Khi đại quân đang hành quân, trong đầu Lý Tự vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề.
Không phải vấn đề làm sao để chiếm được Đông Dã Thành, mà là vấn đề tại sao lão Đường lại bảo hắn đến đánh Đông Dã Thành.
Nghe thì có vẻ giống nhau, nhưng thực tế lại là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.
Đầu tiên, loại trừ một khả năng... Tất nhiên lão Đường không phải muốn thủ tiêu hắn.
Vậy thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất, đó là lão Đường cảm thấy việc đánh hạ Đông Dã Thành không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Địa thế của Đông Dã Thành thực ra rất đặc thù.
Nơi này hướng về phía Đông Nam giám sát Thanh Châu, hướng Đông Bắc nhìn về phía Duyện Châu.
Nếu chiếm được Đông Dã Thành, chia quân đóng giữ tại đây, thì phía Thanh Châu có bất kỳ động tĩnh gì đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Nếu binh mã Thanh Châu muốn từ nơi này tiến đánh Ký Châu, Đông Dã Thành giống như một hòn đá chặn đường.
Lý Tự cũng biết, mục tiêu hiện tại của lão Đường không phải là vội vàng nam hạ hay tấn công nơi nào khác.
Lão Đường muốn ổn định Ký Châu một cách triệt để, đứng vững gót chân thì khi xuất quyền mới có thể dồn đủ sức lực.
Phía Tây Bắc Ký Châu có Liêu Châu Thành, trong Liêu Châu Thành có danh tướng đương thời như Đạm Đài Khí.
Chỉ cần sắp xếp thêm một đội ngũ đóng giữ, phía Tây Bắc Ký Châu sẽ vững như thành đồng vách sắt.
Phía Bắc có Hạ Hầu, phía Nam có La Cảnh.
Hiện tại nơi duy nhất chưa ổn định chính là biên giới phía Đông và hướng Đông Nam của Ký Châu, đặc biệt là vùng Đông Nam.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lý Tự sáng lên.
Đường Thất Địch từng nói, Trang đại ca ở lại phía Đông tạm thời là rất cần thiết.
Vậy nên, chẳng lẽ lão Đường muốn đánh hạ Đông Dã Thành để Trang đại ca dẫn quân đóng giữ?
Như vậy, Ký Châu sẽ bốn phương vững chãi.
Nghĩ tới đây, Lý Tự cảm thấy chuyện này dường như đã có manh mối.
Hắn bỗng ra lệnh cho đại quân dừng lại, lại phái người thông báo cho tiền quân Đạm Đài Áp Cảnh dừng bước.
Khoảng nửa ngày sau, Đạm Đài Áp Cảnh ở tiền quân và Dư Cửu Linh ở hậu quân đều đã đến, ba người bọn họ cùng thương lượng dưới một gốc cây đại thụ.
Lý Tự nói: "Ta hồi tưởng kỹ lại những lời của lão Đường, ông ấy nói đi về mỗi nơi một tháng, cho ta mười lăm ngày để đánh hạ Đông Dã Thành..."
Hắn hỏi: "Lão Đường đây là có ý gì?"
Đạm Đài Áp Cảnh đáp: "Ý là, ông ấy cảm thấy đây chẳng phải chuyện gì to tát."
Dư Cửu Linh nói: "Ta lại thấy, đó chỉ là phong thái thường ngày của lão Đường thôi... Ông ấy nhìn cái gì cũng thấy không phải là chuyện to tát."
Lý Tự hỏi: "Lời này là lão Đường nói, các ngươi thấy có hợp lý không?"
Đạm Đài Áp Cảnh và Dư Cửu Linh nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu: "Hợp lý."
Dư Cửu Linh nói: "Người như lão Đường, ông ấy có khoác lác to đến đâu ta cũng thấy hợp lý, thậm chí còn cảm thấy ông ấy chỉ cần nỗ lực một chút là có thể khoác lác to hơn nữa."
Lý Tự hỏi: "Vậy nếu là người khác nói những lời như thế, có hợp lý không?"
Dư Cửu Linh đáp: "Đương gia, ngài nói thì cũng hợp lý."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Lời nịnh nọt này cần phản ứng rất nhanh mới nói ra được, Cửu muội quả nhiên lợi hại."
Dư Cửu Linh nói: "Vậy phản ứng đầu tiên của ngươi lúc nãy là gì?"
Đạm Đài Áp Cảnh thầm nghĩ, phản ứng đầu tiên của ta là ngoài lão Đường ra thì kẻ khác đều là đồ bỏ đi...
