Lý Tự không phải lần đầu đến Tây Bắc, và đây chắc chắn cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.
Lý Tự rất thích phong tục tập quán ở vùng Tây Bắc này, so với Ký Châu thì nơi đây phong phú hơn nhiều.
Ở Ký Châu không thể thấy được người ngoại tộc, nhưng tại Tây Bắc, văn hóa của nhiều dân tộc hòa quyện vào nhau, mang một phong vị rất riêng.
Khi hắn nói những lời này với Dư Cửu Linh, Dư Cửu Linh nheo mắt cười đáp: "Đúng đúng đúng, phong vị rất riêng!"
Lúc đó Lý Tự chợt có ý muốn thiến Dư Cửu Linh đi cho xong.
Thực ra, nơi như Ký Châu đối với những kẻ đang ôm mộng tranh hùng thiên hạ bây giờ mà nói, thực sự không mấy hấp dẫn.
Đặc biệt là các thế lực hào cường ở phương Nam như Lý Huynh Hổ hay Dương Huyền Cơ.
Người ở Giang Nam đều biết, tương đối mà nói, Ký Châu là một vùng đất cực kỳ "gà mờ" (kê lặc - ăn thì không ngon, bỏ thì tiếc).
Phương Nam trù phú như vậy, là vùng đất cá gạo, ai chiếm được nhiều đất đai hơn thì người đó nhận được nhiều lợi ích hơn.
Đế đô của Đại Sở cũng nằm ở phương Nam, vùng biên cương phía Bắc lại trở nên xa xôi và lạnh lẽo, nghèo nàn.
Còn Ký Châu thì sao?
Thành Lương Châu ở phía Tây Bắc Ký Châu, hướng về phía Tây phải đối kháng với các nước Tây Vực, hướng về phía Bắc phải đề phòng lưu khấu ngoài biên ải.
Chính Bắc Ký Châu, một bên là hào cường thảo nguyên, một bên là Đế quốc Hắc Võ.
Đông Bắc Ký Châu, một bên là Hắc Võ, một bên là Bột Hải.
Nếu ngươi có trong tay hai mươi vạn quân, ở vùng Giang Nam, nếu muốn xuất binh tranh hùng, để lại năm vạn quân giữ gốc, ít nhất có thể mang mười lăm vạn người đi chinh phạt.
Nhưng ở Ký Châu, ngươi có hai mươi vạn quân, muốn nam hạ tranh hùng, có khi ngươi còn chẳng mang nổi năm vạn người đi.
Cho nên, chỉ có hai loại người muốn đoạt Ký Châu.
Một loại là người ở vùng Duyện Châu, họ muốn tranh đoạt Trung Nguyên thì Ký Châu là con đường tất yếu phải đi qua, không đánh không được.
Một loại là những đại tặc ở vùng Thanh Châu, Từ Châu, họ đánh xuống phía Nam gặp muôn vàn khó khăn, đánh không lại Lý Huynh Hổ cũng chẳng thắng nổi Võ Thân Vương.
Cho nên chỉ có thể di chuyển lên phía Bắc, hoặc là dòm ngó Dư Châu, hoặc là nhắm vào Ký Châu.
Những người có tính toán như vậy, nói một cách đơn giản là không có chí lớn, chỉ cần có thể chiếm một góc đất mà xưng vương xưng bá là họ đã mãn nguyện lắm rồi.
Ví dụ như nếu chiếm được Ký Châu, ngăn cách bởi sông Nam Bình, người phía Nam không dễ đánh sang, người phía Bắc cũng không muốn đánh qua.
Cứ thế ở tại vùng Ký Châu này mà xưng vương xưng đế.
Lý Tự và Đường Thất Địch từng vì chuyện nam hạ mà tính toán rất kỹ lưỡng.
Ở Tây Bắc phải để lại ít nhất hơn ba vạn quân thủ thành, luôn sẵn sàng chi viện cho Đạm Đài tướng quân ở Lương Châu.
Ở tuyến Định Châu, Tín Châu, U Châu phía Bắc Ký Châu, ít nhất phải để lại năm vạn quân, như vậy mới có thể chi viện cho biên cương phía Bắc bất cứ lúc nào.
Còn ở Kế Thành và碣石州 (Kiệt Thạch Châu), đều phải thường xuyên trú đóng quân đội, mỗi nơi tính một quân, lại mất thêm ba vạn người nữa.
Cộng thêm binh mã trấn thủ Ký Châu, binh mã phân bổ về các châu huyện, hai mươi vạn quân chia ra như vậy thì còn lại bao nhiêu?
Nếu quân Ninh hiện có hai mươi vạn đại quân, khi nam hạ, trong điều kiện đảm bảo Ký Châu không xảy ra chuyện gì, nhiều nhất cũng chỉ có thể huy động được ba bốn vạn người mà thôi.
