Tại bờ nam sông Nam Bình.
Đường Phỉ Địch đứng trên cao nhìn về phía nam, đội ngũ của Vũ Thân Vương không truy đuổi quá gắt gao, chỉ lẳng lặng bám theo từ phía xa.
Đường Phỉ Địch đại khái có thể đoán được, Vũ Thân Vương đang có điều nghi ngại, không dám mạo muội giao chiến tiếp.
Trận chiến này, dù Vũ Thân Vương đã đánh bại đội ngũ của La Kính, khiến An Dương quân gần như toàn quân bị diệt, thế nhưng sự xuất hiện bất ngờ của Ninh quân đã buộc Vũ Thân Vương phải cẩn trọng hơn.
Bởi lẽ trong trận chiến này, An Dương quân tuy bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng tổn thất của Sở quân dưới trướng Vũ Thân Vương cũng không hề nhỏ.
Trong loại hình chiến tranh quy mô này, một khi đã giao chiến, thương vong không tính bằng hàng nghìn, thậm chí không phải hàng vạn.
Huống hồ, An Dương quân không phải toàn bộ đều bị giết sạch, mà là tan tác.
Quan trọng hơn cả là Vũ Thân Vương không hiểu rõ về Ninh quân, không biết quân số bao nhiêu, không biết vị tướng lĩnh cầm quân là ai, nên ông ta sẽ không mạo hiểm.
"Nếu lúc đó ngươi chia kỵ binh cho ta, chưa chắc ta đã không giết được lão tặc đó."
La Kính có chút bực dọc lên tiếng.
Đường Phỉ Địch lắc đầu, nhưng không hề đáp lời.
La Kính nhìn Đường Phỉ Địch, sau một thoáng im lặng liền thở dài: "Dẫu không giết được lão tặc đó, ngươi để ta dẫn binh cướp lại thi thể của La Chi Tiết cũng được mà."
Đường Phỉ Địch nói: "Chi bằng đợi sau này tự tay giết Vũ Thân Vương báo thù còn tốt hơn."
La Kính lại nhìn Đường Phỉ Địch, trên gương mặt tĩnh lặng của người thanh niên này, La Kính không nhìn ra bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào.
"Ngươi không muốn đánh bại Dương Tích Cú sao?"
La Kính nói: "Giang sơn Trung Nguyên, ai có thể đánh bại lão tặc đó, người đó chính là chiến thần mới."
Đường Phỉ Địch đáp: "Đánh bại có rất nhiều cách, cách này không phải thứ ta muốn, hơn nữa cũng chưa chắc đã đánh bại được."
"Nếu lúc đó ta mang đội ngũ xông lên, sẽ là cục diện lưỡng bại câu thương... nên ta sẽ không hạ quân lệnh đó."
La Kính không nói thêm gì nữa, nhưng lại cảm thấy Đường Phỉ Địch quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến độ có phần vô tình.
Thế nhưng ngẫm lại, nếu không có Đường Phỉ Địch đến cứu viện, đừng nói là giành lại thi thể La Chi Tiết, ngay cả bản thân hắn cũng đã bỏ mạng trên chiến trường rồi.
"Nếu ta chỉ có một mình, có lẽ ta đã theo ngươi, xung phong tiến lên."
Đường Phỉ Địch đứng bên cạnh La Kính nói.
"Nhưng ta không phải, đội ngũ Ninh quân ta dẫn theo là tâm huyết của Lý Sất, là tấm khiên của bách tính Ký Châu. Nếu ta làm hao tổn đội ngũ ở đây, tâm huyết bao năm của Lý Sất sẽ đổ sông đổ biển, Ký Châu cũng sẽ rơi vào tay kẻ khác."
Đường Phỉ Địch nhìn về phía xa, nơi đó thấp thoáng có thể thấy cờ hiệu của Sở quân.
"Ngươi biết Vũ Thân Vương dụng binh thế nào, ta cũng biết ông ta dụng binh ra sao."
Đường Phỉ Địch nói: "Chúng ta lưỡng bại câu thương, nhưng ông ta chỉnh đốn lại binh lực chắc chắn sẽ nhanh hơn chúng ta."
La Kính khẽ thở hắt ra: "Ta biết ngươi nói đều đúng, ta chỉ là..."
Đường Phỉ Địch nói: "Ta cũng hiểu tâm trạng của ngươi."
Hai người nhìn nhau, đều im lặng.