Hắn thầm mừng vì mình chậm mồm, nếu không thì đã nói ra như Cửu muội rồi.
Lý Tự nói: "Vậy, ngoài lão Đường và ta ra, có người nào nói mười lăm ngày lấy được Đông Dã Thành, các ngươi thấy có hợp lý không?"
Dư Cửu Linh nói: "Hợp lý? Có thổi bay cả miệng cũng không thổi ra được lời khoác lác lớn như vậy... Lão Đường và ngài nói, đó là hợp lý, người khác nói, đó là kiêu ngạo, quá kiêu ngạo."
Lý Tự nói: "Nhưng lão Đường lại nói với ta như thế, nên ta đoán ông ấy chính là muốn chúng ta kiêu ngạo... Chỉ là lúc đầu ta chưa ngộ ra thôi."
Hắn cười nói: "Vì vậy mới gọi hai người tới, ta định thay đổi lại sự phân công."
Dư Cửu Linh nói: "Đương gia ngài cứ phân phó là được."
Lý Tự nói: "Hậu quân sáp nhập vào trung quân, ta tự mình dẫn dắt, Cửu muội ngươi theo Đạm Đài tới tiền quân."
Dư Cửu Linh thở dài: "Ta bị cách chức rồi sao?"
Lý Tự nói: "Không, ngươi có việc quan trọng hơn phải làm... Từ giờ trở đi, ngươi đi mua sắm trống chiêng các loại, càng nhiều càng tốt."
Dư Cửu Linh tò mò hỏi: "Đương gia, mua những thứ này để làm gì?"
Lý Tự nói: "Khua chiêng gõ trống, dọc đường rao bán, phải thật khoa trương, càng khoa trương càng tốt."
Hắn dặn dò Dư Cửu Linh: "Đi mua thêm vải đỏ, bảo các huynh đệ tiền quân khoác áo đỏ, treo cờ hoa, cứ đi đường vừa khua chiêng gõ trống, cứ nói Chân Nhân Hoàng tới chinh phạt Giả Nhân Hoàng, bảo Giả Nhân Hoàng mau cút ra dập đầu tạ tội gì gì đó, đại khái là ý đó, ngươi tự phát huy đi, ta tin vào cái đầu của ngươi."
Dư Cửu Linh nói: "Đây là kiểu không cần biết đánh thắng hay không, khí thế không được thua đúng không..."
Đạm Đài Áp Cảnh lại phản ứng kịp, ánh mắt bắt đầu sáng rực.
"Diệu kế."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Để Tiểu Trương Chân Nhân cũng tới tiền quân luôn."
Lý Tự cười nói: "Được."
Hắn nhìn Dư Cửu Linh nói: "Mau chóng đi làm, kiếm được bao nhiêu thì kiếm, không kiếm được màu đỏ thì lấy màu xanh, không có màu xanh thì lấy màu vàng..."
Dư Cửu Linh vỗ ngực: "Cái đó thì ta rành nhất!"
Mấy ngày tiếp theo, Dư Cửu Linh và Trương Ngọc Tu hai người phân chia nhân thủ trong tiền quân đi mua sắm đồ đạc.
Nếu có đội trống chiêng nào, họ thuê thẳng về, khua chiêng gõ trống tuyên truyền trước quân.
Dư Cửu Linh cảm thấy vẫn chưa đủ khoa trương, Lý Tự đã dặn là cứ làm sao cho khoa trương nhất có thể.
Thế là khi đi ngang qua một huyện thành, hắn kiếm được mấy chục chiếc xe lớn, lại mời mấy chục cô nương từ thanh lâu tới.
Xe lớn mở đường phía trước đội ngũ, các cô nương hát múa trên xe, lời ca đều là do Dư Cửu Linh sửa lại.
Đại ý là Chân Nhân Hoàng nghe tin ở Kiết Thạch Châu có một Giả Nhân Hoàng, nên dẫn thiên binh thiên tướng tới chinh phạt.
Nơi này cách Kiết Thạch Châu chỉ còn vài ngày đường, tốc độ truyền tin rất nhanh.
Chẳng bao lâu sau, Thường Hành trong Đông Dã Thành đã nhận được tin tức.
"Lại có thể xấc xược đến thế?"
Thường Hành sau khi nghe tin thuộc hạ báo cáo thì hơi nhíu mày, thầm nghĩ tên Lý Tự này đúng là gan to bằng trời.