Ba bốn vạn người phải đối mặt với Dư Châu, đại bản doanh của Võ Thân Vương.
So với Đông Bắc, Tây Bắc quan trọng hơn nhiều.
Vùng Duyện Châu ở Đông Bắc chỉ phải đối mặt với nước Bột Hải, tuy đường bộ thông suốt nhưng phải xuyên qua hẻm núi, phòng thủ không phải là việc khó.
Còn phía Tây Bắc này, đối mặt với thế lực của hàng chục quốc gia.
Đạm Đài Áp Cảnh nhìn Lý Tự đang trầm tư trên xe ngựa, hắn hỏi: "Ngươi cứ lo lắng chu toàn mọi bề thế này, thì bao giờ mới có thể nam hạ?"
Lý Tự nói: "Ta ở Ký Châu hơn hai năm, đã khiến cho Ký Châu đường không nhặt của rơi, đêm không cần đóng cửa... những ngày tháng như vậy, không dễ gì có được."
Hắn nhìn về phía Đạm Đài Áp Cảnh: "Nếu ta chỉ có năng lực giữ vững một vùng Ký Châu, thì hãy để bách tính nơi đây được sống những ngày bình yên vài năm đã."
Đạm Đài Áp Cảnh thở dài: "Ngươi có biết, người khác tranh hùng, cái họ muốn là thiên hạ."
Lý Tự cười nói: "Cái ta muốn là con người."
Đạm Đài Áp Cảnh lắc đầu.
Lý Tự nói: "Ta biết ý ngươi, chờ thêm chút nữa, đợi khi ta có thể rút ra hơn tám vạn binh lực, ta nhất định sẽ nam hạ."
Đạm Đài Áp Cảnh thở dài: "Ta đã tính rồi, ta có thể ở bên cạnh giúp ngươi được mấy năm nữa."
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, có chút buồn man mác.
"Sức khỏe cha ta vẫn tốt, thủ Lương Châu thêm mười năm nữa không thành vấn đề, trong mười năm này, ngươi phải gây dựng ở Ký Châu thêm vài năm."
Hắn nhìn Lý Tự: "Thời gian còn lại mà ta có thể cùng ngươi nam hạ, chỉ còn sáu bảy năm mà thôi."
Lý Tự cười nói: "Ngươi đoán xem, nếu Lão Đường còn ở đây, hắn sẽ trả lời câu này của ngươi như thế nào?"
Đạm Đài Áp Cảnh suy nghĩ một chút rồi nói: "Có lẽ hắn sẽ nói, đánh một vùng Giang Nam mà cần đến sáu bảy năm sao?"
Lý Tự nói: "Không, hắn sẽ nói là chỉ còn sáu bảy năm thôi ư? Ừm... vậy thì ngươi còn có thể ở lại đô thành Đại Sở được năm sáu năm đấy."
Đạm Đài Áp Cảnh cười ha hả.
Lý Tự cười nói: "Người xưa nói, muốn làm việc tốt thì trước hết phải mài sắc công cụ, quân Ninh là trọng khí, không những phải nặng mà còn phải sắc bén, cho nên cần phải mài giũa nhiều hơn."
Đạm Đài Áp Cảnh gật đầu: "Ta cũng hiểu đạo lý đó, chỉ là trong lòng nóng ruột... Nếu thật sự bị tên La Kính kia một hơi đánh đến Kinh Châu..."
Hắn có chút không phục nói: "Chẳng lẽ cứ thế mà nhường thiên hạ Trung Nguyên này cho hắn sao?"
Lý Tự nói: "Nếu hắn có thể đánh đến Kinh Châu... ta sẽ cảm ơn hắn thật tử tế."
Đạm Đài Áp Cảnh nheo mắt lại, rồi lại cười ha hả.
Lý Tự nói: "Lão Đường từ sớm đã đánh giá La Kính là dũng tướng đệ nhất thiên hạ, nhưng tuyệt đối không phải là soái tài... Hắn có khi còn chẳng gặm nổi Dư Châu, nói gì đến vùng trọng địa Kinh Châu."
Hắn dựa người ra sau, để mình nằm thoải mái hơn một chút.
"Để Tiểu Kính Kính đánh trước đi."
Lý Tự cười nói: "Hắn đánh không nổi nữa, chúng ta mới đánh."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Tiểu Kính Kính..."
Lý Tự: "À, suýt nữa quên mất, ngươi cũng là Tiểu Kính Kính."
Đạm Đài Áp Cảnh: "..."
Lý Tự nhìn Đạm Đài Áp Cảnh: "Tiểu Kính Kính, đừng ủ rũ nữa, cười một cái xem nào?"
Cùng lúc đó, tại thành An Dương.
