Quân phản loạn của Thường Hành vừa giết ra khỏi thành Đông Dã, Dư Cửu Linh liền dẫn người của mình quay đầu bỏ chạy.
Lý Tự đang quan sát, thấy Dư Cửu Linh chạy ngược lại, lập tức hô lớn: "Chạy mau lên, phải chạy nhanh hơn Cửu muội mới được."
Đạm Đài Áp Cảnh: "..."
Đám người cũng quay đầu ngựa chạy về phía đại doanh.
Vừa chạy họ vừa thổi tù và. Quân Ninh trong đại doanh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng, lúc này nghe tiếng tù và vang lên, cũng lập tức quay đầu chạy theo.
Trước đó, Lý Tự đã hạ lệnh: Lần xuất chiến này, tù và tấn công sẽ đổi thành tín hiệu rút lui, còn tiếng chiêng thu quân sẽ đổi thành tín hiệu xung phong.
Dù họ đang chạy về phía sau, nhưng tiếng tù và vang lên lại là hiệu lệnh tấn công.
Thường Hành dẫn đại quân giết ra, vốn tưởng Lý Tự đang thua chạy tan tác, nhưng nghe tiếng tù và tấn công, lại cho rằng Lý Tự muốn quyết chiến một trận sống mái.
Dự đoán ban đầu của họ chính là Lý Tự muốn dụ họ ra khỏi thành Đông Dã để định đoạt thắng bại trên bình nguyên. Bởi đây là cách duy nhất để Lý Tự có thể chiến thắng, ngoài ra không còn cách nào khác.
"Xung phá trận hình của chúng, đốt sạch đại doanh của chúng!"
Thường Hành vung đao chỉ về phía trước.
Quân Ninh chỉ có hơn một vạn người, đối đầu trực diện, chẳng lẽ lại thua hay sao?
Bốn vị đại tướng dưới trướng hắn, mỗi người chỉ huy một quân, ồ ạt tiến về đại doanh quân Ninh, tựa như con nước lũ cuồn cuộn tràn tới.
Lý Tự và thuộc hạ chạy về đại doanh, nhìn thoáng qua một cái, Lý Tự liền thốt lên một tiếng "Mẹ kiếp".
Binh sĩ chấp hành quân lệnh thật quá nhanh.
Khi họ rút về, đại doanh gần như đã trống không. Binh sĩ theo chiến lược đã định trước, đã rút khỏi doanh trại từ phía bên kia.
Lý Tự và mọi người không dám trì hoãn, phía sau là quân địch như sóng dữ, nếu rút chậm một chút, có khả năng sẽ bị con sóng ấy ập tới nhấn chìm.
Vừa vào đại doanh, Lý Tự hô lớn: "Châm dây dẫn lửa!"
Binh sĩ đã đợi sẵn lập tức châm lửa vào dây dẫn. Đây là loại dây thừng thô đã ngâm qua dầu, vừa bén lửa liền cháy lan rất nhanh.
Dây thừng cháy tới đâu, lửa tạo thành một đường thẳng tới đó. Dọc theo dây thừng là một hàng nỏ giường (sàng nỏ) phía bên đại doanh này. Thứ vũ khí đắt đỏ như vậy, Lý Tự nói bỏ là bỏ không chút tiếc rẻ.
Dây lửa lan đi, nỏ giường và nỏ liên hoàn đồng loạt khai hỏa. Một loạt tiễn, lớn nhỏ đan xen, quét ngang dày đặc ra phía ngoài.
Đội ngũ quân phản loạn đang truy đuổi gắt gao, trong chớp mắt đã bị quét đổ một lớp.
Hàng binh sĩ phản loạn đi đầu, đến cả phản ứng cũng chưa kịp đã như lúa bị lưỡi liềm quét qua, đổ rạp xuống.
Lý Tự và mọi người không hề ngoái đầu lại, một loạt nỏ liên hoàn, mười mấy cỗ xe nỏ, tất cả đều vứt bỏ không cần nữa.
Việc này khiến quân phản loạn của Thường Hành tưởng rằng họ vẫn đang tử thủ doanh trại.
Họ rút ra từ phía sau đại doanh, quân giặc cũng đã công phá vào phía này.
Doãn Dung, một trong những đại tướng của Thường Hành, vì sợ xung phong chậm hơn người khác sẽ ít công lao, nên là người đầu tiên dẫn quân xông vào doanh trại.
