Việc này, bất kể thái độ của quân Dự Châu sau đó ra sao, thì mối lương duyên với đám dược thương Dự Châu kia coi như đã kết thúc.
Ngành dược thương vốn dĩ rất đoàn kết, cho nên Lý Tự đại diện cho dược thương Ký Châu ra mặt, ngay cả Đinh Thắng Giáp cũng không hề nghi ngờ điều gì.
Vì thế, nếu như đến địa bàn của dược thương Dự Châu, Lý Tự và những người khác sẽ gặp phải chuyện gì, cũng có thể đoán được.
Người ta bị ngươi ép ở địa bàn của ngươi, đến lượt ngươi tới địa bàn của người ta, lẽ nào họ còn coi ngươi như tổ tông mà thờ?
Cho nên Lý Tự ngồi đó, nghiêm túc nói với Dư Cửu Linh: "Sau khi tới thành An Dương, chúng ta chắc chắn sẽ bị bắt nạt."
Dư Cửu Linh đáp: "Vậy thì khô máu với bọn chúng!"
Lý Tự vỗ một cái lên đùi, lại là vỗ vào đùi Dư Cửu Linh.
Đau đến mức Dư Cửu Linh giật nảy mình.
Lý Tự nói: "Cần phải có cái khí phách đó, cho nên sau khi đến thành An Dương, ra ngoài cứ nói ngươi là lão đại của Thẩm Y Đường."
Dư Cửu Linh: "......"
Diệp tiên sinh ở bên cạnh đang lục tìm thứ gì đó, nghe thấy câu này liền ngẩn người, quay đầu nhìn Lý Tự, thầm nghĩ hóa ra ngươi còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa.
Dư Cửu Linh nói: "Đương gia, hay là ngài cứ giết chết tôi đi, chết trong tay người mình chắc vẫn dễ chịu hơn."
Lý Tự nói: "Nói nhảm, sao ngươi có thể chết được, ngươi còn phải sống thật tốt để đến thành An Dương chắn đạn cho chúng ta chứ."
Lý Tự nói: "Tăng tiền công."
Dư Cửu Linh nói: "Không phải tôi không muốn tới, mà người ta đều biết ngài mới là lão đại, tôi có giả bộ cũng vô ích thôi."
Lý Tự đáp: "Lừa được một người thì cứ lừa thôi."
Dư Cửu Linh: "Tôi không......"
Lý Tự thở dài: "Ta nghe nói kỹ viện ở thành An Dương phồn hoa náo nhiệt hơn Ký Châu nhiều, ta còn đang nghĩ, ngươi đóng giả đương gia, khoản chi tiêu đó chắc chắn phải được ghi sổ báo cáo thanh toán mới đúng."
Dư Cửu Linh: "Tiền công hay không thì để sang một bên, tôi tận tâm tận lực làm việc cho mọi người, ngài nhắc đến tiền công chẳng phải là khách sáo quá rồi sao."
Hắn vỗ vỗ ngực nói: "Chủ yếu là vì tôi có phẩm cách trượng nghĩa và tinh thần mạo hiểm."
Lý Tự bật cười: "Vậy đến thành An Dương, ngươi chính là đại chưởng quỹ của Thẩm Y Đường chúng ta."
Dư Cửu Linh nói: "Chuyện mặt mũi, cứ giao cho tôi."
Diệp tiên sinh vẫn đang lục tìm đồ đạc, nghe đến đây, ông cảm thấy người trẻ tuổi bây giờ thật sự là...... thế phong nhật hạ (phong tục ngày càng tệ).
Lý Tự hỏi: "Tiên sinh đang tìm gì vậy? Thấy ngài tìm đã lâu rồi."
Diệp tiên sinh không thèm để ý đến hắn, quay người lên lầu.
Đến lối cầu thang thì gặp Lữ Thanh Loan, Diệp tiên sinh hạ thấp giọng hỏi: "Có thuốc bôi bỏng không?"
Ngày hôm sau, mưa lớn tạnh hẳn, thương nhân đến từ Dự Châu vừa hửng sáng đã đi, đi rất nhanh.
Khi họ đi chắc chắn là đầy bụng căm phẫn, miếng đắng này nuốt vào, cũng chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn.
Nhưng họ chắc chắn đã biết người của Thẩm Y Đường muốn đi An Dương, nên khi về đến nơi, chắc chắn sẽ đào hố cho Lý Tự và những người khác ở thành An Dương.
Lý Tự và đồng bọn đã mua sắm đủ dược liệu, đội ngũ hơn một trăm chiếc xe, hùng hùng hổ hổ tiến về phía An Dương.
