Trên đời này sẽ không có nhiều người biết rõ câu chuyện của hắn, hậu thế có lẽ cũng chẳng ai hay biết về câu chuyện ấy.
Cho nên, có thể sau khi truyền đi thật xa, nhân vật chính của câu chuyện này không còn là một người, mà là một thanh kiếm.
Có lẽ thanh kiếm này còn được thần thoại hóa, trở thành một loại thánh khí, một loại thánh khí có thể tự mình bay vượt vạn dặm núi sông để lấy mạng Hãn hoàng Hắc Vũ.
Người này, câu chuyện này, cuối cùng chỉ còn lại một thanh kiếm.
Cũng may, vẫn còn cái tên của một thanh kiếm được lưu truyền.
Bởi vì hắn nói, người không tên, nhưng kiếm có tên, bất kể là kiếm gì, đều gọi là Sở Hoàng.
Thực ra hắn vốn không có tên, hắn chỉ có một danh hiệu, hắn là "Phác Nô" - ám vệ của Tiên hoàng Đại Sở, có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng đã quên mất tên thật của mình là gì.
Bách tính ít ai biết rằng, thực ra hoàng tộc Dương gia chia làm hai nhánh Chính và Ngoại, người kế thừa đại thống luôn là Chính gia, tức là hoàng tộc đích thân.
Một vài đứa trẻ thuộc Ngoại gia từ nhỏ đã được chọn làm ám vệ, phương thức huấn luyện vô cùng tàn khốc.
Mỗi thế hệ ám vệ, ban đầu đều chọn ra ít nhất vài chục người, trải qua ngàn khó vạn hiểm, người ưu tú nhất sẽ được giữ lại, và sứ mệnh duy nhất của hắn chính là bảo vệ hoàng đế.
Người thực sự tu luyện thành Sở Hoàng kiếm pháp cũng không phải là Sở Hoàng, mà là ám vệ.
Phác Nô là một kẻ dị loại, bởi vì ngay từ đầu hắn không hề nhận được Sở Hoàng kiếm phổ, mãi cho đến khi Tiên hoàng qua đời, tân hoàng Dương Cánh lên ngôi, mới giao Sở Hoàng kiếm phổ cho hắn.
Dương Cánh hy vọng hắn có thể ở lại, dùng Sở Hoàng kiếm phổ để đổi lấy việc hắn ở lại, thế nhưng hắn không làm được, hắn không vượt qua được cửa ải trong lòng mình.
Hắn dùng một năm thời gian khổ luyện Sở Hoàng kiếm pháp, chỉ một năm đã đạt tới đại thành.
Hắn có lẽ là thiên tài mạnh nhất từ trước tới nay, chỉ là giống như minh châu bị bụi bặm che lấp, ẩn mình trong bóng tối suốt nhiều năm.
Hắn một năm đại thành, sau đó đi về phía Bắc.
Trước lúc lâm hành, hoàng đế hỏi hắn muốn đi đâu, hắn nói muốn đi độ kiếp.
Hoàng đế hỏi: "Ai là kiếp của ngươi?"
Hắn đáp: "Ta là kiếp của người khác."
Hoàng đế hỏi: "Ngươi có quay về không?"
Hắn lắc đầu.
Hoàng đế nói: "Nếu trẫm cưỡng ép giữ ngươi lại thì sao?"
Hắn nói không ai giữ được, bệ hạ cũng không giữ được.
Thế là hắn rời khỏi hoàng cung, ngoài cổng cung, sáu người thủ hạ theo hắn nhiều năm quỳ mãi không đứng dậy, cũng không nói một lời.
Hắn biết tâm ý thủ hạ, trầm mặc chốc lát rồi gật đầu nói: "Thôi được, nếu không thể mang thi thể của ta về, cũng cần có người mang tin tức về."
Bảy người rời đô thành, một đường đi về phía Bắc, dọc đường nhìn thấy toàn là cảnh tượng thê lương, nghe thấy toàn là khúc ca bi thương.
Trong lòng hắn uất ức khó nguôi, trong ngực như có kiếm ý mênh mông không cách nào giải tỏa, hắn nghĩ, đây chính là món quà chia tay mà giang sơn Trung Nguyên tặng cho hắn.
Nhưng nghĩ đến giang sơn không còn sắc màu, thì kiếm ý đã ở trong tim.
Đến cửa ải, hắn để lại sáu người và nói: "Từ đây đến đô thành Hắc Vũ còn rất xa, nhưng nếu ta thành công, các ngươi chắc chắn sẽ nghe được câu chuyện của ta, đến lúc đó quay về đô thành là được."