Binh sĩ vẫn đang lao nhanh về phía trước, đột nhiên mặt đất sụt xuống. Quân Ninh đã đào không ít hố sâu, bên dưới chôn những ngọn giáo hướng mũi nhọn lên trên.
Binh sĩ phản loạn rơi xuống, từng người từng người bị đâm xuyên qua.
Đúng lúc này, dây lửa cháy từ đầu này sang đầu kia, dây cháy hết, một khúc gỗ bị kéo đổ. Khúc gỗ đổ xuống kéo theo những sợi dây thừng chôn dưới đất.
Đội kỵ binh quân phản loạn lập tức bị vấp ngã một hàng, người ngựa nhào lộn.
Doãn Dung đang dẫn người xông tới, đội tiên phong có hàng trăm người rơi xuống hố bị đâm chết. Doãn Dung phản ứng cực nhanh, lại có võ nghệ cao cường, cảm giác được chiến mã bước vào khoảng không, hắn lập tức nhảy khỏi lưng ngựa.
Hai chân rời yên, đạp lên lưng ngựa một cái, người lộn vòng trên không trung rồi đáp xuống đất vững vàng.
Đáp xuống lại là một cái hố. Doãn Dung kinh hãi biến sắc, nhưng phản ứng của hắn quả thực siêu phàm, trường thương trong tay đâm mạnh xuống, dùng thân thương chống vào đáy hố để giữ mình lại.
Mồ hôi trên trán hắn lập tức túa ra, thầm nghĩ nguy hiểm thật.
Vừa định gọi người kéo mình lên, kẻ phía sau không nhìn đường đã dẫm thẳng lên lưng hắn.
Doãn Dung chỉ kịp chửi thề một tiếng đã bị dẫm xuống dưới. Khi còn lăn lộn giang hồ, hắn không ít lần đối mặt với hiểm nguy sinh tử, nên phản ứng tự nhiên nhanh hơn người thường rất nhiều. Lúc rơi xuống hắn còn kịp nghiêng người, thế mà lách được vào khe hở giữa hai hàng giáo nhọn.
Rơi xuống đáy hố, chỉ bị rạch vài đường máu.
Doãn Dung nhìn kẻ phế vật vừa dẫm mình xuống, tên đó đã bị bốn năm ngọn giáo đâm xuyên, thân thể vẫn còn co giật từng hồi, máu theo ngọn giáo không ngừng chảy xuống.
Doãn Dung cẩn thận đứng dậy, chửi một câu "Đồ chết tiệt".
Vừa định gọi người kéo lên, đột nhiên đỉnh đầu tối sầm lại. Một con chiến mã bước hụt, trực tiếp đè xuống.
Doãn Dung lúc đó có lẽ đã chửi một câu rất tục tĩu, nhưng âm thanh nhanh chóng bị con ngựa đè bẹp. Chiến mã bị giáo đâm xuyên vô số lỗ, nhưng nhất thời chưa chết, bốn vó giãy giụa loạn xạ.
Lực đạp của vó sau con ngựa mạnh đến thế nào? Doãn Dung biết rõ. Bởi cú đạp đầu tiên đã giáng thẳng vào đầu hắn. Cảm giác rất rõ ràng, nhưng cú đạp thứ hai thì không biết nữa, vì cú thứ nhất đã đá chết hắn rồi.
Đáng tiếc, là một trong bốn đại chiến tướng dưới trướng Thường Hành, kẻ từng hứa hẹn tương lai sẽ phong vương cho hắn.
Là một phương chư hầu, hào cường nắm trong tay hơn mười vạn binh, người được Thường Hành trọng dụng đương nhiên không ít, cũng không hề yếu đuối. Bốn người này có thể được Thường Hành tán thưởng trọng dụng, thực lực quả thực không tầm thường. Doãn Dung chỉ là vận khí không tốt mà thôi.
Doãn Dung, Tiêu Mạo, Vạn Tại, Nhâm Gian, bốn người này thực chất đều có dũng khí xung sát trên chiến trường.
Không ít binh sĩ phản loạn rơi xuống hố chết, những người khác tiếp tục lao lên, có kẻ xông vào lều trại quân Ninh, muốn xem thử liệu có ai chưa kịp chạy trốn hay không.
Vừa mở cửa lều, tấm mành vén lên kéo theo một sợi dây, sợi dây làm đổ đèn dầu, đèn dầu đổ ụp lên thuốc pháo đã rải sẵn.