Dư Cửu Linh ngồi trên đống dược liệu trên xe ngựa, đung đưa chân hỏi Lý Tự: "Đương gia, chúng ta mua sắm nhiều dược liệu thế này, thật sự muốn tặng hết cho quân Dự Châu ở thành An Dương sao?"
Hắn khó hiểu hỏi: "Chẳng phải trước đó ngài từng nói, những dược liệu này chính là thuốc chữa thương mà quân Dự Châu đã chuẩn bị khi tấn công Ký Châu chúng ta sao."
Lý Tự ừ một tiếng: "Không sai, đây chính là vật dụng chuẩn bị cho chiến tranh, nhưng không phải tặng, mà là bán."
Dư Cửu Linh: "Dù là bán cho họ, trong lòng tôi vẫn thấy khó chịu, vì để thăm dò tin tức mà phải bỏ ra nhiều dược liệu thế này."
Lý Tự cười nói: "Đến phía trước sẽ có sắp đặt."
Dư Cửu Linh tò mò: "Phía trước là nơi nào?"
Lý Tự nói: "Nơi hoa đào nở rộ."
Thật sự có nơi này.
Sau bốn ngày đi về phía nam, đội ngũ đã đến trấn Đào Nguyên.
Nơi này, mùa này, đến thật đúng lúc.
Trong ngoài trấn Đào Nguyên, đâu đâu cũng là cây đào, bách tính nơi đây sống nhờ nghề trồng đào.
Cả Ký Châu, không nơi nào có đào sánh được với đào ở trấn Đào Nguyên, thịt dày nước ngọt, thơm ngon mỹ vị.
Tháng tư hoa đào nở, sắc hồng tràn ngập khắp cánh đồng, đừng nói là con gái nhìn thấy, ngay cả đàn ông nhìn thấy cũng nảy sinh chút tâm hồn thiếu nữ.
Nhìn Dư Cửu Linh kìa, mắt nhìn hoa đào, trong mắt toàn là hình trái tim.
Ở núi Vân Ẩn, nơi Thẩm Như Trản và những người hành tẩu giang hồ ẩn cư sau khi trở về, cũng có rất nhiều cây đào núi.
Khí hậu trong núi lạnh hơn một chút, nên hoa đào núi nở cũng muộn hơn.
Mỗi năm khi hoa đào núi nở rộ, Thẩm Như Trản lại thích ngồi trên đỉnh núi, nhìn xuống biển hoa núi rừng.
Đôi khi chính nàng cũng thấy kỳ lạ, tuổi mười mấy không hề thích những thứ này, cảm thấy màu hồng phấn quá mức ngây thơ.
Đến độ tuổi này, lại bỗng cảm thấy sắc hồng đó đặc biệt đẹp mắt.
Có lẽ vì nhớ hoa đào ở núi Vân Ẩn, đến đây, ngay cả Thẩm Như Trản cũng không nhịn được mà đi dạo trong vườn đào.
Nếu là nữ tử khác mặc bộ đồ vải thô tùy tiện như vậy, đi giữa vườn đào, thì giống như nông phụ.
Nhưng nàng mặc bộ đồ như vậy, đi giữa vườn đào, lại giống như tiên tử hoa đào trồng cây.
Đội ngũ dừng lại ở trấn Đào Nguyên khoảng hai ngày, đắm chìm trong cảnh đẹp nơi đây, thật sự khiến người ta sảng khoái tinh thần.
Ngay cả người khó tính như Thẩm Như Trản cũng cảm thấy rượu hoa đào ở đây hương vị không tầm thường.
Hai ngày sau, họ mới lưu luyến rời đi, đội ngũ tiếp tục xuất phát.
Lại mười ngày nữa.
Ngày hôm qua sau khi trở về thành An Dương, Đinh Thắng Giáp trước tiên đi gặp tướng quân Mạnh Khả Địch, kể lại chuyện đã gặp phải lần này.
Mạnh Khả Địch thấy Đinh Thắng Giáp nhắc đến người trẻ tuổi có cái tên kỳ quặc kia mà có chút phấn khích, liền biết thiếu niên đó tất nhiên thực sự khiến người ta kinh diễm.
Đinh Thắng Giáp từ trước đến nay chưa bao giờ phục ai về võ nghệ, về sức ăn lại càng không phục ai.
Sau khi trở về, không những không vì việc mua sắm dược liệu không thuận lợi mà phiền não, ngược lại còn khen ngợi thiếu niên đó không ngớt.
Lúc đó Đinh Thắng Giáp đã nói với Mạnh Khả Địch, nếu người này có thể giữ lại trong quân phục vụ, ít nhất cũng ngang hàng với mình.
