hiểu rõ khoảng cách giữa mình và Trình lão đại.
Suốt dọc đường đi, một Trình lão đại trông có vẻ vô tâm vô phế, thực ra đã nhìn thấy rất nhiều, rất nhiều điều.
Còn nó và Tiểu Lục, lại thực sự vô tâm vô phế.
Sau đó nó lại bừng tỉnh, nếu không phải người Trình lão đại trông có vẻ vô tâm vô phế trước mặt này giúp họ phát hiện ra nhiều nguy hiểm, giúp họ làm nhiều việc, thì hai người họ có thể sống một cách vô tâm vô phế như vậy được không?
Sự vô tâm vô phế của Trình lão đại là để cho họ xem, là không muốn để hai người họ phải lo lắng quá nhiều chuyện.
Làm rất nhiều việc, rất khổ rất mệt, nhưng khi quay người nhìn họ, khóe miệng lại nở nụ cười vô tâm vô phế.
Đây chính là Trình lão đại của bọn họ.
"Hắn đối xử với bách tính như vậy, hắn làm hại bách tính như vậy, đừng nói là hắn không thể thành đế vương, dù hắn có thành đi chăng nữa, các ngươi nghĩ giang sơn chúng dân còn có thể tốt đẹp được sao?"
Trình Vô Tiết ngồi xổm xuống, thở hổn hển.
"Hai ngươi có từng nghĩ, chẳng lẽ bản thân hắn không biết danh tiếng tà giáo không tốt sao?"
Trình Vô Tiết thở mạnh ra một hơi: "Hắn nói cái gì mà ở đây hắn là một người trên vạn người, sang bên Ninh Vương tối đa chỉ là một hiệu úy, đó đều là lời nói nhảm!"
"Hắn ở lại đây là vì hắn muốn lợi dụng Thuận Thiên Giáo, nếu ta đoán không lầm, tương lai hắn sẽ giết sạch người của Thuận Thiên Giáo, rồi tự mình chiếm đoạt những đội quân này."
Trình Vô Tiết vừa nói vừa khóc: "Đó là anh em của chúng ta đấy, hai ngươi không khuyên hắn, lại còn muốn ở lại cùng hắn làm loại chuyện này sao?"
"Trình lão đại..."
Tiểu Lục ngồi xổm xuống: "Ta biết sai rồi, chúng ta nghe lời huynh."
Tiểu Cửu ngồi bên cạnh, vỗ vai Trình Vô Tiết nói: "Huynh là đại ca, chúng ta sai thì huynh cứ nói, nói rồi chúng ta nghe là được chứ gì, giận cái gì? Huynh xem, bộ dạng tức giận của huynh xấu xí quá, trông chẳng còn chút uy phong khí phách nào nữa rồi."
Trình Vô Tiết ngẩng đầu, nhìn trái nhìn phải, rồi bị chọc cười.
"Hai tên ngốc các ngươi, đều nói ta ngu, ta không có não, hai ngươi mới là kẻ thực sự không có não."
"Phải phải phải, hai chúng ta không có não, nhưng đi theo đại ca là đúng rồi."
"Đúng thế, theo đại ca có thịt ăn."
Trình Vô Tiết nói: "Chúng ta phải đi, dù chúng ta không quay về giúp Ninh Vương, chúng ta cũng không thể ở lại đây."
Tiểu Cửu gật đầu: "Đúng, hắn là anh em của chúng ta, nếu chúng ta đi giúp Ninh Vương đánh lão Át, thì không hay lắm."
Tiểu Lục cũng nói: "Ta nghĩ cũng vậy, chúng ta cứ về nhà cho xong, tiếp tục làm sơn tặc trên núi Đại Lang, huynh xem, chúng ta vừa mới rời nhà đã gặp phải chuyện xui xẻo, chi bằng cứ ở trên núi Đại Lang vui vẻ tự tại."
Trình Vô Tiết đứng dậy: "Vậy thì về nhà, không giúp Ninh Vương là lão Trình ta một mình không giữ đạo nghĩa, nhưng nếu giúp Ninh Vương, là cả ba chúng ta đều không giữ tình anh em."
"Vậy đêm nay chúng ta đi?"
"Ừm, tìm cách đi đêm nay, không được trì hoãn, càng trì hoãn càng dễ xảy ra chuyện."
Ba người bàn bạc xong xuôi, liền chuẩn bị bỏ trốn vào ban đêm.
Trình Vô Tiết tuy là người tính tình thẳng thắn, nhưng về việc quân vụ, ông lại có trực giác vô cùng nhạy bén.