Sáu người không ngăn cản, nhìn theo Phác Nô rời đi.
Sau khi Phác Nô đi, sáu người bàn bạc để lại một người đợi tin, năm người còn lại đi theo phía sau, nếu có cơ hội, dù sao cũng phải mang thi thể hắn về mới được.
Cuối cùng sáu người rút thăm, năm đỏ một đen, người rút trúng thẻ đen ở lại biên quan đợi tin, năm người rút trúng thẻ đỏ đuổi theo.
Phác Nô đã sớm chuẩn bị, hắn biết mình không thông thạo ngôn ngữ người Hắc Vũ, lại có dung mạo khác biệt, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.
Vì vậy hắn uống thuốc độc đã chuẩn bị sẵn, làm câm cổ họng mình, lại tự hủy hoại dung mạo.
Đến đô thành Hắc Vũ, với bản lĩnh của hắn, ẩn nấp trong hàng hóa của thương đội để trà trộn vào không phải là chuyện khó, cái khó là tìm kiếm cơ hội.
Sau khi vào thành, hắn biết dù mình có tu thành Sở Hoàng kiếm pháp cũng không thể giết vào hoàng cung Hắc Vũ phòng thủ nghiêm ngặt.
Binh giáp vạn nghìn, thần tiên cũng không thể bay qua.
Cơ hội duy nhất, đó là hắn biết Hắc Vũ Hãn hoàng cũng là đệ tử Kiếm Môn, mỗi năm đều phải đến Kiếm Môn vài lần.
Vì thế, bên ngoài Kiếm Môn, hắn đóng giả làm một tên ăn mày lang thang, tìm cơ hội thể hiện một hai phần thực lực, dùng chính là chiêu thức đao pháp phản thủ của người Bột Hải.
Quả nhiên thu hút sự chú ý của người Kiếm Môn, đưa hắn vào trong.
Thế nhưng hắn miệng không thể nói, lại không biết chữ.
Người Kiếm Môn định đuổi hắn đi, có người nói đao pháp của hắn rất thú vị, có thể giữ lại để tham khảo.
Thế là hắn trở thành một tên nô bộc quét rác ở Kiếm Môn, mỗi ngày ăn cơm thừa canh cặn, sống qua ngày.
Người Kiếm Môn thỉnh thoảng lại bắt hắn diễn luyện đao pháp, bảo hắn luyện thì hắn luyện, có người ném cho hắn một miếng thịt, rơi xuống đất hắn cũng không chê bẩn, ăn vô cùng vui vẻ.
Thế là đệ tử Kiếm Môn đều gọi hắn là "Bột Hải cẩu nô".
Hắn làm vậy là cố ý, trong một năm tu luyện Sở Hoàng kiếm pháp, hắn đã có kế hoạch hoàn chỉnh.
Vừa luyện kiếm, vừa luyện đao pháp Bột Hải, lại học tiếng người Bột Hải, chỉ là sau đó lại bị chính hắn phủ định ý nghĩ này.
Hắn biết thời gian một năm quá ngắn, chỉ cần mở miệng nói chuyện thì khó tránh khỏi bại lộ.
Hắn còn nhờ người tìm một vật của người Bột Hải, là một chuỗi trang sức mà người Bột Hải thường đeo.
Hắn cố tình làm hỏng vật này, phần còn lại trông cũng như bị va đập hư hỏng, mỗi ngày đều dùng dầu để nghịch, cuối cùng trông bẩn thỉu không chịu nổi.
Hắn dùng nửa năm thời gian để đệ tử Kiếm Môn thích nghi với sự tồn tại của tên Bột Hải cẩu nô này.
Ai cũng có thể gọi hắn tới, bắt hắn học tiếng chó sủa, ban đầu hắn giả vờ không hiểu, sau đó người Hắc Vũ học tiếng chó sủa trước, rồi ra hiệu bắt hắn bắt chước theo.
Hắn liền giả vờ hiểu, học theo dáng vẻ của người Hắc Vũ mà sủa.
Người Hắc Vũ cười ha hả, hắn cũng cười theo, mặc dù tiếng kêu và tiếng cười nghe đều gần như nhau, đều chỉ là tiếng khàn khàn khó nghe.
Vì học tiếng chó sủa, người Hắc Vũ hớn hở, hắn cũng hớn hở, thế là người Hắc Vũ cảm thấy hắn thật sự rất ngốc.
Đệ tử Kiếm Môn Hắc Vũ sau này còn có thêm một trò giải trí, tâm trạng vui vẻ là tìm hắn, ném đồ vật gì đó bắt hắn học dáng chó mà tha về.