Có thể nhận được đánh giá như vậy từ Đinh Thắng Giáp, đây là người đầu tiên.
Cho nên Tiết Thuần Báo ngồi bên cạnh lúc đó cũng tò mò, cũng nảy sinh tâm lý hiếu thắng.
Tiết Thuần Báo và Đinh Thắng Giáp, hai người không phục ai đã nhiều năm như vậy.
Cho đến tận hôm nay, Đinh Thắng Giáp vẫn chưa từng nói một câu Tiết Thuần Báo ngang hàng với mình.
Vậy mà lại tôn sùng một thiếu niên mới gặp lần đầu như thế, trong lòng Tiết Thuần Báo tự nhiên không phục.
Chính vì biết có một thiếu niên anh hùng như vậy, lại biết Thẩm Y Đường lớn nhất Ký Châu sẽ mang theo lượng lớn dược liệu đến, cho nên Mạnh Khả Địch cũng không nổi giận.
Nếu có thể kiểm soát được Thẩm Y Đường, tương đương với việc có thêm vô số tai mắt trước khi chiến tranh nổ ra.
Điều này đối với việc tấn công Ký Châu mà nói, tuyệt đối là chuyện tốt.
Ngay cả khi không tấn công Ký Châu, nếu quan hệ thân thiết với Thẩm Y Đường, thì bất cứ lúc nào cũng có thể biết được động thái của Ký Châu.
Đại doanh quân An Dương.
Hôm qua sau khi báo cáo tin tức, Đinh Thắng Giáp về nhà nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau đã đến quân doanh luyện binh.
Quân An Dương là phủ binh thực thụ, nhưng có chút khác biệt so với các phủ binh khác.
Có lẽ sự khác biệt này chỉ có thể hình dung bằng hai chữ...... phỉ khí (khí chất thổ phỉ).
Những phủ binh Đại Sở có sức chiến đấu siêu cường này, vì người chỉ huy mà mang thêm vài phần khí chất thổ phỉ.
Khí chất thổ phỉ của họ không phải là quân kỷ lỏng lẻo, mà là sát khí nặng hơn.
Những binh lính quân An Dương này, thay phiên nhau giả làm thủy phỉ, làm chuyện cướp bóc khách thương trên sông Nam Bình, giết người như ngóe.
Cũng chính vì như vậy, quân An Dương rất giàu có, giàu có thì không thiếu trang bị.
Đang luyện binh, có thám báo trở về.
Thám báo chạy đến trước mặt Đinh Thắng Giáp, cúi người bái: "Tướng quân!"
Những thám báo này là người Đinh Thắng Giáp để lại dọc đường để giám sát đội ngũ Thẩm Y Đường, hắn là người chỉ huy, để thám báo giám sát, đây là sự sắp đặt bình thường nhất.
"Nói."
Đinh Thắng Giáp chỉ nói một chữ.
Thám báo nói: "Khi thuộc hạ trở về, người của Thẩm Y Đường đã qua trấn Đào Nguyên, các huynh đệ phía sau sẽ tiếp tục theo dõi dọc đường."
"Họ dừng lại ở trấn Đào Nguyên hai ngày, không có hành động bất thường, người tên Lý Đồi Đồi kia, cùng với gia quyến tùy tùng, hai ngày đều đi dạo vườn, dường như đặc biệt yêu thích hoa đào."
Đinh Thắng Giáp gật đầu: "Đã biết."
Hắn thầm nghĩ người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, yêu thích cái gì không yêu lại yêu hoa đào.
Đến độ tuổi như hắn, làm gì còn có nhã hứng như vậy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lý Đồi Đồi đó sản nghiệp to lớn, không thiếu tiền, cuộc sống tự nhiên trôi qua tiêu dao.
"Ngươi lui xuống đi."
Đinh Thắng Giáp dặn dò một tiếng, tiếp tục nhìn đội ngũ thao luyện.
Đến buổi chiều, có truyền lệnh binh đến, bảo Đinh Thắng Giáp đến tướng quân phủ.
Tướng quân Mạnh Khả Địch đứng trong sân, trong sân của ông cũng có một cây đào, cây đào này cũng đầy hoa hồng rực rỡ.
Đinh Thắng Giáp vào cửa, thấy Mạnh Khả Địch đang ở trong sân, vội vàng tiến lên vài bước cúi người hành lễ.
"Có tin tức gì chưa?"
Mạnh Khả Địch hỏi.