"Chờ nửa đêm đi."
Trình Vô Tiết nói: "Nửa đêm là lúc tinh thần con người kém nhất, đến lúc đó chúng ta đi."
Ông hạ thấp giọng: "Ta đã xem qua, sự phòng bị của bọn chúng đều ở phía đông, nhắm vào hướng đại doanh Ninh quân, phía tây không có mấy người, chúng ta cứ làm ngược lại, chạy về phía tây, vòng một đoạn rồi về nhà."
Tiểu Lục và Tiểu Cửu gật đầu, cả hai đều đã quen nghe theo Trình lão đại.
Vừa bàn bạc xong, cũng chỉ hơn nửa canh giờ, trời vừa chập choạng tối thì Át Kha Ma quay lại.
Không biết là chịu phải cục tức gì, hắn đá văng cửa phòng.
Hắn nhìn ba người trong phòng, ánh mắt có chút hung ác.
Tay hắn giấu sau lưng, nên Trình lão đại và bọn họ không nhìn thấy máu trên tay hắn, cũng không biết hắn vừa giết bao nhiêu người.
"Trình lão đại, ngươi ra đây, ta còn phải tranh luận với ngươi về chuyện đúng sai này."
Trình Vô Tiết đứng dậy: "Tranh thì tranh, ta sợ ngươi chắc?"
Ông sải bước đi ra, Tiểu Lục và Tiểu Cửu đưa tay kéo ông, Trình Vô Tiết nói: "Chúng ta cãi nhau thì cứ cãi, không đánh nhau đâu, ta tin tưởng lão Át."
Át Kha Ma trừng mắt nhìn Tiểu Lục và Tiểu Cửu, quay người đi ra ngoài.
Tiểu Lục và Tiểu Cửu áp sát vào cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy trong sân, Trình lão đại và Át Kha Ma cãi nhau ngày càng gay gắt.
Ban đầu là Át Kha Ma gầm lên, sau đó là Trình lão đại gầm lên, rồi Át Kha Ma lại im lặng.
Hai người thấy vậy, tưởng rằng Trình lão đại đã thuyết phục được Át Kha Ma.
Nhưng ngay lúc này, khi Trình lão đại đang lớn tiếng nói gì đó, Át Kha Ma bỗng rút đao, chém một nhát vào ngực Trình lão đại.
Trình lão đại không hề phòng bị, đột ngột dừng lại, như thể chết lặng.
Cơ thể ông như cứng đờ, một lúc sau, ông mới kinh ngạc cúi đầu nhìn ngực mình.
Vết thương rất dài và sâu, máu trong chớp mắt đã thấm đẫm quần áo, chảy dọc theo vạt áo xuống dưới.
"Á!"
Tiểu Lục và Tiểu Cửu sợ hãi kêu lên, một trước một sau lao ra ngoài.
Át Kha Ma chém trúng một nhát, dường như cơn giận vẫn chưa tan, lại đá thêm một cú vào bụng Trình lão đại.
Trình Vô Tiết ngã xuống đất, Át Kha Ma lại giáng một cú đá mạnh vào huyệt thái dương của ông.
Cú đá này khiến Trình Vô Tiết ngất lịm đi ngay lập tức.
"Lão Át, ngươi dừng tay!"
Tiểu Cửu gào thét chạy ra ngoài.
Át Kha Ma quay đầu nhìn hai người họ một cái, rồi lại nhìn Trình Vô Tiết đang nằm trên đất, như thể có một chút hối hận, nhưng một lát sau, hắn quay người bỏ đi.
Không lâu sau, một quân y tới, khâu vết thương và bôi thuốc cho Trình Vô Tiết, rồi thở dài, nhìn ra bên ngoài, dường như lương tâm cắn rứt.
Ông ta hạ thấp giọng: "Các ngươi đi được thì đi đi, vừa nãy đại tướng quân của chúng ta ra ngoài chém chết mấy người rồi. Các ngươi chọc giận hắn, hắn liền ra ngoài giết người. Các ngươi đã là bạn của hắn, lẽ nào không biết hắn giết người tàn nhẫn đến thế nào sao?"
Tiểu Lục và Tiểu Cửu nhìn nhau, không biết nói gì.
Trong ký ức của họ, lão Át không phải như thế này, làm sao họ có thể biết lão Át giết người tàn nhẫn đến mức nào?
Sau khi quân y đi, Tiểu Lục và Tiểu Cửu bàn bạc, nếu đêm nay không đi, cả ba người đều sẽ chết.