Có lẽ vì chưa nắm rõ thực hư của Ninh quân, hoặc là thấy Ninh quân giới bị nghiêm ngặt, tiến thoái có quy củ.
Cho nên Vũ Thân Vương lại không hề tấn công vào lúc Ninh quân vượt sông.
Thực ra đây là lựa chọn lý trí nhất, không hiểu chút gì về kẻ địch, lại gần thành An Dương, Vũ Thân Vương không dám mạo hiểm.
Dù ông ta cũng biết, người trong thành An Dương không mấy khả năng sẽ chi viện cho La Kính.
Ninh quân lui về phía bắc sông Nam Bình, đến ngoài thành An Dương.
La Kính nói muốn đi gọi mở cổng thành, Đường Phỉ Địch lại lắc đầu nói đi cũng vô ích.
La Kính không tin, dẫn người đến cửa thành, đứng ngoài cửa hô lớn, hắn buông lời chửi bới, yêu cầu mở cổng.
Quân thủ thành trên tường thành lại chẳng ai đoái hoài, càng không có ai đi mở cửa.
Chẳng bao lâu sau, có vài quan viên leo lên tường thành, khuyên La Kính rời đi, nếu không sẽ giương cung bắn tên.
La Kính giận dữ: "Lũ tiểu nhân các ngươi, ta là chủ An Dương, ban cho các ngươi vinh hoa phú quý, nay lại ngăn cản ta vào thành, chẳng lẽ không sợ ta công phá thành trì, diệt cả nhà các ngươi sao?!"
Trên tường thành, một quan viên mắng: "Phi! Ngươi chính là tên tặc vô sỉ, trộm chiếm An Dương, bọn ta là quan viên triều đình, nay đoạt lại An Dương là hành động chính nghĩa, ngươi muốn công thành thì cứ việc tới!"
Dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt đó, khác hẳn với lúc làm chó săn trước mặt La Kính, như hai con người hoàn toàn khác biệt.
La Kính giận đến cực điểm, nghĩ lại những lời Đường Phỉ Địch đã nói trước đó, càng thêm phẫn nộ.
Đường Phỉ Địch đã từng nói, những văn quan ở lại này, phần lớn là người địa phương An Dương, hoặc là người Dự Châu.
Trong đó phần lớn đều nhìn sắc mặt nhà họ Tào mà hành sự, mà nhà họ Tào sở dĩ thế lực lớn mạnh, chẳng phải là nhờ Vũ Thân Vương sao.
Nếu trận này ngươi thắng, trở về đương nhiên không có trở ngại gì, nhưng nếu ngươi thất bại, những kẻ đó chắc chắn sẽ ngăn cản ngươi vào thành.
Vừa nghĩ tới việc tất cả đều đúng như lời Đường Phỉ Địch dự đoán, trong lòng La Kính càng thêm bực dọc.
Hắn hậm hực quay về quân doanh, Đường Phỉ Địch nhìn dáng vẻ hắn, có thể cảm nhận được nỗi đau khổ trong lòng hắn.
"Chẳng qua chỉ là một đám tiêu tiểu chi bối, có thể làm nên trò trống gì."
Đường Phỉ Địch nói: "Tuy ta không đồng ý cho ngươi tấn công Tả Vũ Vệ, nhưng lúc này nếu ngươi nói muốn tấn công An Dương, ta sẽ lập tức hạ lệnh công thành."
La Kính lắc đầu thở dài: "Thôi bỏ đi... nếu ngươi công thành, lão tặc Dương Tích Cú chắc chắn sẽ đánh úp sau lưng ngươi, ngươi rơi vào tình cảnh bụng lưng đều địch, cuối cùng cũng khó tránh khỏi thất bại."
Hắn thở dài một hơi thật dài: "Đều là ý trời."
Thực ra việc này thì có liên quan gì đến ý trời.
Hắn ở An Dương được bao lâu, những quan viên đó, những thế gia hào môn đó, sao có thể thực lòng trung thành với hắn.
Khi Cao Chân phái người về cầu viện, cũng đã đoán trước được kết quả này, nên mới không dám để người trở về nói La Kính bại trận.
Nếu không phái người về cầu viện, La Kính có thể bị vây khốn đến chết, dù những kẻ đó còn sợ hãi La Kính thì có ích gì?
Thế nhưng chỉ cần phái người về, những kẻ đó lập tức sẽ đoán ra La Kính bại trận.
Họ vốn dĩ luôn nhìn sắc mặt nhà họ Tào, trước khi La Kính đến An Dương, họ đều là tùy tùng của nhà họ Tào.