Có lúc là khúc gỗ, có lúc là xương thịt, còn có kẻ quá đáng, ném quả cầu gai bắt hắn tha, hắn cũng không chút do dự, lúc tha về miệng đầy máu tươi.
Người Kiếm Môn cũng đều biết, đây là một kẻ ngốc biết đao pháp Bột Hải, hoặc là một con chó biết đao pháp Bột Hải.
Phác Nô rất thận trọng cũng rất thông minh, hắn biết sự hứng thú của người Hắc Vũ rồi sẽ có lúc qua đi, khó tránh khỏi bị đuổi đi, dù sao hình tượng này của hắn cũng coi như làm nhục khí độ của Kiếm Môn.
Cho nên khi đệ tử Kiếm Môn đối luyện với hắn, hắn thỉnh thoảng lại tung ra một chiêu đao pháp mới, khiến đệ tử Kiếm Môn thất bại.
Thế là, hắn có thể được giữ lại lâu dài.
Đến mức sau này, cả Môn chủ Kiếm Môn cũng đích thân đến xem đao pháp của hắn, lại tìm người thăm dò, còn tìm người theo dõi hắn ngày đêm, cuối cùng xác định hắn quả thật là một kẻ ngốc.
Phác Nô ở Kiếm Môn lâu ngày, cũng biết Hắc Vũ Hãn hoàng Khoát Khả Địch Đại Thạch mỗi tháng đều đến Kiếm Môn một lần.
Khoảng ngày mười lăm hàng tháng, Kiếm Môn đều tổ chức nghi thức Bái Nguyệt, nghi thức này là để phụng thờ Nguyệt Thần.
Khoát Khả Địch Đại Thạch vào ngày này hàng tháng đều đến Kiếm Môn, mà khi cử hành nghi thức, thân vệ của Hãn hoàng đều không được lại gần, phải ở lại ngoài sân.
Mà cũng chính vào lúc cử hành nghi thức này, đệ tử Kiếm Môn, ngoại trừ hộ vệ trực ban, những người khác đều không được mang binh khí.
Ngày này, chính là lúc Phác Nô quyết định ra tay.
Tháng thứ bảy ở Kiếm Môn, hắn vẫn quét dọn sân như thường lệ, còn học dáng chó đi đuổi theo côn trùng.
Sau khi Khoát Khả Địch Đại Thạch đến, hắn bị đệ tử Kiếm Môn xua đuổi, bắt hắn cút về chuồng chó của mình.
Phác Nô trở về chuồng chó đó, ngồi trầm mặc thật lâu, rồi khi không có người, hướng về phía Nam dập đầu chín lần.
Ba lần kính cha mẹ, ba lần kính Tiên hoàng, ba lần kính cố hương.
Hắn tính toán thời gian, khi nghi thức Bái Nguyệt cử hành, hắn đứng dậy rời khỏi chuồng chó.
Không lâu sau, hắn giết chết một đệ tử Kiếm Môn đang canh gác ở vòng ngoài, thay vào y phục gấm trắng, khoác áo choàng trắng.
Không ai ngờ rằng, sẽ có người dám hành hung Hãn hoàng ngay tại Kiếm Môn, cũng không ai ngờ rằng, người này lại chính là tên Bột Hải cẩu nô kia.
Nếu bạn nói với một người Hắc Vũ rằng muốn ám sát Hãn hoàng ngay trong Kiếm Môn, người Hắc Vũ sẽ cười đến không khép được miệng, đối với họ, đây chính là chuyện cười lớn nhất đời.
Phác Nô đã khiến việc này không còn là chuyện cười.
Hắn ra tay khi Hãn hoàng bước xuống tế đàn, một kiếm đâm trúng tim Khoát Khả Địch Đại Thạch.
Thế nhưng Khoát Khả Địch Đại Thạch mặc hai lớp nhuyễn giáp bên trong, kiếm phá được một lớp, lớp thứ hai không thể xuyên thủng.
Có thân vệ xông lên, bị Phác Nô một kiếm giết chết.
Khoát Khả Địch Đại Thạch quay người bỏ chạy, Phác Nô lại giết một kiếm sư, đuổi từ phía sau, một kiếm đâm xuyên sau gáy hắn.
Toàn bộ Kiếm Môn kinh hãi.
Từ trước đến nay, chưa từng có ai dám đến khiêu khích Kiếm Môn, địa vị của nó cao đến mức không ai sánh bằng.
Kiếm Môn lại đã phát triển nhiều năm, cao thủ như mây, tham gia nghi thức Bái Nguyệt có 172 kiếm sư, 36 đại kiếm sư, hai vị cung phụng, cùng với Môn chủ đều ở đó.