Hắn tất nhiên có nghe danh Lý Tự ở Ký Châu, nếu không thì làm sao có thể lợi dụng truyền thuyết Nhân Hoàng tốt đến vậy.
"Xem ra là có chuẩn bị mà tới."
Thường Hành nhìn thuộc hạ, một trong những tướng lĩnh đắc lực nhất của hắn, tên là Doãn Dung.
"Doãn Dung, ngươi sắp xếp người đi thám thính tin tức, Lý Tự này mang bao nhiêu binh mã, nó phô trương thanh thế như vậy, có lẽ đã mang hết binh mã Ký Châu tới, hơn nữa lại đến vào mùa đông, thời điểm không thích hợp để đánh trận nhất, điều này có chút kỳ quặc."
Doãn Dung cúi người nói: "Thuộc hạ đi phân phái người ngay."
Đang nói chuyện, có một người bước nhanh từ bên ngoài vào.
Người này là một chiến tướng đắc lực khác dưới trướng Thường Hành, tên là Tiêu Mạo.
"Vương gia!"
Tiêu Mạo bước nhanh vào, bước chân rất vội, nhưng vẻ mặt hắn lại không có vẻ khẩn trương, ngược lại có chút vui mừng.
Thường Hành hỏi: "Sao ngươi lại về rồi?"
Tiêu Mạo được lệnh dẫn một đội kỵ binh đi tuần tra các nơi, người này võ nghệ không tệ, lại xuất thân từ giặc cỏ giang hồ, lòng dạ độc ác.
"Thám tử nghe ngóng được một số việc, nên thuộc hạ vội vàng về bẩm báo Vương gia."
Tiêu Mạo nói: "Thám tử dò la được, Lý Tự ở Ký Châu lần này nhìn thì phô trương thanh thế, nhưng thực chất chỉ mang theo hơn một vạn binh mã."
"Hơn một vạn?"
Vẻ mặt Thường Hành là... ta không tin.
Đây là chuyện hoàn toàn không hợp lẽ thường, Lý Tự dù có tự đại đến đâu cũng không dám chỉ mang một vạn người đến đánh Kiết Thạch Châu.
Ai mà không biết phía Kiết Thạch Châu có ít nhất mười lăm vạn binh mã, hơn một vạn người mà dám tới?
Hơn một vạn người này, lúc nào cũng dũng cảm như vậy sao?
Hay là hơn một vạn người này đều bị bỏ bùa, nên không biết sợ là gì?
"Quả thực chỉ có hơn một vạn người."
Tiêu Mạo nói: "Tiền quân tối đa chỉ có ba ngàn binh mã, đại quân phía sau tối đa chỉ có một vạn người."
Hắn nhìn Thường Hành nói: "Khua chiêng gõ trống, hư trương thanh thế thôi."
Thường Hành phẩy tay nói: "Không thể nào."
Hắn đứng dậy, vừa đi đi lại lại trong đại điện vừa suy nghĩ.
Hồi lâu sau, Thường Hành quay đầu nhìn hai trợ thủ đắc lực dưới trướng.
"Mặc dù chưa từng giao thủ, nhưng ta vốn nghe danh Lý Tự gian trá xảo quyệt, cực kỳ giỏi cầm quân, nó tuyệt đối không thể hành sự lỗ mãng như vậy, trừ khi là cố ý."
"Cố ý?"
Doãn Dung nói: "Chẳng lẽ là cố ý chỉ để chúng ta thấy hơn một vạn binh lực, thực chất đã sắp xếp đại quân mai phục phía sau, dẫn dụ chúng ta ra khỏi Đông Dã Thành để giao chiến với hắn?"
Thường Hành gật đầu nói: "Mười phần là như vậy, nó biết Đông Dã Thành không dễ phá, nếu cưỡng ép tấn công tất sẽ tổn thất binh tướng, nên muốn dụ chúng ta ra khỏi thành để một trận tử chiến."
Hắn vừa đi vừa nói: "Ra lệnh cho toàn quân nghiêm chỉnh chờ lệnh, không có quân lệnh của ta, không ai được tự ý ra khỏi thành."
Hắn nhìn Tiêu Mạo nói: "Đã ngươi đã về rồi, vậy ngươi dẫn bổn bộ nhân mã, bố phòng bên ngoài thành."
Tiêu Mạo gật đầu: "Tuân lệnh."
Thường Hành nói: "Nó dẫn quân từ xa tới, lương thảo không đủ, nếu ta chỉ thủ mà không ra, nó không cầm cự được bao lâu đâu."