Ba tháng liên tiếp, La Kính hạ lệnh cho đội ngũ dọc theo sông tìm kiếm và thu gom tàu thuyền, bất kể là loại thuyền gì cũng lấy hết.
Nhỏ thì là thuyền đánh cá của dân làng, lớn thì là thuyền chở hàng của thương đội, hễ nhìn thấy là lập tức thu giữ tạm thời.
Cú này làm khổ những thương nhân qua lại trên sông Nam Bình.
Thuyền của họ bị La Kính mượn đi, trời mới biết bao giờ mới trả lại.
Dù có trả lại cho họ, họ còn dám dễ dàng đi làm ăn ở phương Nam nữa không?
Trừ phi La Kính một hơi đánh đến Kinh Châu diệt sạch Đại Sở, cắm lá cờ chữ La lên tường thành Đại Hưng ở đô thành.
Bằng không, việc họ cho La Kính mượn thuyền, nếu Võ Thân Vương biết được, liệu có tha cho họ không?
Thế nhưng họ biết làm sao được, trong thời đại thế này, ai nắm trong tay nhiều quân hơn, người đó mới là kẻ quyết định.
Ba tháng kể từ khi từ Ký Châu trở về An Dương, La Kính đã tập hợp được một lượng lớn tàu thuyền ở bờ Bắc sông Nam Bình.
Hắn không sợ người của Võ Thân Vương nhìn thấy, hắn chính là muốn đường đường chính chính vượt sông nam hạ, hắn chính là muốn đường đường chính chính đánh bại Võ Thân Vương.
"Quan Phi Thành."
La Kính nhìn về phía một trong những đại tướng dưới trướng.
Quan Phi Thành lập tức cúi người nói: "Thuộc hạ có mặt."
La Kính đi tới trước sa bàn khổng lồ, dùng gậy chỉ vào sông Nam Bình: "Trận vượt sông này, ngươi làm tiên phong, ta cho ngươi năm vạn người."
Hắn hỏi Quan Phi Thành: "Nếu ngươi còn muốn gì nữa, cứ việc nói với ta."
Quan Phi Thành nói: "Thuộc hạ quả thực có một việc muốn cầu xin Vương gia."
La Kính nói: "Nói thẳng đi!"
Quan Phi Thành nói: "Thuộc hạ biết, khi Vương gia tiến công huyện Thúc về phía Đông, có thu được một thiếu niên, tên là Cao Chân..."
Lời hắn chưa nói dứt, La Kính đã cười ha hả: "Ngươi đúng là tham lam thật!"
La Kính nói: "Cao Chân nó mới mười sáu tuổi, ta vốn định để nó ở lại hậu quân, đã ngươi muốn nó..."
Hắn quay đầu nhìn vị thiếu niên tướng quân kia hỏi: "Cao Chân, ngươi có nguyện theo Quan Phi Thành đi đánh trận đầu này không?!"
Thiếu niên kia lập tức nói: "Thuộc hạ nguyện đi!"
Thiếu niên này, mới vừa tròn mười sáu tuổi.
Là nhân tài hiếm có mà La Kính tình cờ thu phục được khi phái người dẫn quân dọc theo sông về phía Đông mở rộng lãnh thổ.
Khi hắn đích thân dẫn một đội thám báo đi dò xét tình hình, đi ngang qua một ngôi làng nhỏ.
Thực ra nó là con trai của một ngư dân trong làng, vì hiểu lầm họ là thủy phỉ lưu khấu đến làng cướp bóc.
Thiếu niên này một mình đánh gục hai ba mươi tên thám báo tinh nhuệ dưới trướng La Kính, làm La Kính nhìn mà ngẩn cả người.
La Kính nổi hứng, đích thân xuống ngựa ra tay, tên Cao Chân này vậy mà đánh với hắn mấy chục hiệp.
Tất nhiên cũng là vì La Kính có lòng mến tài, thêm nữa không phải là trận chiến sinh tử.
La Kính khen ngợi không ngớt, đưa cậu ta về thành An Dương.
Sau khi về, La Kính liền cho cậu làm một trong những hiệu úy của doanh thân binh của mình, làm quen với quân vụ để hắn tiện đích thân bồi dưỡng.
Mới chỉ chưa đầy một năm kể từ khi thu nạp Cao Chân dưới trướng, La Kính cũng muốn xem thằng nhóc này đã tiến bộ đến đâu rồi.
Thấy Cao Chân nguyện ý đi, La Kính mỉm cười nói: "Quan Phi Thành là tiên phong tướng quân, ngươi phải nghe theo sự điều khiển của hắn, không được lỗ mãng."
"Rõ!"
Cao Chân đáp một tiếng, cậu nhìn La Kính cười nói: "Nhưng mà, nếu như con xông quá nhanh, bỏ lại Quan tướng quân phía sau, thì không được trách con đâu đấy."