Phác Nô sau khi giết Hãn hoàng liền xông ra ngoài, những kiếm sư và đại kiếm sư của Kiếm Môn trong tay không có kiếm, đều lần lượt né tránh.
Hắn giết ra đến vòng ngoài thì bị chặn lại, đệ tử Kiếm Môn như thủy triều ùa tới.
Phác Nô ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, vẫn không có âm thanh gì quá lớn, thế nhưng vào khoảnh khắc này, tiếng gầm thét ấy chính là sự kiêu hãnh của hắn.
Hắn là ám vệ thiên tài nhất từ trước tới nay của Đại Sở, nếu hắn có thể luyện Sở Hoàng kiếm sớm mười năm, thì thiên hạ này, có ai lọt vào mắt hắn?
Hắn chỉ luyện kiếm một năm, nhưng đã là tiền vô cổ nhân, trong lòng hắn chỉ có một niệm, từ sau hắn, Sở Hoàng kiếm không nên đứt đoạn, phải có người kế thừa.
Đêm đó, những kẻ tự cho mình là cao quý, kiêu ngạo không coi ai ra gì ở Kiếm Môn, đã được chứng kiến thần uy của người đó và thanh kiếm đó.
Bộ Sở Hoàng kiếm pháp kia đã che lấp ánh trăng rằm, dưới ánh trăng, kẻ bái nguyệt bị tàn sát, kẻ đồ nguyệt đầy cuồng vọng.
Hắn từng nói với người khác, kiếm không phải là đồ trang sức, văn nhân đeo kiếm dù có tiêu sái đến đâu cũng là sự xúc phạm đối với kiếm.
Kiếm là khí cụ giết người, kiếm chiêu là kỹ năng giết người.
Người ta nói đao là vua của trăm binh, hắn nói kiếm là quân của vạn binh, dùng quân khí giết người, tự nhiên vô địch.
Những kiếm sư và đại kiếm sư cao cao tại thượng của Kiếm Môn, sau khi cầm binh khí xông lên, không một kiếm nào có thể lại gần người hắn.
Hắn giết người như đang uống rượu múa kiếm dưới trăng, đâu còn là tên Bột Hải cẩu nô điên điên khùng khùng kia nữa.
Chiến đấu đến cuối cùng, hắn trúng hàng chục mũi tên mà chết, trên người lại không có lấy một vết kiếm.
Trong lòng bàn tay hắn có kiếm, thì không cho phép kiếm của kẻ khác được càn rỡ.
Không một thanh kiếm nào dám để lại vết sẹo trên người hắn.
Đêm đó Hãn hoàng bị ám sát tử vong, Hắc Vũ trên dưới chấn động.
Cấm quân Hắc Vũ xuất động, phong tỏa thành suốt đêm, tìm kiếm đồng bọn của tên Bột Hải cẩu nô, nhưng không thu được gì.
Ngày thứ hai tiếp tục lục soát, phàm là người không có dáng vẻ người Hắc Vũ, bất kể là người Bột Hải hay người thảo nguyên, hoặc là người Trung Nguyên, thấy người là bắt.
Trong đó thảm nhất là người Bột Hải, những kẻ cam tâm tình nguyện làm chó cho người Hắc Vũ này, lần này ngay cả chó cũng không bằng.
Ngày thứ ba, người Hắc Vũ treo thi thể Phác Nô trên đường lớn trong thành, tưới máu lợn lên, thả dã thú xé xác.
Buổi chiều ngày hôm đó, ánh nắng vừa vặn, gió nhẹ không khô, chính là lúc nhân gian tươi đẹp nhất, nên xứng với khúc ly ca.
Năm người tùy tùng cầm đao mà đến, họ đương nhiên biết không thể cướp lại thi thể của Phác Nô, nhưng họ cũng không thể nhìn mà làm ngơ.
Họ cũng giỏi dùng kiếm, nhưng họ biết tâm ý của Phác Nô, cho nên thứ mang theo là đao, loại đao mà người Bột Hải thường dùng.
Năm người đều chết, giết được hơn trăm địch.
Khoát Khả Địch Đại Thạch đang độ tráng niên, đột nhiên bị giết, quyền lực hoàng gia của Hắc Vũ lập tức trở nên lung lay.
Con cái của hắn còn nhỏ tuổi, anh em của Khoát Khả Địch Đại Thạch liền nhìn ngó chực chờ.
Thi thể của sáu vị anh hùng, cuối cùng đều bị dã thú mà người Hắc Vũ thả ra cắn xé ăn sạch, xương cốt không còn.
Thế giới hôn ta bằng nỗi đau, ta đáp lại bằng khúc kiếm ca.
Khúc kiếm ca giết người.