Tiểu Cửu khỏe mạnh hơn, đến nửa đêm, nó cõng Trình Vô Tiết lên lưng.
Trình Vô Tiết nặng nề, may là sau này Tiểu Cửu và Tiểu Lục ngày nào cũng tập võ, nên không còn yếu ớt như hồi nhỏ.
Hai người lặng lẽ trèo qua cửa sổ sau, nhân lúc lính gác phía sau đang ngủ, đánh ngất tên lính gác rồi đi ra khỏi viện từ cửa sau.
Có lẽ những tên lính canh này thực sự không ngờ Trình Vô Tiết đã hôn mê bất tỉnh, mà hai người kia lại dám khiêng ông bỏ trốn.
Đừng nói là bọn chúng không ngờ, ngay cả Át Kha Ma cũng không ngờ tới.
Tiểu Cửu cõng, Tiểu Lục khiêng chân Trình Vô Tiết phía sau, men theo chân tường đi suốt, còn chưa ra khỏi thôn đã nghe thấy tiếng quát tháo phía sau.
Đuốc sáng rực, không biết có bao nhiêu kẻ đang đuổi theo.
Đang chạy, sau lưng vang lên tiếng mũi tên xé gió vút vút.
Tiểu Lục ở phía sau, sợ Trình lão đại bị bắn trúng, cố gắng lấy thân mình che chắn.
"Phập" một tiếng, một mũi tên bắn trúng lưng Tiểu Lục, Tiểu Lục đau đớn hừ nhẹ một tiếng, bước chân lảo đảo.
"Ngươi sao rồi?!"
Tiểu Cửu đang cõng Trình lão đại nghe tiếng, lập tức hỏi.
"Ta không sao, vấp phải thôi."
Tiểu Lục nén đau, dùng giọng điệu bình thản nhất trả lời.
Cơn đau sau lưng như thấu tim, máu từ lưng nó chảy xuống, chẳng mấy chốc quần đã ướt sũng.
Tiểu Lục quay đầu nhìn lại, nén đau nói: "Tiểu Cửu..."
"Ừ?"
"Ngươi chạy nhanh lên."
"Được!"
Đúng lúc này, hai tên lính gác từ chỗ tối lao ra, định ra tay với bọn họ. Tiểu Lục nhìn thấy, đẩy ngã Tiểu Cửu, nó đá bay một tên lính, rồi dùng vai húc ngã tên còn lại.
Nó lăn lộn trên đất cướp lấy thanh đao, đâm chết bọn chúng.
Tiểu Lục thở hổn hển, nhìn thấy bên cạnh có một đống củi, nó chỉ chỉ: "Trốn vào đó đi."
Tiểu Cửu hỏi: "Ngươi bị thương rồi?"
Tiểu Lục cố gắng đưa tay ra sau lưng, chạm vào mũi tên kia, nghiến răng rút mũi tên ra.
Nó cười cười: "Chúng ta không phải đã bàn rồi sao, lần trước là hai chúng ta giả say, ngươi nói chúng ta nợ ngươi một lần, ta nói ngươi giả chết cũng được. Tiểu Cửu, ngươi và Trình lão đại chui vào đống củi giả chết, đợi bọn chúng đi qua rồi hai người hãy ra."
Tiểu Lục cười hì hì, đưa mũi tên cho Tiểu Cửu: "Có người phát hiện, ngươi cứ lấy mũi tên đặt lên người mình mà giả chết, đừng phát ra tiếng, ta đi dẫn bọn chúng đi chỗ khác."
Nói xong, Tiểu Lục kéo một cái xác lên, nghiến răng khiêng lấy rồi chạy về phía trước.
Kẻ đuổi theo phía sau ngày càng gần, tiếng hò hét dường như đã không còn xa.
"Tiểu Lục!"
Tiểu Cửu bỗng lao tới, kéo Tiểu Lục lại, nó nhanh nhẹn xé quần áo ra, băng bó vết thương cho Tiểu Lục.
"Kiếp sau đi."
Tiểu Cửu đè Tiểu Lục lại nói: "Kiếp sau hai người hãy trả nợ cho ta."
Nói xong, nó đẩy Tiểu Lục vào đống củi, rồi kéo rơm rạ phủ lên che hai người lại.
Tiểu Lục đã không còn chút sức lực nào, mất máu quá nhiều.
Tiểu Cửu khiêng một cái xác lên, nhìn vào đống củi nói: "Lần sau uống rượu, hãy bày cho ta một cái bát, còn phải hô to một tiếng 'Cửu gia ngầu lắm'!"
Nói xong, Tiểu Cửu khiêng xác lao ra ngoài.