Đinh Thắng Giáp nói: "Thám báo vừa báo về, đội ngũ Thẩm Y Đường đã qua trấn Đào Nguyên, tính ngày là mười ngày trước, sẽ lần lượt có thám báo báo về, nên nhiều nhất mười ngày nữa sẽ đến An Dương."
Mạnh Khả Địch ừ một tiếng, ông bình thản nói: "Ta gọi ngươi đến, là có chuyện muốn nói với ngươi."
Ông nhìn Đinh Thắng Giáp một cái rồi nói: "Đỗ Khánh Đằng bọn chúng trở về, trước mặt ta, nhưng chẳng nói lời nào tốt đẹp về ngươi cả."
Đinh Thắng Giáp hừ một tiếng: "Một đám phế vật."
Mạnh Khả Địch nói: "Hưng Thịnh Đức tài trợ cho quân đội rất nhiều, nên ta cũng phải nể mặt họ vài phần, đổi lại là người khác nói về ngươi trước mặt ta, ta đã sớm cho người lôi ra đánh mấy chục quân côn, đánh chết cũng không cần hỏi."
Đinh Thắng Giáp cúi người nói: "Thuộc hạ hiểu."
Mạnh Khả Địch lại nói: "Đỗ Khánh Đằng chẳng qua chỉ là nhân vật nhỏ, không cần để ý, chủ nhân của Đỗ Khánh Đằng, dù sao cũng còn tầng quan hệ đó."
Đỗ Khánh Đằng chỉ là một trong mười hai chưởng quỹ phân hiệu của Hưng Thịnh Đức, cùng lắm chỉ là một quản sự.
Tuy nhiên, chủ nhân của Hưng Thịnh Đức họ Tào, người nhà họ Tào ở Dự Châu xưa nay vốn không phô trương, nhưng lại không ai dám động vào.
Bởi vì vợ của Vũ Thân Vương họ Tào, nhà họ Tào này, chính là nhà mẹ đẻ của Vũ Thân Vương phi.
Mạnh Khả Địch khẽ thở dài, nhìn Đinh Thắng Giáp nói: "Nếu...... nếu Tiểu hầu gia đến tìm ngươi gây rắc rối, ngươi cứ nhẫn nhịn một chút."
Vị Tiểu hầu gia đó là công tử nhà họ Tào, cháu gọi Vũ Thân Vương phi bằng cô.
Hiện nay người làm chủ nhà họ Tào là em trai của Vũ Thân Vương phi, Tào Đình Mãn, trên người có tước hiệu Hầu tước.
Ông ta lần lượt có năm cô con gái, đến bốn mươi tuổi mới có được đứa con trai này, Tào Liệp.
Vị Tiểu hầu gia này cũng không thể nói là có gì ngang ngược, ngày thường cũng đúng là như những người nhà họ Tào khác, không hề phô trương.
Nhưng hắn lại bao che khuyết điểm.
Nếu Đỗ Khánh Đằng bọn chúng chạy đến bên cạnh Tào Liệp nói vài câu gì đó, sợ rằng vị Tiểu hầu gia kia sẽ đến quân An Dương đòi lời giải thích.
Đinh Thắng Giáp nghĩ đến vị Tiểu hầu gia đó, cũng cảm thấy đặc biệt đau đầu.
Mạnh Khả Địch nói: "Ta đã phái người gửi cho Tiểu hầu gia một vài món quà nhỏ, hy vọng hắn có thể nể mặt ta mà không làm khó ngươi."
Đinh Thắng Giáp cúi người: "Đa tạ tướng quân."
"Ngươi cứ cẩn thận là được."
Mạnh Khả Địch giơ tay day day chân mày, quả thực rất đau đầu.
Vị Tiểu hầu gia đó, vài năm trước đã dám phóng hỏa đốt xe ngựa của Dự Châu Tiết độ sứ Lưu Lý.
Lúc đó Tiết độ sứ đại nhân cũng phải nhẫn nhịn, còn phải dỗ dành như dỗ trẻ con.
"Những thứ khác thì không lo."
Đinh Thắng Giáp nói: "Chỉ sợ Đỗ Khánh Đằng bọn chúng nói năng bậy bạ bên tai Tiểu hầu gia, đợi đến khi người của Thẩm Y Đường ở Ký Châu đến, Tiểu hầu gia hắn......"
Mạnh Khả Địch nghe thấy câu này, càng thêm đau đầu.
Ông phất tay: "Chuyện này ngươi biết là được, về luyện binh tiếp đi...... đợi...... đợi người của Thẩm Y Đường đến, ngươi bảo với Lý Đồi Đồi kia, Tiểu hầu gia có tìm đến hắn thật, thì cứ bảo hắn nhẫn nhịn đi."