Nay La Kính bại trận trở về, nếu họ có bản lĩnh đó, đừng nói là không mở cổng thành, có lẽ đã sớm giết ra lấy đầu La Kính rồi.
"Chúng ta đi thôi."
La Kính nhìn Đường Phỉ Địch nói: "Ta tuy giận dữ, nhưng cũng chưa đến mức mất trí... nơi này, sớm muộn gì ta cũng sẽ quay lại đồ sát nó."
Đường Phỉ Địch nói: "Ngươi cứ theo ta về Ký Châu trước, đợi Lý Sất từ Tây Bắc trở về, sẽ sắp xếp bàn giao U Châu trả lại cho ngươi."
La Kính ngẩn người.
Hắn nhìn Đường Phỉ Địch, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Lý Sất và ngươi, thực sự sẽ trả lại U Châu cho ta?"
"Thật."
Đường Phỉ Địch nói: "U Châu là của ngươi, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về, chỉ cần ngươi còn đó, ngươi chính là chủ nhân của U Châu."
La Kính đứng đó, nhất thời không biết nên nói gì.
Bờ nam Giang Nam.
Vũ Thân Vương Dương Tích Cú ngồi trên lưng ngựa, dùng Thiên Lý Nhãn nhìn về phía bắc sông.
Ông ta có chút tiếc nuối nói: "Trận này tuy tiêu diệt gần như toàn bộ binh mã của La Kính, lại có thể khiến thành An Dương mất rồi lại được, thế nhưng... để La Kính chạy thoát, đại thắng trận này đã biến thành tiểu thắng."
Ông ta nhìn về hướng bắc sông nói: "Người thanh niên họ Đường kia, trước kia chưa từng nghe danh, thấy quân đội hắn dẫn dắt, tiến thoái có quy củ, phối hợp ăn ý, người này lại còn có võ nghệ xung sát trong vạn quân... người này, còn khiến ta lo ngại hơn cả La Kính."
Thuộc hạ cười nói: "Binh mã Ký Châu, chẳng qua chỉ là một đám thảo khấu, những người này có lẽ chính là toàn bộ tinh nhuệ của chúng, không chừng còn là một bộ phận của Ký Châu quân dưới quyền Tăng Lăng ngày trước."
Vũ Thân Vương lắc đầu: "Đi tra cho ta tên tuổi người này, bằng mọi giá phải tra ra, ta có một dự cảm không lành... người này sau này có thể sẽ là đại họa tâm phúc của triều đình."
Cùng lúc đó, phía tây bắc Ký Châu, huyện Định Hiền.
Lý Sất đứng trên tường thành nhìn ra phía xa ngoài thành, trong đầu đều đang suy nghĩ làm thế nào để tận gốc trừ bỏ dân loạn ở Tây Bắc.
Bách tính tin theo tà giáo, là vì trong lòng không có kính sợ, không có tín ngưỡng.
Diệt tà giáo không phải việc khó, khiến bách tính trong lòng có kính sợ, có tín ngưỡng, mới là đại sự thực sự.
"Ninh Vương điện hạ."
Đúng lúc này, Trình Vô Tiết đến sau lưng Lý Sất.
Lý Sất quay người nhìn ông: "Lão Trình, có việc gì?"
Trình Vô Tiết cúi người nói: "Điện hạ, tôi muốn xin điện hạ cho phép tôi làm một việc."
Lý Sất nhìn ông, lắc đầu nói: "Nếu ngươi muốn đến phía quân tặc để khuyên nhủ người đồng hương bạn tốt của ngươi, thì thôi đi, hắn chắc chắn sẽ không nghe ngươi khuyên bảo, không chừng còn muốn giết ngươi."
"Điều đó không thể nào!"
Trình Vô Tiết tự tin nói: "Tôi và hắn là bạn chí cốt, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chỉ cần tôi đi khuyên..."
Lời ông còn chưa dứt, Lý Sất đã nói: "Thời thế thay đổi, lòng người thay đổi... Lão Trình, bạn chí cốt của ngươi, đã không còn là người lúc trước nữa rồi."
"Hắn từng là đồng hương của ngươi, giờ là tướng lĩnh của quân tặc... Ngươi đi khuyên hắn, hắn sẽ cho rằng ngươi đang ngăn cản tiền đồ của hắn."
Lý Sất nói: "Ta đã dặn dò Liễu Qua và Đạm Đài, sau này giao chiến với quân tặc, cố gắng bảo toàn tính mạng cho bạn của ngươi."