Nó sợ kẻ đuổi theo phía sau thấy chỉ có một mình sẽ chia ra đuổi bắt, nên mới khiêng một cái xác chạy.
Thế nhưng khiêng người thì sao có thể chạy nhanh được?
Không lâu sau, kẻ đuổi theo phía sau đã đuổi kịp, Tiểu Cửu lo thời gian không đủ, lòng càng thêm gấp gáp.
Đột nhiên, nó nhìn thấy phía trước không xa là chuồng ngựa, lập tức đưa ra lựa chọn, nó nghiến răng lao vào trong chuồng ngựa.
Dùng tốc độ nhanh nhất tháo dây cương, đặt cái xác lên một con ngựa, vỗ một cái, con ngựa đó lập tức lao ra ngoài.
Nó vừa nhặt được một thanh đao, lúc này vung đao loạn xạ, chém đứt hết những sợi dây buộc ngựa, rồi đuổi lũ ngựa chạy loạn ra ngoài.
Sau khi đuổi lũ ngựa đi, tự nó cưỡi lên một con, phi ngựa lao về phía trước.
Đúng lúc này, Át Kha Ma dẫn người đuổi tới, đưa tay lấy cung tên, nhắm vào Tiểu Cửu bắn một mũi.
Tiểu Cửu thúc ngựa chạy về phía trước, Át Kha Ma giận dữ, hét lên chia nhau ra đuổi.
Một phần người của hắn đi đuổi theo con ngựa chở cái xác, một phần đi theo Át Kha Ma đuổi theo Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu phi ngựa ngoái đầu nhìn lại, có thể thấy cán tên cắm trên lưng mình.
Nó nhếch miệng, thầm nghĩ Tiểu Lục lúc nãy chắc cũng đau như vậy, nó thật biết giả vờ, giả vờ như không có chuyện gì...
Thực sự đau quá.
Nó hét lên "a a a", dùng tiếng hét để phân tán cảm giác đau đớn, cũng để thu hút Át Kha Ma đuổi theo mình.
Át Kha Ma nhận ra đó là giọng của Tiểu Cửu, hắn dẫn người lên ngựa đuổi theo, đuổi mãi ra khỏi thôn.
Trong đống củi, Tiểu Lục nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn đi qua bên cạnh, nó một tay bịt miệng mình, một tay bịt miệng Trình lão đại.
Đợi đám người đi qua, Tiểu Lục nghiến răng, dốc hết sức lực kéo Trình lão đại ra khỏi đống củi.
Nó thấy ánh đuốc phía xa đã đuổi ra khỏi thôn, thầm nói trong lòng: "Tiểu Cửu, ngươi nhất định phải trốn thoát đấy."
Nó nghiến răng đỡ Trình lão đại dậy, vừa kéo vừa lẩm bẩm: "Lão đại à lão đại, huynh nặng quá, ta sắp không kéo nổi huynh nữa rồi..."
Đúng lúc này, mấy tên lính cướp nhìn thấy bọn họ, lập tức chạy về phía này. Tiểu Lục giao đấu với mấy tên đó, trúng hai đao, nhưng đã giết chết ba bốn tên.
Nó ngồi sụp xuống bên cạnh Trình lão đại, ho mấy tiếng, ho ra toàn máu, chảy dọc theo khóe miệng xuống.
"Chúng ta thực sự không nên ra ngoài mà, lão đại..."
"Nếu chúng ta không ra ngoài, vẫn ở trong thôn thì tốt biết bao, làm 'khách quân' thì cứ làm 'khách quân', chúng ta lại chẳng sợ bị cười chê."
"Trình lão đại, có lẽ ta sắp chết rồi, cũng không biết Tiểu Cửu có trốn thoát không. Tiểu Cửu nói nên kết bái huynh đệ nghiêm túc với huynh, ta lười, ta nói kết bái hay không thì Trình lão đại vẫn là Trình lão đại thôi, ta hối hận rồi đại ca."
"Trình lão đại may mắn rồi."
Tiểu Lục bỗng thấy một con ngựa trắng thủng thỉnh đi tới, nó không biết đây là con ngựa mà Tiểu Cửu vừa thả ra.
Nó cố gắng đứng dậy, run rẩy đi tới dắt ngựa về.
Thế nhưng nó đến ngồi xổm xuống cũng không xong, khó khăn quỳ một chân, cúi người muốn kéo Trình lão đại dậy.
Đau quá.
Nó cúi đầu nhìn, dưới ánh trăng, có thể thấy vết thương đang hở ra, máu thịt tách sang hai bên, xương trắng cũng là đỏ.