Lần trước Lý Tự đến thành An Dương, chính là dùng loại thuốc pháo pháo hoa này đốt kho lương quân An Dương. Sau một lần kinh nghiệm, Lý Tự cảm thấy thứ này sau này có thể dùng vào việc lớn. Chuyện phóng hỏa, chỉ có không lần và vô số lần.
Mặc dù các cụ dạy trẻ con không được nghịch lửa, nghịch lửa sẽ đái dầm, nhưng thuốc pháo cháy lên, chẳng mấy chốc đã bén vào lều trại.
Đây không phải chuyện một hai cái lều, chỉ trong vòng hai khắc, toàn bộ đại doanh lửa cháy ngút trời.
Quân phản loạn xông vào đại doanh quân Ninh, đội ngũ đi trước vừa tới phía bên kia doanh trại, phía sau đã bốc cháy. Kết quả những người chưa kịp xông vào không dám tiến lên nữa, muốn rút lui, nhưng đội ngũ phía sau lại chen lấn, muốn rút cũng không được.
Những binh sĩ bị kẹt trong đại doanh, kẻ xông lên người lùi xuống, rối loạn một đoàn. Chẳng biết đã chết bao nhiêu người mới phát hiện ra trong doanh trại chỉ có mấy lối đi kia là có thể đi được. Những nơi khác đều đào hố chằng chịt như răng cưa.
Quân Ninh để che giấu những cái hố này, thậm chí đã chuyển hết đất vào trong lều. Trong lều là đống đất, trên đống đất là thuốc pháo. Mà binh sĩ quân Ninh mấy ngày nay, căn bản không hề ngủ trong lều.
Quân Ninh trước đó rút lui theo những lối đi cố định này, mà quân phản loạn phải trả giá bằng vô số mạng người mới phát hiện ra. Họ men theo những lối đi đó tiếp tục lao lên, nhưng quân phản loạn xông qua được biển lửa chẳng còn lại bao nhiêu.
Đại quân đều bị chặn lại ở phía bên kia doanh trại, số người qua được chỉ có vài ngàn.
Những người này vừa ra khỏi biển lửa, đón chờ họ chính là một trận mưa tên. Quân Ninh căn bản không hề tháo chạy thật, mà đã dàn sẵn trận cung tên ở phía bên này doanh trại.
Trận cung tên của quân Ninh uy lực mạnh hơn nhiều so với quân phản loạn. Một loạt tiễn bay tới, dày đặc như châu chấu rợp trời. Binh sĩ phản loạn đang bị lửa thiêu đốt chưa kịp thở phào, đã thấy một đám mây đen ập xuống. Tên bay như trút, vô số người bị bắn ngã xuống đất.
Sau đợt tên thứ nhất vài nhịp thở, đợt tên thứ hai lại tới. Mấy ngàn quân phản loạn này không còn chỗ trốn, phía trước là trận cung tên quân Ninh, phía sau là biển lửa liên miên.
Sau ba đợt tên, Lý Tự vung tay: "Thổi tù và."
Tiếng tù và tấn công lập tức vang lên, sau đó quân Ninh lại bắt đầu rút lui một cách trật tự.
Phía đại doanh, quân phản loạn bắt đầu vòng sang hai bên. Họ binh đông, tựa như một con sông lớn đang chảy xiết. Đại doanh quân Ninh giống như một tảng đá khổng lồ trước dòng sông, con sông không bị tảng đá chặn đứng mà chia làm hai nhánh, biến thành hai dòng lũ.
Chưa kịp vòng qua đại doanh, đã nghe thấy tiếng tù và tấn công của quân Ninh.
"Chú ý địch tình!"
Tướng quân quân phản loạn đang dẫn quân xung phong là Tiêu Mạo lập tức hô lớn, ra lệnh đội ngũ dừng lại cảnh giác. Họ tưởng rằng quân Ninh sẽ nhân lúc hỗn loạn mà phản công, dù sao lúc này hậu quân của quân phản loạn đã rối loạn một đống. Những kẻ bị biển lửa chặn lại, bị đồng đội đâm sầm vào, đội ngũ ngay cả cơ cấu cũng không duy trì nổi.
Đội ngũ của Tiêu Mạo coi như phản ứng nhanh nhất, sau khi vòng qua liền lập tức bày ra trận hình phòng thủ, chờ đợi đón đỡ cuộc xung phong của quân Ninh. Thế nhưng, chẳng có gì cả.