"Điện hạ, tôi không có ý đó."
Trình Vô Tiết lắc lắc đầu nói: "Tôi là kẻ thô lỗ, lỗ mãng, nhưng tôi không phải kẻ không hiểu lý lẽ... nay hai quân đối địch, tôi và hắn mỗi người một chủ, dù là bạn bè, trên chiến trường cũng không nên nhớ đến thân phận bạn bè này, nhưng điện hạ, tôi muốn khuyên hắn, khuyên hắn bỏ tối theo sáng, qua đây cùng tôi phò tá điện hạ."
Trình Vô Tiết nói: "Hắn thực sự là một người rất lợi hại, lợi hại hơn tôi gấp mười gấp trăm lần."
Lý Sất vẫn không chịu đồng ý.
Trình Vô Tiết bất lực, đành phải xuống tường thành.
Về đến chỗ ở, Trình Vô Tiết ngồi đó rầu rĩ.
Tiểu Lục nói với ông: "Đại ca, nếu huynh thực sự muốn đi gặp Át Kha Ma, hai chúng đệ đi cùng huynh, đêm nay chúng ta lẻn ra ngoài."
Tiểu Cửu cười hì hì nói: "Tên đó lúc ở trong thôn, với mấy anh em chúng ta là gần gũi nhất, chẳng lẽ còn đuổi chúng ta đi sao?"
Trình Vô Tiết nói: "Sao có thể chứ, lúc hắn ở trong thôn, đối xử với hai đứa còn tốt hơn cả ta đối với hai đứa nhiều."
Tiểu Lục nói: "Ninh Vương điện hạ lo huynh đi sẽ có nguy hiểm, chúng ta không nói cho Ninh Vương biết là được."
Tiểu Cửu cười nói: "Ninh Vương đâu có biết chúng ta và Át Kha Ma thân thiết đến mức nào, nên mới lo lắng thôi."
Trình Vô Tiết gật đầu: "Được thôi, đêm nay chúng ta lẻn ra ngoài, nếu có thể khuyên Át Kha Ma tới đây, cùng chúng ta phò tá Ninh Vương, thì còn gì bằng."
Đêm đó, ba người này lặng lẽ rời khỏi quân doanh, kết quả mới ra khỏi huyện thành không bao xa, đã bị Liễu Qua dẫn người chặn lại.
Liễu Qua nhìn ba người họ cười nói: "Điện hạ đã biết ba người các ngươi sẽ lẻn ra ngoài vào ban đêm, ta đã đợi các ngươi ở đây từ lâu rồi."
Liễu Qua cười nói: "Về thôi, Ninh Vương dặn, tuyệt đối không được để các ngươi đến phía quân tặc."
Trình Vô Tiết và đồng bọn cầu xin Liễu Qua thả họ đi, nói đủ lời, Liễu Qua đương nhiên không thể đồng ý với họ.
Trình Vô Tiết thề thốt rằng chỉ qua khuyên nhủ, nói được hay không nói được, đều sẽ nhanh chóng quay trở lại.
Liễu Qua bảo họ, Át Kha Ma sớm đã không còn là người đồng hương bạn tốt mà họ quen thuộc nữa, người này tính cách âm trầm cứng rắn, các ngươi đi rồi, hắn chưa chắc đã coi các ngươi là bạn bè.
Trình Vô Tiết không đi được, đành phải quay về huyện thành.
Đợi đến sáng hôm sau, ba người này lại trà trộn vào đội ngũ đi lấy nước ngoài thành, tránh được thuộc hạ của Liễu Qua, lén lút ra khỏi thành.
Đội ngũ lấy nước đến bên sông, họ lặng lẽ lặn xuống sông.
Từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Tiểu Tiên Hồ, thủy tính tự nhiên đều rất tốt, lặng lẽ lặn dưới nước ra một đoạn, rồi bơi qua sông.
Ba người đến bờ bên kia, nấp trong bụi lau một hồi lâu, mới dám bước ra.
Tiểu Lục nhìn đội ngũ lấy nước của Ninh quân đã quay về, hắn cười hì hì nói: "Còn muốn chặn bọn ta, hì hì, đâu có dễ dàng như vậy."
Tiểu Cửu nói: "Chúng ta đi nhanh về nhanh, điện hạ bọn họ có lẽ còn chẳng biết chúng ta đã ra ngoài."
Ba người đắc ý, rời khỏi bờ sông, tiến về phía quân tặc.