Hắn cười lạnh một tiếng: "Dù nó có xảo quyệt hơn cáo, nhưng thực lực trong tay không đủ, thì còn giở trò gì được nữa."
Năm ngày sau.
Đại quân của Lý Tự đã cách Đông Dã Thành không quá ba mươi dặm, đi suốt chặng đường đến đây, vẫn không thấy đội ngũ của Thường Hành ngăn chặn.
Chặng đường đi tới đây, phải nói là thuận lợi hết mức có thể.
Giặc cỏ ở các châu huyện xung quanh đều đóng chặt cửa thành, đứng trên tường thành nhìn theo đội ngũ của Lý Tự đi qua.
Đội ngũ dựng trại đóng quân ở đây, Lý Tự đứng trên gò cao, dùng kính viễn vọng nhìn về hướng Đông Dã Thành.
Đông Dã Sơn thực ra không quá hùng vĩ, từ rất lâu về trước, Đông Dã Thành đã nằm ở lưng chừng núi này.
Chủ yếu là vì nơi đây mưa thuận gió hòa, sông ngòi chằng chịt, đến mùa hè thường xuyên có lũ lụt, lớn nhỏ không dứt, vô cùng phiền toái.
Cho nên thời cổ đại mới xây thành ở lưng chừng núi, qua từng năm dần dần mở rộng, từ vài ngàn dân ban đầu, trải qua hàng trăm năm mới có quy mô như hiện tại.
Trong Đông Dã Thành có hơn mười vạn bách tính, còn có hơn mười vạn giặc cỏ.
"Quả nhiên không dễ đánh."
Lý Tự tự nhủ một câu.
Vì là sơn thành, nên vốn không có tường thành cổng thành.
Chỉ là trên con đường lên xuống núi, xây dựng cửa gỗ tường gỗ, trông giống một sơn trại hơn.
Bức tường thành mà Thường Hành xây dựng bao quanh Đông Dã Thành kiên cố như thể vốn là một phần của ngọn núi.
Đông Dã Thành lưng tựa núi lớn, nên nửa phía sau tự nhiên không cần xây tường thành.
"Đương gia."
Dư Cửu Linh chạy từ phía trước về, có chút hưng phấn nói: "Đương gia, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ngài, chúng ta khua chiêng gõ trống tới như vậy, Thường Hành tưởng chúng ta đang dụ hắn ra khỏi thành giao chiến, nên suốt dọc đường đi không ai ngăn cản, ngay cả hắn cũng đóng cửa không ra."
Lý Tự cười nói: "Đại khái, người bình thường đều sẽ cảm thấy, chỉ có kẻ điên và kẻ ngốc mới dám mang một vạn người đến đánh Đông Dã Thành."
Đây là lẽ thường tình, bất kể là ai, phản ứng đầu tiên cũng là Lý Tự đang dụ địch.
Phía sau Lý Tự, chắc chắn đang có quân đội hùng mạnh chờ đợi, chỉ cần quân đội Đông Dã Thành ra ngoài, chắc chắn sẽ bị cắn chặt.
"Đương gia, tiếp theo làm gì?"
Lý Tự nói: "Việc dựng doanh trại không cần ngươi lo, cứ để Đạm Đài trông coi là được, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ngươi dẫn người đến dưới chân núi Đông Dã chửi bới."
Dư Cửu Linh lập tức cười lên.
Kiểu việc vừa đê tiện vừa có chút phách lối này, hắn thích nhất.
"Giao cho ta đi, đương gia cứ yên tâm, nếu ta không chửi cho Thường Hành tức đến phát bệnh, ta không quay về nữa."
Hắn xoay người chạy mất.
Lý Tự nhìn Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Dựng trại theo kế hoạch, phân chia binh lực canh gác."
Đạm Đài Áp Cảnh gật đầu: "Yên tâm, cái hố mà ngài bảo đào, ta sẽ đào thật đẹp mắt."
Lý Tự cầm kính viễn vọng nói: "Bây giờ chỉ xem Thường Hành chịu đựng được bao lâu thôi."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Người bình thường, tối đa chỉ chịu được Cửu muội ba ngày, Thường Hành dù có không bình thường, tối đa chịu được năm ngày là cùng."
Đúng lúc này, thấy có người khiêng một cái giường chạy về phía trước.
Lý Tự hỏi: "Các ngươi đây là định đi làm gì?"
Mấy tên lính trả lời: "Dư tướng quân nói là phải nằm để chửi."