Đợi một hồi lâu không thấy bóng dáng quân Ninh đâu, Tiêu Mạo lập tức phái người đi thám thính. Thám tử cưỡi ngựa lao ra, khoảng nửa canh giờ sau quay lại, nói quân Ninh đã rút đi từ lâu.
Tiêu Mạo giận dữ, thầm nghĩ tên giặc Lý Tự kia thật xảo quyệt, dùng tù và tấn công làm lệnh rút lui, hơn nữa còn lừa họ tới hai lần.
"Tấn công!"
Tiêu Mạo ra lệnh một tiếng. Đội quân phản loạn khoảng hai vạn người dưới trướng hắn lập tức lao lên, mà ở phía bên kia, tướng quân quân phản loạn là Vạn Tại cũng dẫn quân của mình vòng qua. Hai đội quân như hai con mãng xà khổng lồ, vòng qua đại doanh quân Ninh đang bốc cháy, rồi hội hợp tại một chỗ.
"Có thấy Đại vương đâu không?" Vạn Tại hỏi Tiêu Mạo.
Tiêu Mạo lắc đầu nói: "Đại vương dẫn quân vòng qua chỗ ngươi rồi mà, chẳng lẽ ngươi không thấy?"
Vạn Tại đáp: "Rõ ràng là vòng qua phía ngươi, ngươi nhìn nhầm rồi à."
Tiêu Mạo nói: "Đại vương ở trong hậu quân, sẽ không sao đâu, chúng ta tiếp tục đuổi theo tên giặc đó."
Vạn Tại gật đầu: "Được, vậy xem ai trong chúng ta bắt sống được tên tiểu tặc đó."
Mà phía sau đội ngũ của họ, kẻ được Đại Sở hoàng đế bệ hạ phong làm Bắc Cảnh Vương là Thường Hành, đang chửi đổng.
Lúc này nhược điểm của việc phát triển đội ngũ quá nhanh đã bộc lộ rõ. Mặc dù hắn có mười mấy vạn đại quân, nhưng thực sự không thể coi là tinh binh. Một khi gặp phải trắc trở, gặp phải vấn đề, những tướng lĩnh dưới trướng vốn không có kinh nghiệm chỉ huy quân đội của hắn, ngay cả đội ngũ cũng không kiểm soát nổi.
Quân doanh này chạy sang doanh kia, người bên đó còn không biết tướng quân mình ở đâu.
Trước đó hắn từng nghĩ sẽ tốn tiền của mời những tướng quân phủ binh về luyện quân cho mình. Nhưng chuyện này làm sao dễ dàng, những tướng quân phủ binh kia dù có tiền bạc lợi dụ, nhưng sao coi trọng hắn chứ?
Hắn ra lệnh giương cao đại kỳ Bắc Cảnh Vương, không ngừng cho người thổi tù và, gom đội ngũ về phía mình. Kết quả là tất cả đội ngũ đều đổ dồn về phía hắn, tám phương bốn hướng, đội ngũ của hắn cứng rắn tự chặn đứng người của mình ở đó.
Thường Hành thầm nghĩ cách này không ổn, nhưng lại bó tay không cách nào giải quyết.
Ngay bên cạnh hắn, Võ Nãi Ngư đang bị trói ngồi trên lưng ngựa lại cười nhạt hai tiếng.
Thường Hành nổi giận đùng đùng: "Ngươi còn dám châm chọc bản vương, ta giết ngươi trước!"
Hắn rút đao định chém. Võ Nãi Ngư lại cười khẩy nói: "Địch quân chính là muốn dẫn dụ đội ngũ của ngươi hỗn loạn, chúng có thể nhân cơ hội thoát thân, ép tiền quân và hậu quân của ngươi tách rời. Tiền quân của ngươi đuổi theo không có viện binh, sợ là sẽ bị quân Ninh nuốt chửng trong một miếng."
Thường Hành ngẩn ra.
Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên Võ Nãi Ngư nói với hắn nhiều như vậy.
Võ Nãi Ngư cười lạnh nói: "Cho ngươi mười vạn đại quân ngươi cũng không biết dùng. Nếu là ta chỉ huy, lúc này sẽ đem tất cả kỵ binh đuổi theo, từ cánh sườn chặn đánh quân Ninh. Một là có thể cứu tiền quân của ngươi, hai là có thể cắt đứt đường lui của quân Ninh."
"Được!"
Thường Hành không kịp nghĩ nhiều, lập tức hô lớn: "Tất cả đội kỵ binh, theo ta lên!"