Nó nghiến răng, máu chảy ra qua kẽ răng.
Không biết lấy đâu ra sức lực, nó lại nâng được Trình lão đại nặng nề lên lưng ngựa.
Tiểu Lục dùng dây buộc Trình lão đại lại, rồi không thể gượng thêm được nữa, ngồi bệt xuống đất.
Lưng dựa vào bức tường thấp, ngay cả lúc thở, cơ thể nó cũng đau như đang bị lăng trì.
"Ngựa trắng à ngựa trắng, ngươi nhất định phải đưa đại ca ta ra ngoài, bất kể đưa đi đâu, đưa ông ấy ra ngoài..."
Tiểu Lục giơ tay, muốn vỗ vào chân ngựa, nhưng giơ lên thì không còn chút sức lực nào, một chút sức lực cũng không còn.
Bàn tay đó rơi trên chân ngựa, chỉ để lại mấy vệt máu trên chân ngựa trắng.
Ngựa trắng khịt mũi hai cái, quay đầu nhìn lại, dường như có chút ngơ ngác.
Tiểu Lục dựa ngồi ở đó, nhưng không dựa được nữa, cơ thể nghiêng đi rồi đổ xuống.
Trùng hợp là, thanh trường đao nằm bên cạnh nó, dưới lưỡi đao kê một hòn đá, Tiểu Lục đổ xuống làm thanh đao bị nẩy lên, quét qua chân ngựa.
Con ngựa trắng đau đớn nhảy dựng lên, rồi lao thẳng về phía trước.
Tiểu Lục nằm trên đất nhìn con ngựa chạy đi, nó cười hì hì.
Không biết tại sao lại cười, chỉ là cười thôi.
"Ta giả ngủ lần này, chắc là giống lắm rồi nhỉ."
Tầm nhìn ngày càng mờ đi, dường như thấy con ngựa trắng đó mọc ra đôi cánh, bay lên rồi.
Thế nên nó cười.
Phía bên kia thôn.
Tiểu Cửu ngoái đầu nhìn, dường như đã rời xa thôn rất xa, nó thầm nguyện trong lòng:
Bất kể là thần tiên hay bồ tát, ta chết là được rồi, đừng để Tiểu Lục và Trình lão đại chết.
"Ta dùng mạng của ta, đổi mạng của hai người bọn họ."
Nó hét lên một tiếng, cũng không cần biết thần tiên hay gì đó có nghe thấy không.
Nó hét: "Đã thỏa thuận rồi đấy nhé!"
Lại một mũi tên bay tới, trúng ngay sau lưng nó.
Tiểu Cửu không gượng nổi nữa, ngã từ trên lưng ngựa xuống, ngã rất mạnh.
Át Kha Ma thúc ngựa đuổi tới, thấy Tiểu Cửu ngã ngựa, ném cung trong tay cho thuộc hạ.
Hắn nhảy xuống chiến mã, sải bước đi tới bên cạnh Tiểu Cửu, thấy Tiểu Cửu bất động, hắn giận dữ: "Tại sao các ngươi lại đối xử với ta như vậy, các ngươi ai cũng biết giả vờ, trước kia ta thay các ngươi đánh nhau, các ngươi toàn giả chết, giờ lại giả chết nữa!"
Hắn cúi người lật Tiểu Cửu lại, Tiểu Cửu nhếch miệng cười với hắn.
"Lão Át, lần này ta... thực sự không giả vờ đâu, đau lắm..."
Nó vẫn còn cười, hơi thở đã tắt tự lúc nào.
Át Kha Ma sững người, rồi túm lấy quần áo Tiểu Cửu lắc mạnh điên cuồng: "Đừng có giả vờ nữa! Ngươi tỉnh lại cho ta!"
Xác Tiểu Cửu ban đầu còn mềm nhũn, lay động theo động tác của hắn.
Sau đó, tứ chi đều cứng đờ.
Phía bên kia thôn.
Một con ngựa trắng, đang phi nước đại dưới ánh trăng.
Bỗng nhiên có chút muốn viết ngoại truyện, mọi người hãy theo dõi tài khoản WeChat: Tác giả Tri Bạch.
Nhượng Giang Sơn phiên bản web di động
Lịch sử duyệt web
Chỉ mục chữ cái: A | B | C | D | E | F | G | H | J | K | L | M | N | P | Q | R | S | T | W | X | Y | Z
Liên hệ với chúng tôi: hjwzw@live.com
Thời gian thực thi trang: 0.0675412