La Kính cười ha hả.
"Quan Phi Thành làm tiên phong tướng quân, các quân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, sớm đã có khả năng tác chiến, chư vị lại có lòng quyết chiến."
La Kính nói: "Ta xem qua rồi, ngày kia là ngày lành tháng tốt, sáng ngày kia, vượt sông nam hạ!"
Các tướng lĩnh dưới trướng hắn đồng thanh đáp lời.
Cùng lúc đó, tại Tây Bắc.
Lý Tự lần này mang theo một quân binh mã, hơn một vạn hai ngàn chiến binh, cộng thêm đội ngũ phụ binh hơn ngàn người, dân phu hơn ngàn người, quy mô đội ngũ nhìn qua cũng đã rất ra dáng.
Thế nhưng Lý Tự cũng biết, đánh trận ở vùng Tây Bắc này, không dùng đến nhiều người như vậy.
Hắn dẫn đội ngũ đến đây, chỉ là muốn để bách tính Tây Bắc nhìn xem, nhìn sự hùng mạnh của quân Ninh, nhìn uy phong của binh thế.
Thực ra đạo lý rất đơn giản, nhìn xem ai hùng mạnh hơn, bách tính sẽ sợ kẻ đó hơn một chút.
Viện trưởng Cao từng nói, cai trị dân, trước hết phải làm cho họ sợ, sau đó mới làm cho họ phục.
"Có chút vô vị nhỉ."
Lý Tự nhìn Đạm Đài Áp Cảnh: "Hay là chúng ta lẻn đi?"
Đạm Đài Áp Cảnh kinh ngạc: "Ngươi là Ninh Vương đấy!"
Lý Tự nói: "Cái danh đó chẳng có gì thú vị... Đại quân hành quân tốc độ quá chậm, phải đi đến nơi còn mất hơn nửa tháng nữa, chúng ta đi trước một bước."
Hắn mỉm cười nói: "Diệp Sách Lãnh văn võ song toàn, vừa hay để hắn dẫn quân thử xem, chẳng qua chỉ là dẫn đội ngũ hành quân thôi, cũng không cần quá lo lắng."
Đạm Đài Áp Cảnh vẫn không dám: "Thôi bỏ đi, để binh sĩ biết Ninh Vương vậy mà lại lẻn đi, chuyện này không hay đâu."
Lý Tự nói: "Sau này họ quen rồi là được."
Hắn nhìn Dư Cửu Linh: "Cửu muội, thu dọn đồ đạc đi, mấy người chúng ta lẻn đi."
Dư Cửu Linh cười hì hì: "Chúng ta chỉ cần chạy đủ nhanh, ít nhất có thể tiết kiệm được một buổi tối thời gian..."
Lý Tự: "Cút đi, đầu óc toàn chuyện bậy bạ, không mang ngươi đi nữa."
Dư Cửu Linh nói: "Đừng đừng đừng, mang con đi, mang con đi, con không đến thanh lâu nữa là được chứ gì?"
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Ngươi muốn đi thì mang theo doanh thân binh."
Lý Tự lắc đầu: "Mang theo doanh thân binh thì còn gì thú vị nữa, khác gì ở lại trong quân, nếu ngươi không muốn đi, thì ta mang Cửu muội và Trương Ngọc Tu đi."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Mang theo Đình úy quân!"
Lý Tự vẫn lắc đầu: "Không mang không mang, du sơn ngoạn thủy, mang theo đội ngũ chẳng vui chút nào."
Đạm Đài Áp Cảnh thở dài: "Ngươi... đường đường là Ninh Vương, có thể nghe lời một chút được không?"
Lý Tự nói: "Đường đường là Ninh Vương, ta mà nghe lời thì lại không đúng rồi."
Hắn mỉm cười nói: "Thu dọn đồ đạc đi, sáng mai chúng ta lẻn đi."
Đạm Đài Áp Cảnh không thể ngăn cản, đành phải đi tìm Diệp Sách Lãnh, nói chuyện Ninh Vương muốn rời đi trước một bước.
Tất nhiên hắn không thể nói là Lý Tự ham chơi, mà nói là Lý Tự lo lắng quân vụ vùng Tây Bắc khẩn cấp, cho nên khinh trang giản hành (đi nhẹ mang ít đồ), đi trước đến đó.
Diệp Sách Lãnh thầm nghĩ Ninh Vương quả nhiên phi phàm, không hổ danh là Ninh Vương.
Chỉ mang theo vài người mà đã sớm lên đường, chuyện thế này, nếu không phải người tự tin, ai mà làm nổi?
Kẻ không biết xấu hổ cũng làm được.
Vừa tự tin lại vừa không biết xấu hổ, thì càng làm được.